Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-02-16 04:55:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Hiểu xuống xe thấy một con mèo đen nghi là chạy từ trong nhà , để một vệt đỏ bệ cửa sổ.

Ninh Hiểu hiểu đột nhiên nhớ bác sĩ ở bệnh viện thú y gọi điện cho cô, Thang Viên ở chỗ họ cả ngày, còn thả một con mèo đen hoang vốn định triệt sản chạy mất.

Đều là mèo đen, đúng là trùng hợp thật.

Ninh Hiểu nghĩ mở cửa, khi giày bước nhà, cô thấy Thang Viên ở phòng khách, lướt qua một lượt thì phát hiện sàn nhà ẩn hiện những vệt màu đỏ.

Tim Ninh Hiểu thắt , cô bước gọi lớn tên Thang Viên.

Từ phòng sách tầng hai nhanh ch.óng vang lên tiếng đáp của mèo ly hoa.

Ninh Hiểu rảo bước chạy lên tầng, mở cửa phòng sách, đập mắt là Thang Viên đang bên trong. Nhìn vệt đỏ kéo dài sàn nhà, Ninh Hiểu nhất thời bỏ qua những điểm bất thường khác, chạy đến xổm bên cạnh Thang Viên, run rẩy chạm nhóc mèo đất.

Thang Viên đưa chân gãi đầu, tò mò kêu lên một tiếng, nhóc chống nửa dậy ghé sát mặt Ninh Hiểu, mùi mực cũng xộc mũi cô.

Cô nhíu mày, đó đưa tay sờ khắp mèo ly hoa. Trong suốt quá trình đó, Thang Viên vẫn ngoan ngoãn để mặc cô thao tác, hề tỏ khó chịu.

Ninh Hiểu thấy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến cảnh tượng lúc mới , cô vẫn nhịn mà lật qua lật Thang Viên để tìm xem vết thương nào . Lọ mực rơi từ bàn xuống, vỡ tan thành những mảnh kính, lỡ như may đ.â.m Thang Viên thì ?

“Để chị xem thương ở nào…” Ninh Hiểu lẩm bẩm, sờ mấy lượt đều thấy vết thương, nhưng Thang Viên đỏ lòm cả cô vẫn yên tâm: “Lát nữa ngoài ghé bệnh viện thú y một chuyến mới …”

Vừa đến từ “bệnh viện”, Thang Viên vốn đang ngoan ngoãn liền bật dậy khỏi tay Ninh Hiểu, lùi mấy bước để giữ cách.

Đi bệnh viện là chuyện thể nào, nhóc tuyệt đối đồng ý bệnh viện.

Ninh Hiểu cúi đầu bàn tay , vẫn còn vương cảm giác lông xù của mèo. Ở cách đó vài bước, cái đuôi của mèo ly hoa xù lên to sụ, nhóc gào lên “meo meo meo” thật lớn với cô.

Trông dáng vẻ đó đúng là chẳng vấn đề gì thật.

Ninh Hiểu nhanh tay lẹ mắt đưa tay , ấn c.h.ặ.t mèo ly hoa đang vẻ thương lượng với , xách gáy nhóc lên: “Không bệnh viện cũng , nhưng ít nhất tắm cái .”

Mèo đen trở thò đầu cửa sổ thấy bên trong vang lên tiếng mèo kêu ch.ói tai.

Mèo đen lắng một hồi, nhận là Thang Viên đang gào thét "em tắm ”, “thả em ”, kèm theo đó là tiếng nước chảy và tiếng Ninh Hiểu dỗ dành mèo tắm rửa.

Nửa tiếng , Thang Viên ướt sũng Ninh Hiểu bế ngoài. Bộ lông vốn trông bồng bềnh giờ thấm nước dính bết thành từng lọn . Mèo đen nhóc mèo tuy kích cỡ nhỏ một vòng nhưng vẫn mang cảm giác tròn trịa, sự “bồng bềnh” lúc khoảnh khắc đột nhiên trở nên thật dối lòng.

Ở bên trong, cả lẫn mèo đều chú ý đến con mèo đen bên ngoài. Sau khi sấy khô cho Thang Viên, Ninh Hiểu - phen hú vía bởi đống màu đỏ - đặt nhóc mèo mặt , bắt đầu cuộc chuyện tính sổ trực diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-duong-khong-de-em-giau-do-an-nuoi-anh/chuong-43.html.]

Mèo đen chú ý động tĩnh bên trong, đợi hơn một tiếng khi Ninh Hiểu rời nữa, trong nhà vẫn thấy tiếng của Thang Viên.

Hắn nghi hoặc gọi một tiếng Thang Viên, nhanh một tiếng mèo kêu yếu ớt truyền xuống từ tầng.

Mèo đen nhảy xuống bệ cửa sổ, chạy về hướng phát âm thanh, phát hiện nhóc mèo đang ở trong phòng sách lúc nãy.

Hắn lách qua khe cửa trong, sàn nhà lúc đầy mực đỏ Ninh Hiểu dọn sạch sẽ. Sau khi , thấy ngay nhóc mèo đang ngẩng đầu xổm đất, đầu dán một mảnh giấy, mặt là một chiếc hộp nhựa trong suốt đựng những mảnh vỡ của lọ mực Thang Viên đổ.

Phía Thang Viên là bát nước và bát ăn đổ đầy ắp.

Mèo đen xổm xuống mặt mèo ly hoa, tò mò mảnh giấy đầu nhóc. Đó chỉ là một mảnh giấy trắng hình chữ nhật, bên mấy chữ đen, bàn việc còn đặt mấy mảnh giấy trắng cùng kích cỡ.

“Nhóc đang gì thế?” Hắn theo bản năng đưa tay định chạm mảnh giấy đầu Thang Viên. Thang Viên cảm thấy mảnh giấy Ninh Hiểu dán lỏng lẻo, như thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào, thấy chân của mèo đen đưa tới liền theo bản năng né sang một bên.

Mèo đen rụt chân , nhóc mèo đối diện trầm tư một hồi, thấy một từ: “Sám hối…”

Nhóc về phía mèo đen, hạ thấp đầu xuống một chút, cảm thấy mảnh giấy đỉnh đầu như sắp rơi, liền lập tức ngẩng đầu lên ngay: “Ninh Hiểu hình như gọi cái là sám hối tường.”

Gió lười~

Thỉnh thoảng khi Thang Viên gây họa, Ninh Hiểu sẽ lấy một mảnh giấy sai của nhóc dán lên đầu mèo. Tuy Thang Viên hẳn là nghiêm túc suy ngẫm về lầm của , nhưng mỗi dán giấy nhóc đều ngoan ngoãn, giống như “phong ấn” .

Số tăng lên, Thang Viên cũng từ hành động hiểu rằng chắc chắn sai điều gì đó. Và việc Ninh Hiểu để chiếc hộp trong suốt đựng “thi thể” của lọ mực chính là nhóc tự kiểm điểm.

Mèo đen thấy mèo ly hoa thổi một mảnh giấy mặt, lẩm bẩm phàn nàn với : “Rõ ràng là lọ mực tay mà…”

Mảnh giấy...

Mèo đen xấp giấy trắng cạnh bàn: “Là cái đó ?”

Thang Viên khẽ gật đầu. Nghe , mèo đen nhảy lên ghế tiến thêm một bước lên mặt bàn, dùng chân tách xấp giấy trắng đang chồng lên , khều một tờ, cúi đầu ngậm lấy nhảy xuống.

“Anh đang gì thế?”

Dưới sự che khuất của mảnh giấy, Thang Viên vẫn thấy động tác của mèo đen. Hắn đặt tờ giấy xuống đất, nhúng chân bát nước của Thang Viên, bôi cái chân ướt lên tờ giấy dán lên đầu , đó tới bên cạnh Thang Viên, xổm xuống sát cạnh nhóc.

-----------------

Ở một diễn biến khác, điều mà hai con mèo là Ninh Hiểu đưa việc lắp camera giám sát trong nhà lịch trình. Cô nhớ cảnh tượng khiến toát mồ hôi hột ngày hôm nay, cảm thấy vẫn cần lắp camera để tiện theo dõi tình hình của Thang Viên.

Nghĩ , cô lấy điện thoại , mở khung chat WeChat với một bạn: “Tớ lắp camera trong nhà, gợi ý loại nào …”

Loading...