“Đây, tiền mày bà nội giữ , tao đòi về cho mày .”
càng sững sờ hơn, ánh mắt vô thức về phía xấp tiền bàn, trong đầu như gì đó vỡ .
Bà nội… giữ tiền của ?
từng nghĩ đến điều đó, cũng từng dám nghĩ đến.
Thấy ngẩn như , ông hừ một tiếng, khóe miệng nhếch lên, giọng mang theo vẻ tự mãn:
“Ai thèm lấy mấy đồng tiền rách của mày!”
“Tao cho mày , ba mày loại đó!”
Ông chắc chắn, như thể đang tự chứng minh điều gì đó, còn thì im, nên tin nên nghi ngờ.
5
Ngày đeo cặp, chuẩn bước khỏi nhà để học, cửa vốn dĩ luôn yên tĩnh bỗng nhiên tụ tập nhiều , tiếng chuyện rì rầm vang lên khiến khựng .
Họ đó, qua , mỗi một câu, bàn tán về tương lai của như thể đó là chuyện hiển nhiên thể đem cân nhắc.
“Tốn công gì, cứ ở nhà việc thôi, vài năm nữa lớn lên thì gả cho gần gần, tiền sính lễ, tiện chăm sóc gia đình, như chẳng hơn .”
“ , con gái mà học nhiều cũng chẳng để gì.”
“Với con gái học thì tâm sẽ bay bổng, khó quản, đến lúc đó mà hối kịp.”
“ , đừng cho , thấy Yến Yến ngoan ngoãn thế , ở nhà còn thể thêm kiếm tiền, cần thiết đến trường.”
Những lời cứ dồn dập rơi xuống, nhẹ như gió nhưng nặng đến mức khiến thể bỏ qua.
Mẹ hiểu chuyện gì đang xảy , chỉ đó, ánh mắt sáng lên, vui vẻ chằm chằm chiếc cặp lưng như đang một món đồ chơi mới.
đầu ba.
Ông vốn chỉ là nhất thời hứng lên mới đồng ý cho học, nhưng lúc những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt dần đổi, ánh mắt cũng bắt đầu d.a.o động.
“Hay là… để suy nghĩ thêm?”
Ông , giọng chút do dự.
Mọi lập tức vây quanh ông, lời nối tiếp lời , cho ông cơ hội suy nghĩ riêng.
Ngoài tổ chức đám cưới với , đây là hiếm hoi ông ở vị trí trung tâm như , nhiều chú ý, lắng , nên cả ông trở nên phấn khích, gương mặt đỏ lên, vô thức thuận theo những lời họ .
“Ôi chà, cũng ý của , là bên trường cứ đến tìm , gì mà giáo d.ụ.c bắt buộc, nhất định , phiền mấy …”
“ cũng nghĩ nhiều, thấy mất tiền thì cũng …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yen-yen/5.html.]
“Các cũng lý, đúng là suy nghĩ …”
Đến khi đám đông dần tản , tiếng chuyện lắng xuống, ba vẫn còn chìm trong sự hưng phấn , khóe miệng giấu nụ .
lớn đến , đây là đầu tiên thấy ông vui như thế, vui đến mức gần như quên mất chính .
lặng lẽ nhớ cảnh , chợt hiểu rằng vì chuyện “ ở” của , còn chăm chăm ngoại hình của ông, mà coi ông như một quyền quyết định, một bình thường để bàn bạc.
Ông hưởng thụ cảm giác đó.
siết c.h.ặ.t quai cặp trong tay, ngẩng đầu ông, ánh mắt đầy mong chờ, như đang đặt hết hy vọng một câu trả lời.
Ông khựng một chút, nụ môi dần dần tắt .
Trong lòng chùng xuống, nhưng hiểu vì , nở một nụ với ông, giọng cố giữ sự nhẹ nhàng:
“Ba ơi, khi con học, con nhất định sẽ học thật giỏi, vượt qua Trần Tiểu Béo, mang về cho ba một hạng nhất.”
Mắt ba lập tức mở to, ánh mắt đổi rõ rệt.
Nhà Trần Tiểu Béo nghèo, nhưng học chăm, nào cũng nhất, vì ba của trong làng lúc nào cũng ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp.
Không ai dám coi thường ông vì nghèo, ngược còn khen con ông tiền đồ, chắc chắn sẽ hưởng phúc.
Chính vì thế, cái “hạng nhất” , chỉ là thành tích, mà còn là thể diện.
Sau đó, cuối cùng cũng học như mong .
Khi cẩn thận đặt từng cuốn sách giáo khoa mới phát trong cặp, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một thứ gì đó quý giá, bà nội bên cạnh, liếc một cái, giọng mấy vui vẻ:
“Còn nhỏ mà nhiều tâm cơ.”
hiểu câu ý gì.
khoảnh khắc đó, mơ hồ nhận một điều—rằng dường như cách để bản thể sống hơn một chút trong thế giới .
6
Rất lâu , khi lớn hơn một chút, mới chậm chạp nhận rằng, hóa từ khi còn hiểu cái gọi là “quan sát sắc mặt khác” là gì, thì sớm học cách ánh mắt, giọng mà đoán ý khác.
khi nào thể giơ tay hỏi bài, khi nào im lặng , phiền.
Đối với những thầy cô hiền hòa, thể khẽ , đôi khi nũng một chút để họ mềm lòng, còn với những thầy cô nghiêm khắc, luôn giữ vẻ ngoan ngoãn, dám đùa, nhưng chăm chỉ hỏi bài, để họ thấy cố gắng.
Dần dần, các thầy cô đều thích .
Thành tích của cũng theo đó mà tiến bộ đều đặn, từng chút từng chút một, quá nhanh nhưng đủ vững vàng.