Tuy nhiên, dù Lục Trường Lễ cùng cấp bậc với Lôi Hổ, nhưng ảnh hưởng từ cơn bạo động của đối phương, cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Anh đặt đại chú gấu trúc lên gã thèm ngoảnh đầu , sải bước lao khỏi phòng.
Phó quan tinh ý nhanh ch.óng đưa trả chú hổ nhỏ.
Thấy tinh thần lực đang xu hướng bạo động của cấp nhanh ch.óng bình , mới thở phào một chút.
Theo bản năng, Lôi Hổ ôm c.h.ặ.t lấy vật trong lòng.
Anh nhận khi ôm c.h.ặ.t nó, cái đầu đau như nổ tung dần trở nên dễ chịu hơn.
Cho đến khi cơn đau vơi phần lớn, mới chìm giấc ngủ sâu.
Mộng Khả cả đêm ngủ, hai mươi mẫu đất trống trơn, cô cũng chẳng định nghỉ ngơi.
Chờ đến khi gieo hết hạt giống đất, cô mới kéo lê thể mệt mỏi ngủ nướng một giấc.
Lúc tỉnh dậy, tư thế của hai đàn ông ngoài cửa khiến cô bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Nhịn một hồi lâu, Mộng Khả mới chân thành góp ý: "Thiếu tướng Lôi Hổ, là thế , chúng cứ ly hôn , hai hãy tiếp tục?"
Hồi học trường quân đội, môn văn hóa của Lôi Hổ chỉ ở mức trung bình, nhưng ngờ ngày hiểu nổi lời của một cô gái nhỏ.
"Ý cô là ?"
Chưa đợi Mộng Khả giải thích, thanh niên độc lâu năm Lục thiếu tướng phản ứng : "Cô định ly hôn với ai?"
Chuyện hỏi cho rõ, nếu là vợ , nhất định ly hôn.
Nghĩ đến điều gì đó, còn lộ vẻ ghét bỏ đẩy Lôi Hổ .
Lôi Hổ cảm thấy thật vô lý.
Anh đến đây để trực tiếp cảm ơn bậc thầy điêu khắc, Lý Vũ đang ở đây.
Anh mới tới nơi thì cái thằng cha Lục Trường Lễ đ.á.n.h lén từ phía .
May mà phản ứng nhanh, ôm c.h.ặ.t lấy gấu trúc cưng của mới tránh việc cướp mất.
Vậy mà cái tên kỹ năng kém cỏi, cướp xong sang ghét bỏ là thế nào?
là gừng già ai thèm lấy thì mặt dày vô đối!
Mộng Khả nở một nụ gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự với Lục Trường Lễ, nhất thời trả lời cho .
Vừa nãy thấy hai đàn ông , một khom lưng co rúm, một từ phía bám lên lưng , chẳng lẽ quan hệ kiểu đó ?
Lôi Hổ xoa xoa chú gấu trúc yêu quý, xác nhận hư hại gì mới Lục Trường Lễ với vẻ đầy cảnh giác, một tay móc một chiếc hộp đưa cho Mộng Khả.
Mộng Khả theo bản năng nhận lấy.
"Cảm ơn cô cứu , đây là quà cảm ơn."
Nói xong, định về.
Anh cho rằng quà cáp thiết thực mới là lời cảm ơn chân thành nhất, còn suông là lời vô nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-hoa-troi-noi-kiep-nhan-sinh-chi-co-lam-nong-la-chan-ai/chuong-38.html.]
Mộng Khả ngẩn , ý gì đây?
Không sống cùng cô?
Xem thường cô vô lễ?
Hay là chuyện hôn sự?
Lục Trường Lễ thấy tên ngốc định rời thật, bèn túm , giọng đầy vẻ khiêu khích: "Không gì ?
Không sống chung thì ly hôn .
Có đàn ông , cho một câu dứt khoát xem nào."
Lôi Hổ cuối cùng cũng phản ứng, đầu hỏi Mộng Khả: "Cô ly hôn?
Với ai?
Với ?"
Lục Trường Lễ vỗ một phát gáy Lôi Hổ: "Đầu óc phân gấu trúc tắc nghẽn hả?
Không hiểu tiếng ?
Cô gái thấy chẳng gì nên sống với nữa, mau mau giải quyết , đừng khổ , trả tự do cho cô ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lục Trường Lễ độc bao nhiêu năm nay còn chẳng vợ, cái thằng nhóc dựa cái gì mà chứ!
"Á!"
Lôi Hổ đau đớn kêu lên.
Tên họ Lục đúng là nương tay chút nào, đau c.h.ế.t !
mà cũng , cái đầu của dường như vỗ cho tỉnh thật.
"Cô là vợ ?"
Câu hỏi chứa đựng quá nhiều thông tin.
Mộng Khả im lặng.
Xem cuối cùng cũng nắm trọng điểm, đồng thời cũng chứng minh rằng đó, thực sự là vợ .
"Ừm!
Anh xem thông báo hôn sự do Chủ não gửi ?"
Gương mặt tuấn tú của Lôi Hổ khẽ ửng hồng.
Nghĩ đến việc cô gái nhỏ mặt là vợ , nhịn mà ngớ ngẩn.
"Trước đó luôn ở chiến trường, thời gian xem.
--------------------------------------------------