YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:18
Lượt xem: 301
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi hiệu tóc lâu thì tay kéo giựt , đầu nhíu mày hỏi, “Sao ?”
"Em thích như ." Cậu cau .
Bởi vì tóc cắt nên vẻ mặt lúc chững chặc hẳn.
"Như là như nào?" thật sự hiểu.
"Là với , sờ mặt , bí mật với .” Cậu siết cổ tay đau, “Anh chỉ với em thôi.”
Cậu xong thì bình tĩnh , báo hại chẳng đưa mắt . Tình cảnh hiện tại chợt trở nên lạ lùng. Giống như trẻ con ngây ngô tỏ bày. Khiến tim đập nhanh mặt đỏ bừng. Một lát mới húng hắng một tiếng.
"Mau ." Cậu lệnh.
“...." Được cái gì cơ?
Rốt cục cũng lòng nhoẻn miệng , "Chúng ăn kem ."
"Gì...." Rốt cục thì tại vì mà bẻ cái oặc sang chuyện ăn kem ?
miên man suy nghĩ dằn lòng mà ngoác miệng .
Cậu đầu , vì lẽ gì nhưng vẫn theo. Ngu ngốc!
rủa một tiếng trở tay bắt lấy tay .
Hơi ấm từ bàn tay truyền đến nóng hôi hổi là thật. Nếu thể nắm tay như thế mãi thì .
*
Nhờ cái miệng dẻo đeo cộng thêm khôn lanh cần thiết của A Địch mà bạn bè, dù quen quen thường, của đều em họ tướng tá cao ráo mặt mày đẽ tựa siêu mẫu.
Trong cái vòng luẩn quẩn , phàm là đàn ông trai đều hoan nghênh.
Hội độc đói khát lâu năm lấy đủ lời hù dọa, uy h**p mang Lục Bách Đông trình diện. Nếu sẽ ngó lơ khi gặp đường.
A Địch bảo tiến cũng c.h.ế.t mà lùi cũng c.h.ế.t, nhất cứ dẫn Lục Bách Đông tới mắt bà con quan khách thì sẽ ít chọc nổi điên hơn, trong khi đó chẳng suy nghĩ phóng khoáng giống gã .
giống như đứa trẻ quơ kẹo que. Bởi vì quá thích thú nên khác liếc mắt tới, như thể mà ai ngó đến thì kẹo sẽ teo .
Bản cũng hiểu là nên mang cái suy nghĩ đó. Sau nhiều ngày dằn vặt đấu tranh thì cũng nhún nhường, đưa Lục Bách Đông mắt khán giả xa gần.
Trước khi bước lounge bar, dặn Lục Bách Đông uống rượu. Nếu còn sỗ sàng ép bỏ thì chạy tới chỗ ngay, cơ mà nhất là đừng khỏi cả.
Cậu cái hiểu cái gật đầu như giã cối. Ấy là bởi thấy quan tài đổ lệ, lọt ổ phục kích của kẻ ế lâu năm biểu họ mưu mô cỡ nào.
Quả nhiên khi Lục Bách Đông mặt mày rạng rỡ bước trình làng thì mặt lúc liền hét toáng lên như ai đặt b.o.m nguyên t.ử trong mồm . Hại sợ tới mức trốn lưng .
Mấy tên đói khát thậm chí còn sửa miệng kêu là họ nữa chứ. Không ngừng chèo kéo chuốc rượu Lục Bách Đông. Sau khi A Địch và sắm vai hùng đỡ rượu một vòng đến nỗi đầu váng mắt hoa thì liền dắt Lục Bách Đông trốn nhà vệ sinh.
"Anh ?"
Trong WC, lên tục hất nước mặt để giúp tỉnh táo .
"Không . hơn là bọn đợi lát nữa đó.
Nếu bây giờ mà ló mặt thì thể nào cũng ép rượu một phen, thế thì chỉ nước từ c.h.ế.t đến thương thôi.
Lục Bách Đông đáp hai bàn tay lên má tay. Cảm giác ấm nóng đó thấy thoải mái.
" mà mặt đỏ quá." Cậu lo lắng .
"Không ." Ta kéo tay xuống, " dẫn lên sàn nhảy."
Chân mới bước một bước thì choáng vàng, bổ nhào phía , cẩn tậhn đúng trúng một .
"Xin ." vội cúi đầu xin , chỉ đối phương ừ một tiếng.
Giọng chút quen. Nghi hoặc ngẩng đầu lên thì trông thấy Neil.
Đài Bắc đúng là thành phố dân ít nhất thế giới. cảm thán chào hỏi.
Kể từ hôm đó trở , gặp Neil nào nữa. Anh ở cạnh , mời và Lục Bách Đông uống rượu. Phần ghế vẻ đắt đỏ hơn nơi tụ họp. Có lẽ vì vắng chợt thấy khẩn trương.
"Không ngờ gặp ở đây." mở lời.
"Thỉnh thoảng tới đây giải trí với bạn." Anh tao nhã nâng ly rượu lên môi, “Còn ?”
"Cũng ." , "Bàn của cũng gần đây. Nếu tiện thì ghé đó chơi."
Anh đáp, chỉ nhấp rượu. bối rối đưa mắt Lục Bách Đông.
Cậu đang trò chuyện với một bạn của Neil. Là một đàn ông . Tuy mặt mày tinh xảo nhưng khiến khác thấy phản cảm. Chắc là vì cái cằm dài nhọn.
"Bạn trai ?"
Chắc vì nhác thấy tầm của mà Neil hỏi, chần chừ một lúc thì gật đầu.
"Có lẽ ."
"Có lẽ?"
đáp bởi vì thấy Lục Bách Đông đang mím môi . , chỉ khi nào chuyện gì đó lòng thì mới , chứ chẳng đời nào bày vẻ mặt đó với lạ.
"Neil, giới thiệu bạn ?" hất cằm về phía .
Anh hiểu ý. ngay lúc định mở miệng giới thiệu thì rõ lời của tên , “Gì chứ, hóa một thằng thiểu năng.”
Nháy mắt, m.á.u trong ngươi như nóng lên. Nếu lầm thì tên còn với Neil rằng, “Anh mà bại bởi một thằng chẳng đủ trí...”
Chẳng đợi tên đó hết lời thì lên hất hết rượu trong ly lên mặt .
Ngày đó chúng tan tiệc buổi vui.
hỏi Lục Bách Đông rốt cục xảy chuyện gì. Cậu cũng chủ động kể với .
Chính là chỉ cần ai chịu khó để ý thì liền , ngày hôm đó trở , liền đổi, lúc nào cũng rầu rĩ vui.
"Nếu để bà thằng mất nết đó là ai thì bà sẽ kêu đ.á.n.h nó thành đầu heo!” A Địch oán hận nghiến răng nghiến lợi, còn điên tiết ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-dau-yeu-dau/chuong-19.html.]
Nếu thời gian thể ngược , nhất định sẽ lao tới bóp cổ cái thằng khỉ gió đó.
Lục Bách Đông thậm chí vẽ tranh nữa. Có nhiều lúc, là đang , nhưng gì, hỏi gì. Cuối cùng kẻ khó chịu trở thành .
Có một tối, gọi phòng khách, xếp một hàng rượu đặt mặt .
Cậu nhíu mày hỏi để chi. liền vỗ vai bảo cứ uống là . Sau khi uống xong hết một đống rượu ngoại lẫn rượu nội, mặt mày Lục Bách Đông vẫn tỉnh như , thì trở nên hoang mang đến lạ.
"Anh ?" Cậu vuốt mặt , lòng bàn tay ấm giúp tỉnh táo đôi chút.
"Cậu gì hỏi ?" .
Cậu bỏ tay xuống, im lặng.
"Nếu hỏi, thì chuyện gì cũng ." lên tiếng .
Chỉ cần là thì đều rõ ràng. Vì đừng mang cái vẻ mặt nữa.
CHương 20:
Cậu vẫn im lặng. Ngay lúc tưởng rằng sẽ cứ im mãi như thế thì liền túm lấy tay .
"...Anh ghét em ư?"
"Sao ghét ?"
"Bởi vì em là thằng ngốc."
Một câu của như kim châm đ.â.m nơi yếu mềm nhất trong tim . Lúc , mới oán hận thằng mắc toi bao nhiêu. Rõ rành quý trọng Lục Bách Đông đến thế, ngay cả cho nhiều một chút cũng tiếc, mà một tên bá vơ gió tổn thương.
Thiệt hối hận vì chỉ hất nước mặt mà.
"Lục Bách Đông!” xoáy mắt , trịnh trọng , “Cậu ngốc, chỉ là tạm thời quên một chuyện , sẽ ngày nhớ tất cả.”
Nhớ tất cả. Bao gồm những tháng ngày , và .
Sau đó, lẽ một nữa rời bỏ .
*
Biết chuyện thương chắc là năm lớp 11 .
Cứ mỗi đụng chạm tay chân với Lục Bách Đông thì liền cương. Nhớ thì hình như mỗi như thế, chút ngạc nhiên gì. Đơn giản chỉ cảm thấy, hóa là .
Sau đó thì những chi tiết luôn bỏ qua bỗng chú ý kĩ càng.
Không phản ứng khi xem hình phụ nữ khỏa . Để ý quá mức cần thiết tới Lục Bách Đông. Thích cách chiếm hữu . Chỉ cần nghĩ tới chuyện quen bạn gái thì liền nổi điên.
Kể từ lúc phát hiện tình cảm của , mới xác nhận tính hướng bản .
Có lẽ là vì xung quanh ai là đồng tính, nên mới lầm tưởng cảm tình dành cho em họ thành tình yêu? Khi đó, còn trốn trong thư viện, lật tìm tư liệu về tâm sinh lý lứa tuổi vị thành niên. Sau đó, thì rút kết luận.
Như , chỉ cần bạn trai thì sẽ còn ý tưởng kì quái với Lục Bách Đông nữa?
Cho nên nhanh liền bạn trai đầu tiên.
Về những chuyện liên quan tới bạn trai đó, nhớ mấy. Chỉ mơ hồ , đó là một đàn em lớp , ít , mỗi năng lọng ngọng ngại ngùng mỉm .
Mỗi ở cạnh đó đều cảm thấy vui. Hôn cũng khá thích. Giúp an ủi cũng thoải mái. nhiều hơn thế thì . Thời gian quen buổi đầu qua liền cảm thấy vô nghĩa.
*
Còn nhớ đó là lúc nghỉ xuân, trời sắp bước hè. tìm cớ hủy hẹn để cùng Lục Bách Đông loay hoay trong căn phòng bật máy lạnh mười lăm độ.
"Cứ thế riết cũng ngày đá thôi." Đôi khi cũng sẽ trêu chọc , mắng là thằng quỷ nhỏ.
Có một buổi trưa hè như thế đó. xem hết hai quyển truyện châm biến, thì phát hiện Lục Bách Đông nãy giờ cứ im lặng. Quay mới ngủ từ lâu .
Cậu ngủ ngoan, chẳng mấy khi trở , cũng chuyện ngáy ch** n**c miếng xuống gối.
lẳng lặng gương mặt lúc ngủ của một lúc. Khi định kéo chăn lên giúp thì thấy góc áo vén lên một đoạn, cạp q**n l*t cũng lộ . Đơn giản chỉ là thế thôi, liền cương.
gì? Liệu đang bệnh ?
Rõ ràng bạn trai, vẫn dễ dàng nổi lên phản ứng với khác. Mà đối phương còn em họ , Lục Bách Đông. Giữa và chỉ thể tình chứ thể tồn tại thêm lẽ nào khác.
Vì bắt đầu gây chuyện với Lục Bách Đông.
cự tuyệt lời mời của , cũng thèm mặt chuyện. Trọng tâm bắt đầu xoay quanh bạn trai quen. Nên quên luôn ngày lễ nghiệp.
đến cùng, vẫn dứt khoát tới nơi tới chốn.
Lục Bách Đông cơ hồ trở thành một khối thịt trong . Nếu đành đoạn cắt sẽ m.á.u chảy đầm đìa.
Sau đó, đến buổi lễ nghiệp, mang theo hoa hướng dương cùng với lòng quyết tâm.
Cậu vĩnh viễn , trong một khắc đó, quyết định sẽ trốn tránh nữa.
Chia tay bạn trai. Vỏn vẻn bốn năm, Lục Bách Đông trở thành tất cả của .
Ngẫm cũng thật diệu kỳ. Rõ rành bốn năm dài như thế, nhưng nghĩ luôn thể dễ dàng lấy một câu mà miêu tả.
Bốn năm. Cũng lúc từ bỏ. Nghĩ rằng đơn phương yêu mến sẽ đổi gì? Nghĩ rằng khi tỏ bày, lỡ như đ.á.n.h mất thì cuộc sống ngày sẽ thế nào?
Hễ mỗi nghĩ tới thấy sợ. Giống như thời gian càng dài, nhiệt tình và dũng khí cũng mài mòn theo. Khiến ngờ vực, đau khổ, bất an, từ bỏ.
Chính là mỗi khi định bỏ cuộc thì mang đến cho hy vọng.
Rõ ràng thích tiếp xúc mật với khác, mà lúc nào cũng quấn lấy .
Rõ ràng mặt mày lúc nào cũng lạnh nhạt với khác, mà cứ thấy .
Cậu cho quá nhiều sự đặc biệt. trong lòng , giống với những khác. Chính bởi sự khác biệt đó khiến chờ mong cũng mang tới cho cơ hội. Trực giác mách bảo , chuyện ý gì với .
từng tự tin vin trực giác, để cùng rước lấy nỗi ê chề.
Trong buổi lễ ngày hôm đó, vẫn như một, là tâm điểm của sự chú ý. Khi đám đông tản , nắm tay một nữ sinh tới mặt .
Cậu :
"Thiên Thu, đây là bạn gái của em."