ông buông tay.
Ông vẫn siết c.h.ặ.t hơn, ánh mắt lạnh lẽo như chút cảm xúc nào, giọng trầm xuống:
“Mày sai ở ?”
.
Thật sự .
chỉ rằng, đây, mỗi khi bất cứ điều gì lòng bà nội và những trong nhà, thì đó chính là sai, cần lý do, cũng cần giải thích.
Chỉ cần nhận đủ nhanh, đủ ngoan ngoãn, thì họ mới chịu dừng .
Nghe thấy tiếng , bỗng như kích động, từ lao tới nhanh, chút do dự há miệng c.ắ.n mạnh cổ tay của ba.
Ông đau điếng, sắc mặt biến đổi, lập tức hất mạnh tay , lực quá lớn khiến và cùng ngã xuống đất, cả choáng váng.
“Hai đứa thần kinh!” ông c.h.ử.i rủa, giọng đầy bực tức, còn tiện chân đá chúng mấy cái như trút giận.
Mẹ hề né tránh, cũng kêu đau, chỉ vội vàng kéo lòng, ôm c.h.ặ.t lấy như ôm một thứ gì đó quý giá nhất.
Ánh mắt bà trở nên hung dữ, chăm chăm về phía ba, ánh phòng cố chấp, như một con thú nhỏ đang cố bảo vệ thứ thuộc về .
4
Ngày hôm đó, ba trở nên đặc biệt cố chấp, như thể một điều gì đó trong lòng ông nhất định moi cho bằng .
Ông ngừng lặp lặp hai câu hỏi, giọng lúc trầm lúc cao, nhưng đều mang theo sự ép buộc khiến thể né tránh: “Tại mày nghĩ tao sẽ lấy trộm tiền?” và “Mày sai ở ?”
đó, đầu óc trống rỗng, cổ họng nghẹn , trả lời thế nào.
Ông chịu buông tha, từng bước ép lùi về phía góc tường, đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm , buộc đối diện với ông, giọng trở nên gắt gỏng: “Nói mau! Không thì đừng hòng ăn cơm! Cũng đừng hòng ngủ!”
ép ngẩng đầu lên ông, cách gần đến mức thể rõ từng vết sẹo khuôn mặt, những đường sẹo kéo căng vì cơn giận khiến gương mặt ông trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
kìm mà hạ mí mắt xuống, cố tránh ánh , nhưng hành động nhỏ đó khiến ông càng thêm tức giận.
“Mày còn dám ghét bỏ tao!”
giật , vội vàng lắc đầu, giọng run rẩy: “Không …”
Ông hừ mấy tiếng, như đang cố nén cơn giận, dần dần buông lỏng tay, sắc mặt cũng dịu phần nào.
Giọng ông hạ thấp xuống: “Mày cho đàng hoàng , ba đ.á.n.h mày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yen-yen/4.html.]
chớp chớp mắt, trong lòng rối bời, thật thì ngay cả bản cũng hiểu vì khi phát hiện ba ở nhà, phản ứng đầu tiên là đưa tay kiểm tra xem tiền gối còn .
đó nghĩ mãi, cố gắng tìm một lý do cho chính , nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh ông nhai kẹo “rắc rắc”, từng miếng từng miếng nuốt cơm lớn, như thể sợ khác tranh mất.
Những thứ trong nhà, từ đến giờ, ông luôn là lấy , dùng , ăn , còn bao nhiêu mới đến lượt và , như thể đó là một quy luật ai cần .
Dường như thứ vốn dĩ nên là như , đến mức cũng từ khi nào quen với điều đó.
mơ hồ cảm thấy câu trả lời.
Biết vì phản ứng như .
câu trả lời … thể .
Ít nhất là thể mặt ông.
Khoảnh khắc , cúi đầu xuống, lòng bàn tay siết c.h.ặ.t, gần như theo bản năng, học cách né điều quan trọng, chuyển sang một hướng khác an hơn.
“Con dành dụm tiền… để mua quà cho ba và .”
Không dối, bởi vì trong những dự định nhỏ bé mà lặng lẽ vạch cho tương lai của , vốn dĩ luôn một phần dành cho ba và .
Sau khi câu đó, ba bỗng khựng một chút, ánh mắt thoáng qua vẻ lúng túng mà đây từng thấy, giọng ông chậm : “…Quà?”
nhanh nhận sự đổi tinh tế trong cảm xúc của ông, như thể chạm đúng một điểm nào đó trong lòng, nên nhẹ nhàng thở một , trong lòng âm thầm thấy nhẹ nhõm.
cố ý vẻ tiếc nuối, giọng cũng nhỏ : “Con cái gọi là bất ngờ, thể , con cho ba một bất ngờ.”
Quả nhiên, ông tiếp tục truy hỏi nữa.
Ông chỉ đó lâu, ánh mắt phức tạp như điều gì nhưng thôi, bước ngoài, thêm câu nào.
Một lúc , khi ông trở , tay thêm một cái cặp sách cũ và một xấp tiền.
Chiếc cặp ông tiện tay ném xuống mặt , đúng lúc đang cúi xúc phân gà, nên nhất thời còn kịp phản ứng.
Đến khi ngẩng đầu lên, rõ thứ đất là gì, cả như sững , ánh mắt thể tin nổi mà về phía ông.
Ông… đồng ý ?
đến tuổi học từ lâu, phía nhà trường cũng từng nhiều đến tìm, rằng việc học là miễn phí, cần đóng tiền, nhưng trong nhà luôn cho rằng cần thiết, nên từng cho cơ hội bước trường học.
đó, kinh ngạc vui mừng, cảm xúc dâng lên đến mức nhất thời nên phản ứng thế nào.
Ba bĩu môi, như thể để ý đến sự ngỡ ngàng của , tiện tay ném xấp tiền trong tay lên bàn, giọng mang theo chút khó chịu nhưng xen lẫn một chút đắc ý: