Yêu Phải Anh Chàng Khúc Gỗ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:04:38
Lượt xem: 57

 

1.

 

quen Trần Mộ đúng ngày đầu tiên .

 

Hôm đó trời mưa to như trút nước, còn dữ dội hơn cả trận mưa năm sốt cao cõng bệnh viện trong bài văn mẫu ngày xưa.

 

Vừa khỏi ga tàu điện ngầm, liền quả quyết chặn đường Trần Mộ.

 

"Chào , mang ô."

 

"Tiện cho hỏi đến tòa nhà nào thế? Nếu thuận đường thể cho ké một đoạn ?"

 

Anh cao mét tám, mặc cả cây đen, đeo cặp kính gọng đen tiêu chuẩn của dân tự nhiên, trông trai chút bẽn lẽn, bỗng khựng một chút.

 

Sau đó : "Đi thôi, đưa cô qua."

 

bèn hỏi dồn: " còn chúng thuận đường nữa?"

 

"Liệu lỡ giờ chấm công của ?"

 

"Trai ơi, là để mời uống sữa nhé?"

 

Trái ngược với sự nhiệt tình hoạt bát của , cứ thế im lặng ít lời suốt cả quãng đường.

 

Chỉ khi đến ngã rẽ, mới chủ động hỏi hướng nào.

 

Không cả, trai trầm tính ít là chuyện thường tình, huống hồ còn là cực phẩm đúng gu thẩm mỹ của , còn bụng nữa.

 

Thành càng thất bại càng hăng m.á.u, chuẩn khi tách sẽ dũng cảm tấn công, xin phương thức liên lạc.

 

Ngay trong cái sự yên tĩnh đầy náo nhiệt .

 

Anh bất chợt che ô.

 

Rồi cùng bước một tòa nhà, lên cùng một tầng, thậm chí là còn cùng một công ty.

 

thấy trái tim kêu một cái “cụp” c.h.ế.t lặng.

 

Tin : Không cần chủ động xin phương thức liên lạc nữa.

 

Tin : Hóa là đồng nghiệp.

 

Đến lúc xuống chỗ việc của , cảm giác não bộ của vẫn load kịp dữ liệu.

 

"Đây là quả báo ?"

 

"Đi học thì hận giáo viên, học lái xe thì hận thầy dạy lái, học quân sự thì hận giáo quan."

 

Cô bạn nhắn tin dỗ dành thành thạo: "Đã tua nhanh đến bước ghét đồng nghiệp ?"

 

"Tốt lắm, chị đây đang trốn việc, kể câu chuyện của cưng xem nào."

 

ôm trán khổ: "Không, tao lỡ chấm trúng đồng nghiệp ."

 

Khung chat bỗng rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Ơ kìa?

 

Máy tính hỏng ? Tin nhắn gửi ?

 

Trời triệt đường sống của , cái máy tính thành tinh tiếng lòng nên màn hình bỗng chuyển sang đen thui luôn.

 

Đồng nghiệp bên cạnh bụng chọc : "Ây dà, cái máy nó thế đấy. Hỏng suốt mà, em cứ tập quen ."

 

"Em tìm Tiểu Trần bên phòng kỹ thuật nhờ sửa xem."

 

"Trần Mộ, cái ở vị trí đầu tiên ngay cửa ."

 

Vừa gõ cửa, liền chạm mặt ngay trai che ô lúc nãy.

 

2.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-phai-anh-chang-khuc-go/chuong-1.html.]

 

Tiểu soái ca ở chỗ thứ hai.

 

Công ty nhỏ xíu, nên ngại ngùng tránh ánh mắt .

 

Sau đó ân cần đưa cho đồng nghiệp chỗ đầu tiên một cốc cà phê lấy từ phòng giải khát.

 

"Hello Trần Mộ, em là nhân viên mới. Có thể phiền sang xem giúp em cái máy tính ?"

 

Đồng nghiệp thì ngơ ngác, thì cố nín , thì thích thú đầu hóng hớt.

 

Anh bèn chỉ tiểu soái ca: "Cậu mới là Trần Mộ."

 

còn kịp phản ứng.

 

Thì Trần Mộ dậy .

 

Anh ngắn gọn súc tích: "Đi thôi."

 

Trai kỹ thuật hệ Mộc của chúng chính là một món đồ văn phòng thiết yếu nhanh-chuẩn-ngầu như đấy!

 

Trần Mộ chỗ của , cứ thế gõ gõ chọt chọt bàn phím

 

Kỳ diệu máy tính nhanh ch.óng khôi phục trạng thái bình thường.

 

"Xong , cô thử xem còn vấn đề gì khác ?"

 

Trần Mộ định dậy, chẳng ngờ một khung chat khổng lồ bất ngờ nhảy .

 

"Không, tao lỡ chấm đồng nghiệp ."

 

"Thế thì tệ , tình công sở là loại nghiệt duyên mới đấy. Dù chia tay thì vẫn về cùng một công ty trâu ngựa thôi~"

 

"Sự thì tay cho lẹ! Nói với rằng: Đối với đàn ông, dưa ép tuy ngọt nhưng thể giải khát! Vợ của chính là em đây!"

 

Bầu khí bỗng trở nên ngưng đọng một cách quỷ dị.

 

Bao gồm cả bàn tay đang lơ lửng chuột của Trần Mộ, và cả cái tư thế cúi xuống, trông cứ như đang vòng tay ôm trọn lấy bờ vai rộng của .

 

"Không , thể giải thích!"

 

"Mấy lời đó ."

 

Trần Mộ càng đỏ mặt hơn: " ."

 

Được , bầu khí càng gượng gạo hơn.

 

Chị cùng bàn bất ngờ vươn vai một cái thật mạnh, suýt chút nữa ất văng lòng Trần Mộ.

 

Trần Mộ sống c.h.ế.t ôm c.h.ặ.t lấy bản , còn thì bèn sống c.h.ế.t chống tay ghế việc.

 

Mặt đối mặt, môi kề môi, chỉ trong gang tấc.

 

phân tâm nghĩ thầm: Mũi cao ghê! Trông "hàng họ" chắc cũng chất lượng lắm.

 

"Ngại quá ngại quá nha, tay chị mạnh."

 

"Tiểu Trần vẫn , sửa lâu thế?"

 

"Tiểu Tân mặt em đỏ lựng lên thế . Trời đ.á.n.h, chị bảo là điều hòa văn phòng để nhiệt độ cao quá mà."

 

Nói xong chị đồng nghiệp bỗng nhiên đẩy ghế cái trượt đến giữa hai chúng .

 

Nhìn , : "Hai cử động gì thế? Chơi trò một hai ba tượng gỗ ?"

 

và Trần Mộ cuối cùng cũng hồn, vội vàng tách cái "vèo".

 

Trần Mộ gần như là bỏ chạy lấy .

 

Chị đồng nghiệp còn nhiệt tình gọi với theo: "Hai đứa add Wechat , gì để tiện liên hệ sửa máy tính!"

 

 

Loading...