"Bây giờ theo nên lời !."
Vất vả lắm mới tiễn ma đầu , thở dài một nghĩ cách oai với khách tới trọ .
"Thu Thu~ " Khách trọ nắm lấy góc áo của , ngoan ngoãn hỏi: "Nghe gì cơ ạ?"
Vừa tiếng “ạ” của thì liền nhũn chân té ngửa, ráng lắm mới vững vàng .
"Thứ nhất, gọi là Thu Thu!"
"Em thích!"
Ôi trời, còn trề môi chu mỏ với nữa! Lẽ nào cái gì gọi là ăn nhờ ở đậu ?
"Nếu lời sẽ đá đường." Uy h**p tập hai.
Lần cãi lời nữa, chỉ dẩu môi như một đứa trẻ đang hài lòng về chuyện nó . Vẻ mặt như thế xuất hiện gương mặt của một đàn ông trưởng thành, khiến rợn hết cả da gà lên.
"Cậu thể gọi là Thiên Thu." phớt lờ vẻ mặt hờn dỗi của với vẻ ơn, “Hoặc là họ cũng .”
Cậu quẹo đầu . Đôi mắt trong suốt.
Nói thật, khi trưởng thành, còn dịp quan sát rõ rành nữa. Thật ngờ là lớn lên cũng tệ, theo như một định nghĩa khác là xinh giai…. mớ nước mũi là ? rút khăn giấy chùi mũi cho , hình như vẻ mạnh tay khiến cứ nhíu mày miết, song vẫn để mặc gì thì .
"Sạch !" tiện tay ném khăn giấy thùng rác lòng vỗ tay cái bốp, “ còn chút việc , ngoan ngoãn phiền tới !”
"Thu Thu gì cơ?" Cậu nâng mắt lên .
"KHÔNG ĐƯỢC GỌI THU THU!" quát.
*
khoanh tay lôi b.út chì màu và tập sách vẽ vời. Sau khi xác nhận là sẽ vẽ bậy vẽ bạ lên vách hoặc sàn nhà thì mới an tâm về phòng....chơi điện t.ử.
"Thu Thu." Cậu ngoài của gọi. May mà dự kiến , sợ xộc khi đang đ.á.n.h boss nên khóa cửa phòng .
"Chuyện gì?" đằng hắng một tiếng.
"Thu Thu!" Lần , giọng vẻ run run. Lý trí của bảo lập tức ngoài xem thế nào nhưng trái tim mách bảo cứ đợi lát nữa , chỉ còn nước cuối cùng nữa thôi….
"Thu. . . . . ."
Giọng thút thít im bặt , năm giây là tiếng kinh thiên động địa vang lên. giật trợn mắt tiểu hùng của địch quân đ.â.m một kiếm xuyên tim.
Mẹ nó! nổi giận đùng đùng đá cửa mà , quát lên hỏi, "Khóc cái gì mà !"
Cậu hoảng sợ im thin thít, mắt đẫm lệ . nhíu mày ngó một lượt, thấy tứ chi vẫn bình thường, rốt cục thì cái gì?
"Thu Thu, em mắc tè..." Cậu cúi mặt đáp.
đầu đầy mây đen, trừng mắt sản phẩm tạo sàn.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-dau-yeu-dau/chuong-2.html.]
Thật ngờ ngày Trình Thiên Thu cong lưng chổng m.ô.n.g lau dọn nước tiểu của .
hậm hực lau sàn, hậm hực giặt quần áo bẩn. Còn tên gây họa vì cơn hậm hực của mà hiện giờ đang ngoan ngoãn trong bồn tắm lớn, như con cún nhỏ vì sai mắng mà dám hó hé thêm tiếng nào.
"Cậu bao nhiêu tuổi mà đái quần như thế, HẢ? Người mà thì thúi đầu!” chua ngoa mắng, đầu bản mặt ngu ngơ của thì càng điên tiết hơn.
"Em năm tuổi." Cậu cúi đầu ngó ngó bàn tay , phân vân một chút chìa bốn ngón tay cho xem.
Chân mày xoắn , "Rốt cục là năm bốn?"
Cậu nghiêng đầu ngẫm nghĩ, dựng ngón tay đang cúp xuống lên.
"Năm tuổi." hề hề đáp .
Còn thì chẳng nổi, xổm xuống mặt , trợn mắt lên hỏi, “Ai là năm tuổi?”
Lại cúi đầu ngẫm nghĩ, "Cái chú kìa."
"Chú nào?"
"Cái chú bận áo trắng đó."
...Đâu xộc một chú bận đồ trắng gạt ?
"Lục Bách Đông!" nhẫn nại giải thích, "Cậu chỉ mới lên năm mà hai lăm tuổi."
Lại quẹo đầu , chẳng hiểu lời mà cùng chốt bằng một câu vô cùng trật quẻ.
"Thu Thu, em ăn gà rán."
“…”
*
Sự thật chứng minh, cho dù mất trí nhớ hoặc là trí năng thoái hóa thì bản tính ăn thịt của động vật v.ú cũng sẽ đổi.
"Ăn !"
cố tình lấy mớ cà chua xà lách trong hambuger mà bỏ, đặt trong đĩa, thế nhưng đổi chỉ là cái đầy ngu ngơ mà thôi.
"Em bỏ nó ." Cậu , như thể đang khó hiểu ép ăn rác .
"Nếu ăn thì đừng hòng uống coca."
dọa, thế là liền ủ rũ cúi đầu nhét xà lách miệng.
"Còn cái nữa." đẩy luôn cả phần rau rá của sang chỗ .
"Vậy cũng uống coca." Cậu mượn lời của trả treo , nhưng tiếc đạt tới trình bắt bẻ ông đây.
" uống coca, mà là 7up." Rồi đắc ý hớp một ngụm nước mặt .
Ai liền trừng mắt lườm . Từ nhỏ tới lớn thích nhất là vẻ mặt .