Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 364: Em đúng là tấm gương sáng cho thế hệ của chị đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:39:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Ngạo Nam mặc áo khoác , từ trong túi lấy một xấp tiền đưa cho Trịnh Tâm Nguyệt: “Ở đây 200 đồng em cứ cầm lấy mà dùng, mời bạn học ăn cơm thì mời, mua quần áo thì mua, đủ dùng gửi thêm cho.”

 

Trịnh Tâm Nguyệt trố mắt nghẹn họng, đây là đầu tiên đàn ông ngoài chú hai và họ đưa tiền cho cô dùng.

 

“Anh đưa cho em nhiều tiền thế á? Như lắm ? Chúng vẫn kết hôn mà, ở quê cưới vợ cũng chẳng nhiều sính lễ thế !”

 

Miệng thì nhưng cô phấn khích nhận lấy tiền, dù chẳng thiếu tiền dùng nhưng đây là tiền của thích đưa, cảm giác so với chú hai cho khác .

 

Tần Ngạo Nam hắng giọng: “Tối qua chúng ... Sau mỗi tháng sẽ gửi cho em 50 đồng tiền sinh hoạt phí.”

 

Trịnh Tâm Nguyệt vội xua tay: “Không cần cần ạ, 200 đồng , đem hết tiền phụ cấp gửi cho em thì dùng cái gì? Vạn nhất bố chồng tương lai tưởng em là hạng phụ nữ xa lừa tiền thì c.h.ế.t.”

 

“Anh ở đơn vị quân đội cũng chẳng tiêu pha gì mấy.” Tần Ngạo Nam .

 

kịp tàu hỏa nên hai cũng chẳng kịp tình tứ gì nhiều, khi trả phòng liền về tứ hợp viện.

 

Dương Niệm Niệm vẫn ngủ dậy, Lục Thời Thâm ngoài mua bánh bao về , thấy cô vẫn còn đang ngủ say nên cũng chẳng gọi dậy, tiện tay khép cửa phòng cùng Tần Ngạo Nam ga tàu.

 

Chương 265

 

Trịnh Tâm Nguyệt tiễn hai tới đầu hẻm, đợi tới khi bóng dáng hai khuất hẳn mới luyến tiếc về tứ hợp viện.

 

Nghĩ tới chuyện đợi đến kỳ nghỉ hè mới gặp Tần Ngạo Nam, cô thấy cả rã rời, y như rút mất gân cốt , chẳng còn chút tinh thần nào, ủ rũ về phòng ngủ bù.

 

Dương Niệm Niệm điện thoại của Lục Nhược Linh đ.á.n.h thức, cô nhấc máy liền thấy giọng ngập ngừng của Lục Nhược Linh ở đầu dây bên .

 

“Chị dâu hai, em chuyện với chị.”

 

“Em .” Dương Niệm Niệm dụi dụi mắt, đồng hồ treo tường hơn tám giờ , Lục Thời Thâm chắc chắn xuất phát .

 

Lục Nhược Linh chút ái ngại, cô túm lấy vạt áo nhỏ giọng lí nhí.

 

“Chị dâu hai, hôm qua Lý Phong Ích tới đây, với em là thích em, cùng em tìm hiểu .”

 

Lục Nhược Linh khá chậm chạp, ngày thường chỉ cùng Khương Duyệt Duyệt xem tivi, ăn uống, sống vui vẻ, từng nghĩ tới khía cạnh .

 

Đột ngột Lý Phong Ích thích còn tìm hiểu , cô cả đêm vẫn thông suốt nổi.

 

Dương Niệm Niệm sững , đó liền bật .

 

Cái Lý Phong Ích cũng khá thạo đời đấy chứ.

 

Thích thì dám mạnh dạn giành lấy, .

 

“Thế em trả lời thế nào?”

 

Lục Nhược Linh ấp úng trả lời: “Em bảo để em hỏi ý kiến của chị và hai .”

 

Dương Niệm Niệm híp mắt :

 

“Đây là việc trọng đại cả đời của em, là em chung sống với , em tự quyết định chứ.”

 

“Chị dâu hai, chị quản em nữa ?” Lục Nhược Linh sốt sắng, tiếng địa phương ở quê buột miệng luôn.

 

“Không quản, chuyện tình cảm ngoài khó lòng mà xen , quan trọng là bản em cùng tìm hiểu thôi. Nếu em tìm hiểu thì bọn chị ủng hộ, còn nếu em thì bọn chị cũng tôn trọng ý kiến của em.”

 

Cô em chồng tính tình thật thà, những chuyện rõ ràng một chút cô bé sẽ hiểu , Dương Niệm Niệm chỉ còn cách thẳng .

 

Lục Nhược Linh băn khoăn hồi lâu mới hỏi: “Chị dâu hai, chị thấy Lý Phong Ích là thế nào ạ?”

 

“Chị với hai em đều thấy khá , tính tình , cũng thật thà, là hạng vun vén cuộc sống.”

 

“Cụ thể thế nào thì vẫn cần em tiếp xúc với nhiều hơn, dần dần hiểu rõ, dù cũng là lính cần vụ của hai em, mặt chị và hai em chắc chắn là giữ kẽ , còn riêng tư là hạng như thế nào thì chỉ em tự khám phá thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-364-em-dung-la-tam-guong-sang-cho-the-he-cua-chi-day.html.]

 

Lục Nhược Linh vẫn thấy băn khoăn: “Chị dâu hai, nếu em cùng tìm hiểu mà cuối cùng kết hôn thì coi là đùa giỡn tình cảm ạ?”

 

Dương Niệm Niệm dứt khoát trả lời: “Tất nhiên là , thời đại nào chứ, em trưởng thành , tìm hiểu thì cứ tìm hiểu thôi, nếu thấy hợp thì chia tay. Kết hôn còn chuyện ly hôn nữa là, ai mà đảm bảo cứ tìm hiểu là kết hôn , tìm hiểu cũng chẳng đối phương thế nào đúng ?”

 

Em chồng tính tình chậm chạp, chẳng chủ kiến gì, nếu đẩy nhẹ lưng một cái thì cũng chẳng xong.

 

Lục Nhược Linh trong lòng thấy yên tâm , hì hì :

 

“Chị dâu hai, em cứ thử tìm hiểu với Lý Phong Ích xem nhé?”

 

Dương Niệm Niệm liền : “Cứ tìm hiểu !”

 

“Vậy chị cũng thư với hai một tiếng nhé!” Chuyện tìm hiểu thể cứ thế mà vượt mặt hai .

 

Dương Niệm Niệm: “Chẳng cần chị , Lý Phong Ích chắc chắn sẽ tự thôi.”

 

Lý Phong Ích là tinh tế, đến mức chuyện đại sự thế đích báo cho Lục Thời Thâm .

 

Lục Nhược Linh hì hì vài tiếng cũng chẳng băn khoăn nữa.

 

Gác điện thoại xong, Dương Niệm Niệm vươn vai một cái, quần áo bước khỏi phòng.

 

Trịnh Tâm Nguyệt cũng tỉnh , đang trong sân ăn bánh bao, thấy Dương Niệm Niệm bước liền vẫy tay gọi ngay:

 

“Niệm Niệm, mau đây ăn bánh bao , bánh bao Lục mua ngon cực luôn.”

 

Dương Niệm Niệm rửa mặt đ.á.n.h răng xong liền xuống ăn bánh bao cùng Trịnh Tâm Nguyệt, còn quên hóng hớt cô hỏi:

 

“Tối qua về ?”

 

Trịnh Tâm Nguyệt cũng chẳng thấy gì ngượng ngùng, nụ môi giấu cũng chẳng nổi.

 

“Tối qua tớ ngủ cùng Tần đấy, bờ vai đúng là vững chãi thật, gối đầu lên thấy yên tâm dã man luôn, bọn tớ trò chuyện tới tận nửa đêm mới ngủ.”

 

Dương Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Chỉ là đắp chăn thuần túy trò chuyện thôi á?”

 

Trịnh Tâm Nguyệt đột nhiên thở dài một tiếng, nhăn mặt :

 

“Ngoài trò chuyện thì còn nữa chứ? Cứ cho là tớ thì Tần cũng chẳng đồng ý ! Anh cổ hủ lắm, cứ như đang gánh vai lời răn dạy của tổ tiên , còn định đuổi tớ nữa cơ. Tớ cứ lỳ , liền kẹp tớ nách định bế luôn, tớ phản ứng nhanh dã man bám c.h.ặ.t lấy khung cửa, còn lôi cả chuyện chia tay đe dọa nữa, cuối cùng hết cách mới để tớ ở đấy.”

 

Cô đầy vẻ may mắn: “Cũng may da mặt tớ dày, chứ mỏng một chút là hôm qua đuổi về .”

 

Dương Niệm Niệm suýt chút nữa sặc bánh bao, giơ ngón tay cái lên thán phục:

 

“Bà cô nội của ơi, em đúng là tấm gương sáng cho thế hệ của chị đấy.”

 

Trịnh Tâm Nguyệt càng càng hào hứng: “Niệm Niệm, thực tớ thật với , sáng nay lúc tỉnh dậy trong lòng tớ hối hận dã man luôn, bảo tớ cứ trò chuyện một hồi là lăn ngủ mất thế nhỉ?”

 

“Lúc tớ tớ còn tưởng chỉ hai đứa , Tần chắc chắn sẽ ôm tớ mà gặm tới gặm lui, nhưng đó tớ cứ mở miệng ngừng , cuối cùng còn ngủ quên mất nữa, nghĩ tớ thấy hối hận đến từng đoạn ruột luôn.”

 

Cô bực tự vỗ miệng : “Đều tại cái mồm hết.”

 

Dương Niệm Niệm đến nỗi đau cả bụng: “Thế thì đúng là lỗ to , phó đoàn trưởng Tần huấn luyện hằng ngày chắc chắn là sáu múi, hormone nam tính ngập tràn luôn, đừng bỏ lỡ nữa nhé...”

 

Trịnh Tâm Nguyệt mắt sáng rực: “Đoàn trưởng Lục mấy múi ? Hai họ ai nhiều hơn?”

 

Hai vây quanh nghiên cứu vóc dáng của Lục Thời Thâm và Tần Ngạo Nam suốt cả buổi, trưa cũng lười chẳng buồn nấu cơm, trực tiếp ngoài ăn hoành thánh.

 

Buổi trưa trời ấm áp khiến Trịnh Tâm Nguyệt chút buồn ngủ, về phòng ngủ trưa tiếp.

 

Dương Niệm Niệm nhân lúc giờ nghỉ cơm gọi điện cho nhà máy, trò chuyện với Cù Hướng Hữu về tình hình gần đây của nhà máy.

 

 

Loading...