Yêu Hoa trôi nổi kiếp nhân sinh, chỉ có làm nông là chân ái - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-01-15 13:42:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lôi Hổ chỉ cần suy nghĩ một chút là đây là ý của cha , đoán chừng vợ cũng chẳng quyền lựa chọn.

 

thế cũng , cường độ huấn luyện ở trường quân đội lớn, thể chất của vợ cũng sẽ nâng cao.

 

"Anh một căn hộ gần học viện Quân sự 4, khi nhập học em thể qua đó ở."

 

"Vâng!"

 

Ôn Noãn ngoan ngoãn lời, khiến nỗi nhớ nhung của Lôi Hổ càng thêm sâu sắc.

 

Hình chiếu của hư ảo ôm lấy cô lòng, nhưng ấm của một cái ôm thực sự khiến khẽ nhíu mày.

 

"Đến hành tinh chính cũng đừng sợ, Lôi Gia chính là hậu thuẫn của em.

 

Ai dám bắt nạt em cứ tìm Tứ Gia Gia, ông là hiệu trưởng học viện Quân sự 4, chuyện trong trường ông đều quyết định ."

 

"Dạ!"

 

"Nấm cưng của em ?"

 

Lôi Hổ thấy chúng trong phòng khách nên chút yên tâm.

 

Anh lo Ôn Noãn để nấm trong phòng ngủ, nếu xảy chuyện ngoài ý thì hậu quả thật khó lường.

 

Người Ôn Noãn khựng .

 

Trời ạ!

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Cô cứ thấy như quên mất chuyện gì đó, hóa là đám nấm của cô!

 

Cô thế mà quên bẵng đám nấm đó mất.

 

Sau khi tắt video, Ôn Noãn lập tức liên lạc với Phó quan Cao: "Nấm của em ai ăn mất chứ?"

 

Mặc dù lúc lên tàu vận tải cô dặn dò đó là nấm để trồng, nhưng đảm bảo liệu chúng đem nấu canh .

 

Phó quan Cao nhướng mày: " còn tưởng cô cần nữa chứ."

 

"Đương nhiên là cần, em chỉ là...

 

nhất thời quên mất thôi."

 

"Yên tâm !

 

Không ai ăn !

 

cho xây một căn cứ trồng nấm nhỏ, cô xem ?"

 

"Có chứ!

 

Bao giờ xuất phát?"

 

"Nếu cô mệt thì bây giờ luôn."

 

"Em mệt, nhưng bây giờ cũng ."

 

"Xem nên chuyện với La Lập, cường độ huấn luyện của cô thể tăng thêm một chút đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-hoa-troi-noi-kiep-nhan-sinh-chi-co-lam-nong-la-chan-ai/chuong-113.html.]

 

Ôn Noãn gào lên: "Thầy ơi, xin hãy tha mạng!"

 

La Lập nào sắp xếp cường độ huấn luyện gì, chỉ liên tục đ.ấ.m đá cô thôi.

 

Nếu cô là Gạo Nếp thì chắc nện thành bánh giầy nén .

 

Khoảnh khắc thấy căn cứ trồng nấm, Ôn Noãn nhíu mày: "Cái căn cứ của độc ?

 

Nấm đang thế mà giờ con thì thối, con thì c.h.ế.t, thế thì trồng trọt gì nữa, phí phạm quá, là mau mau đem xào ."

 

Phó quan Cao cũng giận: "Cô bản lĩnh thì tự mà trồng."

 

Nói xong, chuyển quyền quản lý căn cứ nấm cho cô lưng bỏ .

 

Đợi bóng dáng biến mất, Ôn Noãn mới lầm bầm: "Tuổi tác lớn thế mà tính khí chẳng nhỏ tí nào."

 

Giây tiếp theo, tiếng thông báo tin nhắn quang não vang lên, Phó quan Cao gửi tới một câu: quyền xem camera giám sát của căn cứ nấm đấy.

 

Ôn Noãn điều ngậm miệng.

 

Sự hòa thuận thầy trò bề mặt vẫn cần duy trì.

 

Nhìn một phòng nấm rách nát thê t.h.ả.m, Ôn Noãn phiền muộn vò đầu bứt tai, tiếp tục gửi tin nhắn cho Phó quan Cao: Em thể gửi nấm về hành tinh CHS032 để phóng sinh ?

 

Phó quan Cao trả lời trong giây lát: Căn cứ nấm xây xong , cô xem?

 

Ôn Noãn hừ lạnh, lúc xây căn cứ cũng bàn bạc với , bộ chuyện mang nấm về để trồng chỉ là cái cớ thôi ?

 

Haiz!

 

Giờ đây?

 

Ôn Noãn chọc chọc cái l.ồ.ng trong suốt bàn, đám nấm độc bên trong im bất động, chẳng còn vẻ đáng yêu như lúc mới gặp.

 

Nói cũng , đây đúng là phận.

 

Lúc chọn đám nấm bên bờ sông, cô đủ rau củ để đổi, chỉ thể đợi khi kết toán xong mới phóng sinh .

 

ngày Lôi Hổ nhận nhiệm vụ thì cô cũng kết toán xong.

 

Đám nấm đó dùng t.h.u.ố.c gây mê, khi phóng sinh cần để chúng tỉnh , tính toán thời gian thì vặn sáng hôm sẽ tỉnh.

 

Kết quả ngay đêm đó, đội của Lôi Hổ điều khẩn cấp, đám nấm biến dị vẫn còn trong trạng thái hôn mê.

 

Nếu vứt bỏ chúng, chắc chắn chúng thể sống sót trong môi trường hoang dã đầy rẫy thú dữ, chi bằng cứ mang về căn cứ thức ăn còn hơn.

 

Mộng Khả luôn cảm thấy những cây nấm biến dị đặc biệt, đành lòng để chúng đem thức ăn. Thế nên khi lên tàu vận tải, cô thưa với quản sự rằng giữ nấm biến dị thu hoạch để nuôi dưỡng, nhờ mới giữ mạng sống cho chúng.

 

Giờ đây, đám nấm biến dị nuôi thì sống nổi, thả ngoài tự nhiên cũng chẳng xong, xử lý thế nào đây?

 

Nghĩ đến môi trường sinh thái của hành tinh CHS032, Mộng Khả chợt nảy một ý: Hay là xây cho chúng một hệ sinh thái thu nhỏ?

 

Phó quan Cao ngờ rằng chỉ tùy tiện chỉ định một phòng vô trùng, bảo đem nấm đó, "vẽ rồng vẽ rắn" với Mộng Khả rằng đây là căn cứ chuyên dụng để trồng nấm, mà cô tin sái cổ.

 

 

 

 

Loading...