Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 37: Chồng tôi là quân nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:40:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Niệm Niệm vóc dáng , chân thon đành, còn dài thẳng, giữa một đám thương lái bày sạp trông vô cùng thu hút ánh .
Các cô gái và các chị vợ trẻ qua đều cô thu hút sự chú ý, cộng thêm việc giá quần dẫm gót đắt nên tỷ lệ giao dịch cao.
Mới đến buổi trưa mà 18 chiếc quần cô bán sạch bách.
Tính toán một chút, một chiếc quần trừ vốn kiếm 14 đồng, tổng cộng kiếm 252 đồng, cộng thêm 5 đồng của Vương Phượng Kiều nữa là 257 đồng.
Một ngày kiếm 257 đồng, trong mắt khác lẽ cảm thấy tiền thực sự hề ít, là chi tiêu cả năm của một gia đình bình thường, sẽ cảm thấy phát tài to .
Dương Niệm Niệm tuy rằng vui mừng nhưng cũng vì kiếm chút tiền mà kiêu ngạo.
Dù thì chút tiền ở kiếp còn chẳng đủ để mua một chiếc áo lông vũ một chút .
Dọn dẹp sạp hàng xong, Dương Niệm Niệm mang theo tiền lớn với An An: "Đi, theo cô lấy hàng, lấy hàng xong dắt con nhà hàng."
An An chằm chằm túi áo của cô, đôi mắt sáng lấp lánh: "Thím ơi, thím kiếm nhiều tiền ạ?"
Lúc nãy thằng bé thấy Dương Niệm Niệm thu nhiều tiền túi, túi áo của cô đều phồng lên .
Dương Niệm Niệm động tác "suỵt": "Của cải để lộ ngoài, khiêm tốn."
An An vội vàng bịt miệng , căng thẳng ngó xung quanh như sợ cướp tiền .
Dương Niệm Niệm nén , cúi đầu thằng bé : "Chuyện hôm nay ở thành phố, lúc về đừng kể với bất kỳ ai nhé, đặc biệt là chuyện cô bán quần áo, ?"
An An hỏi: "Có thể kể với bố ạ?"
Không kể với khác thì thằng bé , kể với bố thì , thằng bé trung thành với bố.
Dương Niệm Niệm gật đầu: "Chỉ kể với một thôi, chỉ cần con kín miệng thì đợi con nghỉ, cô sẽ dắt con ngoài chơi."
"Hay quá!"
An An vui sướng khôn xiết, đường cứ nhảy chân sáo như một chú thỏ nhỏ .
lúc giờ cơm trưa nên chợ bán sỉ mấy .
Dương Niệm Niệm thẳng đến sạp quần dẫm gót, ông chủ béo đang cùng bà chủ bưng bát canh lớn ăn cơm, liếc mắt một cái là nhận Dương Niệm Niệm ngay.
Hôm qua mới lấy hai mươi cái quần , hôm nay đến , tám phần là đến trả hàng.
Ông chủ vội vàng đặt bát đũa xuống : "Cô bé ơi, cái giá để cho cô hôm qua là cái giá thấp nhất từ đến nay đấy, chấp nhận trả hàng nhé."
An An bộ dạng của ông chủ béo cho sợ hãi, sợ hãi trốn lưng cô, dám ông chủ.
Dương Niệm Niệm : "Ông chủ, hiểu lầm , em đến trả hàng mà là đến lấy hàng đây."
"Lấy hàng ?" Mắt ông chủ sáng rực lên.
Lúc mới chú ý thấy trong tay Dương Niệm Niệm chỉ cái bao tải dứa đựng hàng của ngày hôm qua chứ quần.
Ông thể tin nổi hỏi: "Quần cô lấy hôm qua bán hết sạch ?"
Dương Niệm Niệm giòn giã : "Cũng bán hết hẳn , vẫn còn dư một cái, chẳng đang mặc em đây ?"
Một cô gái hai mươi tuổi, ban đầu bà chủ cũng chẳng coi là chuyện gì to tát, lúc bảo Dương Niệm Niệm trong vòng một ngày bán sạch hai mươi chiếc quần khó bán, ánh mắt bà chủ lập tức đổi hẳn.
Cứ như thấy Thần Tài đến , vẻ mặt đầy nịnh nọt dắt Dương Niệm Niệm sạp.
"Em gái ơi, em vẫn lấy quần dẫm gót ? Mau đây, trong sạp còn nhiều lắm."
Lần lấy cả ngàn chiếc quần dẫm gót về, kết quả là chẳng cả, các thương lái đến sạp xem hàng đều im bặt năng gì.
Hôm qua bán hai mươi chiếc, bà còn chẳng coi là chuyện gì, ngờ mới nửa ngày trời bán sạch bách .
Biết còn cô gái nhỏ cũng thể bán hết đấy chứ.
Liếc An An, bà chủ béo nhéo nhéo cái má của thằng bé, hớn hở hỏi: "Đây là em trai em , trông giống em thế , lớn lên chắc chắn là mê mẩn bao nhiêu cô gái nhỏ cho mà xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-37-chong-toi-la-quan-nhan.html.]
An An sợ hãi né , tránh khỏi bàn tay mỡ màng của bà chủ: "Cô là thím của cháu."
"Thím ?" Bà chủ kinh ngạc Dương Niệm Niệm: "Ôi, thấy em còn lớn lắm mà kết hôn ?"
Dương Niệm Niệm mỉm gật đầu, cố ý : "Chồng em là quân nhân."
Ông chủ tiệm và bà chủ thấy lời liền một cái, trong lòng thầm lo sợ.
Cũng may lúc thấy Dương Niệm Niệm tuổi nhỏ mà lừa gạt cô.
Nếu thì phiền phức to .
Đến lúc đó cả một đại đội bao vây sạp hàng thì mái nhà cũng lật tung lên mất.
Bát cơm cũng đập cho tan nát mất thôi.
Nhận sự đổi sắc mặt của hai , Dương Niệm Niệm thản nhiên mở bao tải dứa : "Chị ơi, hôm nay em lấy 20 cái, mẫu áo nào thời thượng ạ? Em lấy thêm một ít để bán kèm cho hợp."
"Có ."
Bà chủ liên tục gật đầu, lôi một mẫu áo ngắn tay mới về hết lời quảng bá, híp cả mắt.
"Kiểu dáng ở thành phố lớn bán chạy lắm, là hàng mới về đấy, thể phối cùng để bán, đảm bảo bán là hết sạch ngay, giá lấy sỉ cũng đắt , 4 đồng thôi."
Dương Niệm Niệm cầm chiếc áo ngắn tay lên quan sát một hồi, áo sơ mi kẻ hoa, trông cũng tệ, giống như quần dẫm gót , kén mặc.
Buôn bán nhỏ nên cô dám lấy quá nhiều hàng, thế là chỉ lấy 10 chiếc áo sơ mi kẻ hoa, 20 chiếc quần dẫm gót.
"Chị ơi, hàng em mang về tiện, sáng mai em đến lấy, em đặt cọc một nửa tiền, chị xem ạ?"
Sở dĩ chồng là quân nhân, mục đích của cô chính là gửi quần áo ở đây, ngày mai đến lấy.
Trừ phi ông bà chủ ăn gan hùm mật gấu, nếu chắc chắn là dám lừa cô .
Thời đại , lòng kính trọng của nhân dân đối với quân nhân là sâu sắc.
"Được chứ, lát nữa để chồng chị giúp em buộc hàng , ngày mai em đến là thể lấy bán ngay."
Bà chủ nước bọt văng tung tóe: "Em gái , nếu em yên tâm về chị thì cứ hỏi thăm xung quanh xem, hễ ai bảo hai vợ chồng chị lừa là quần chị thu một hào nào, tặng cho em luôn."
Dương Niệm Niệm tươi hớn hở: "Chị ơi, em mà tin chị thì chẳng gửi hàng ở đây ."
Hai trò chuyện vài câu là xưng chị em thiết .
Số hàng Dương Niệm Niệm chỉ mang theo một chiếc quần dẫm gót và một chiếc áo kẻ, còn đều để ở cửa hàng.
Trước khi , cô chợt nảy ý định hỏi thăm: "Chị ơi, nếu khách lẻ đến mua quần thì chị thường bán giá thế nào ạ?"
Bà chủ cũng là hạng tinh ranh, lập tức hiểu ý tứ sâu xa trong lời của Dương Niệm Niệm, vỗ n.g.ự.c cam đoan:
"Em gái , em cứ yên tâm , quần áo ở đây tụi chị bán lẻ , cho dù bán lẻ thì giá cũng chẳng rẻ . Quần dẫm gót bán lẻ thấp nhất cũng hai mươi lăm đồng."
Hàng hóa ở sạp bán sỉ chẳng mấy ông chủ nào chịu bán lẻ cả, cho dù bán lẻ thì giá cũng hề rẻ.
Đừng nhà bà , cả cái chợ bán sỉ đều như .
Nếu gọi là chợ bán sỉ chứ?
Họ chính là dựa lượng lớn để kiếm tiền mà.
Có lời cam đoan của bà chủ, Dương Niệm Niệm coi như là yên tâm , dắt An An đến quán cơm bên ngoài chợ bán sỉ ăn bánh chẻo hẹ.
Thời đại thịt lợn đều là ăn ngũ cốc các thứ chứ giống thế kỷ 21 ăn thức ăn gia súc, hề nuôi bằng t.h.u.ố.c tăng trọng, cần cho thêm nhiều gia vị mà thịt lợn vẫn đặc biệt thơm.
Ông chủ thực thà, một phần bánh chẻo thủ công đầy một bát lớn, cái nào cái nấy vỏ mỏng nhân thịt đầy đặn.
An An bao giờ ăn món bánh chẻo nào ngon đến thế, đôi mắt sáng rực lên, ăn hết miếng đến miếng khác, chẳng buồn năng gì.
Đừng thằng bé tuổi còn nhỏ nhưng sức ăn cũng gần ngang ngửa Dương Niệm Niệm , hai mỗi ăn một bát bánh chẻo, đường mà bụng đều căng tròn .