YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:10
Lượt xem: 299
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng là gã còn lòng nào với chuyện thiết kế . Rõ ràng là gã chẳng chút tài cán gì trong chuyện . Rõ ràng là gã mỗi khi nhắc tới chuyện thì lên cơn ngựa chứng thế mà vẫn .
Thật mệt quá!
hít sâu một vùi đầu sâu trong lòng nước. Đây là cách giúp giải tỏa căng thẳng.
Mải cho đến khi thể nín thở nữa trồi lên thì thấy nguyên bản mặt Lục Bách Đông đang chường mà . Làm sợ tới mức sặc nước. Dường như cũng dọa một trận mà vội vỗ lưng giúp.
"Cậu, ...." còn hồn , " bằng cách nào."
"Cửa khóa.” Cậu đáp.
Lúc mới nhớ là cửa hư . Ngay ngày thứ ba Lục Bách Đông đến đây, tự nhốt trong toalet, hại sợ quá đá cửa mà . Cứ thế, cánh cửa nguyên vẹn lúc đầu phá hủy.
"Ai cho phép hả?" bực quát, nhưng chẳng sợ, còn dậy c** đ* .
"Cậu, …" trợn mắt lên thò chân trong bồn, vô cùng hồn nhiên mà chia hơn phân nửa giang sơn với .
"Chật quá ~" Cậu khó chịu nhíu mày.
Bởi vì bồn tắm một tên cao to chiếm dụng nên ngoài việc nước trào ngoài, còn đè trong gốc, bó gối thu lu một cục.
"Mau cút ngoài ngay!" đuổi thẳng, cố gắng che chắn bộ vị , hai má thì nóng rát, khắp cũng chẳng mát là bao.
"Tại ?" Cậu vô tư hỏi còn chỉ câm nín mà mặc kệ .
Thực thì đây cũng đầu chúng tắm chung. Khi mới tới nhà , cả hai vẫn tắm cùng. khi ngoài việc thấy chướng mắt thì chẳng cảm giác gì khác.
Còn bây giờ, đại khái bởi vì chuyện bản là gay còn đang trần trùi trụi như thế nên chợt thấy chút ngượng ngùng.
đảo mắt trái , sợ rằng một khi ngưng mắt thì sẽ dán dính Lục Bách Đông. tên trời đ.á.n.h cứ vô tư sáp gần, hại sợ tới mức học theo gái nhà lành mà lấy tay che n.g.ự.c, cơ mà nào ngờ giây về chỗ cũ, hóa là chồm tới để lấy xà phòng.
Trình Thiên Thu, mày là thằng xa!
mắng tự nhủ em trai yêu Lục Bách Đông bằng đôi mắt và ý nghĩ trong sáng. nhắm mắt , hít thở sâu, đến khi mở mắt thì thấy nhẹ nhõm đôi chút.
"Anh chà xà phòng ?" Chắc tại vì thần sắc bất thường của mà liền chìa cục xà phòng sang, còn chằm chằm, khi xác nhận thì mới rụt tay về.
định dậy, nhưng chẳng rõ ma xui quỷ khiến kiểu gì, tiếc rẻ giãy giụa rốt cục là im luôn.
Lục Bách Đông chẳng chút lòng đang tranh đấu mà chỉ chuyên tâm chà xà phòng lên theo cách dạy. Bắt đầu từ cổ đó xuống vai n.g.ự.c ... Rõ ràng bây giờ chẳng tập thể hình mà cơ n.g.ự.c lẫn cơ bụng chẳng mất . Cục xà phòng lướt qua hai đ** ng*c tới bụng, tiếp đó là vùng bụng đang lấp ló mặt nước—
"Thu Thu, mặt của hồng quá hà."
“Anh ?"
“THU THU!"
"CÁI GÌ?"
“Anh chảy m.á.u mũi kìa!."
"...!"
Sau đó xài xà phòng mà chuyển sang sữa tắm.
Lục Bách Đông tò mò hỏi vài khiến bực quát đại, “Bởi vì trong xà phòng vi khuẩn hại tiểu kê kê!”, đó hỏi han gì nữa.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-dau-yeu-dau/chuong-11.html.]
và A Địch chiến tranh lạnh vài ngày, lò mò xuống nước .
"Ủa mà chủ đề của cuộc thi là gì ?" ủi cái áo sơmi mới nhập về bộ bâng quơ hỏi.
A Địch lườm nguýt suốt nửa ngày mới chịu phun câu nhả chữ, "Bạn hãy thiết kế một bộ trang phục mà thể biến một đàn ông bình thường thành gay!”
Gã lặp ro ro từng chữ tờ rơi phì . Đoạn tới gần thủ thỉ tai gã, “Vậy để thiết kế cho bồ một cái q**n l*t chữ T đặc biệt nhé!?”
Gã hừ một tiếng, "Bà đây còn nó viền quang lấp lánh nữa cơ."
là thứ cháy nhà còn hôi của!
*
Nói thì . Hết giờ , liền dắt Lục Bách Đông tới nhà bán vải quen.
Dạ thì bảo là để mua viền quang may quần cho A Địch nhưng cứ tần ngần đảo hết cả hàng vải. Nếu chỉ may một cái q**n l*t thôi thì cần chi nhiều vải vóc? Tự ngứa tay nhưng cứ vẻ thờ ơ lắm.
Lục Bách Đông hôm nay nhiều như thường, chỉ im lặng theo bên cạnh, mở to mắt ngó nghiêng cả tiệm vải.
liếc vài nhưng chẳng nào chú ý thấy nên lấy lạ mà xùy một tiếng.
Cậu đầu . hỏi, “Cậu ngẩn cái gì?”, mặt mày mờ mịt ngó . kiên nhẫn chờ, lúc lâu mới ngờ ngờ , “Hình như đây em từng đến đây !”
khẽ hừ một cái, "Cậu ở Đài Bắc chẳng mấy ngày, thể từng tới đây ?”
"Thiệt mà! Thiệt là em cảm giác em từng tới đây." Vẫn kiên trì đáp.
cũng tranh cãi với chi cho mệt, chỉ nhún vai bới tìm hết những sấp vải trong tiệm.
*
Buổi tối về nhà lui cui lục tìm máy may.
Trong nhà một cái phòng nhỏ, vô cùng nhỏ, đủ để đặt một chiếc giường đơn. Vốn định biến nó thành phòng việc nhưng chẳng ngờ rằng đến cuối cùng chẳng duy trì giấc mơ cũ. Nên dẹp luôn phòng việc . Sau quá nhiều vật dụng lung tung, thành coi phòng thành nhà kho luôn.
Gian phòng đó vẫn luôn khóa kín. Dù Lục Bách Đông đến ăn nhờ ở đậu một đoạn thời gian nhưng vẫn nào mò trong đó. Chắc là vì mà lúc , bây giờ, đặc biệt hưng phấn thám hiểm cái phòng bé như lỗ mũi , mặc gào thét thế nào cũng chẳng chịu cút .
"Lục Bách Đông." gằn giọng đầy uy h**p.
Cậu đang chúi đầu trong cái rương, lục tìm thứ gì đó.
"Là hình nè." Cậu kinh ngạc .
"Lục Bách Đông." Giọng điệu thật sự là hết kiên nhẫn . Nghe sự bực tức trong lời của , liền tỏ ngoan ngoãn im ôm quyển album.
Đã lâu ai bước đây, bụi phủ dày. nhíu mày kiểm tra tay chân Lục Bách Đông. là dơ c.h.ế.t . Vậy nên chút khách khí mà đạp phòng tắm, đe rằng, nếu tắm sạch thì đừng mong mò đây.
Cậu phản kháng, như thể quyển album là thấy mỹ mãn .
Nhân lúc tắm, trở căn phòng , sắp xếp những thứ xới tung lên. Rồi khóa cửa .
Hiện tại thời gian biểu của Lục Bách Đông cũng chính là của . 10h lên giường ngủ, 6h thì ngóc đầu dậy. Trên cơ bản thì chẳng khác gì cuộc sống lúc về hưu.
Chuyện cho A Địch . Còn nhớ cùng gã lăn lộn ít tình trường, leo hết giường tới giường . Còn bây giờ trong khi gã vẫn còn tung hoành sa trường thì lọ mọ về hưu dưỡng già.
thở dài thườn thượt, lật tạp chí xem.