Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 352: Em với ông chú già ở quân đội sao rồi?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:39:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt ngày thường ít khi mua đồ lặt vặt, ngoài đồ dùng sinh hoạt thì chỉ quần áo và chăn đệm.
Đỗ Vĩ Lập cảm thấy ôm chăn đệm bộ trông mất thẩm mỹ, bèn giành xách hai túi hành lý , bảo Cù Hướng Hữu giúp ôm chăn đệm, Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt thì cầm mấy thứ nhỏ nhẻ như chậu rửa mặt.
Mới khai giảng, sinh viên ai nấy đều xách đồ trường, kiểu xách túi lớn túi nhỏ ngoài như các cô đúng là độc nhất vô nhị, thu hút ít sự chú ý của các sinh viên khác.
Đỗ Vĩ Lập thấy xa vẫn còn ngoái đầu , bèn trêu chọc.
“Đấy nhé, ngày mai đảm bảo trong trường sẽ đồn là hai em đuổi học cho xem.”
Dương Niệm Niệm chẳng quan tâm: “Miệng mồm là của thiên hạ, ai gì thì kệ họ! Tốt nghiệp xong mỗi một ngả, em cũng chẳng hy vọng xây dựng tình bạn đồng môn thắm thiết với ai cả.”
Trịnh Tâm Nguyệt định phụ họa thì mắt chợt thấy gì đó, chỉ tay về phía cổng trường, phấn khích .
“Niệm Niệm, đó chẳng là Mạnh T.ử Du ?”
Dương Niệm Niệm theo hướng cô chỉ, thấy Mạnh T.ử Du đang trò chuyện với một đàn ông, đó đang giúp cô xách túi hành lý, tầm hơn hai mươi tuổi, trông lanh lợi, giống sinh viên.
Hai vẻ trò chuyện vui vẻ, Mạnh T.ử Du vô cùng dịu dàng.
Ở cùng nửa năm, đây là đầu tiên Dương Niệm Niệm thấy nụ rạng rỡ như mặt Mạnh T.ử Du, lẽ do mải trò chuyện nên lúc ngang qua cách họ hai mét, cô cũng hề nhận .
“Mạnh T.ử Du yêu ?” Trịnh Tâm Nguyệt theo bóng lưng Mạnh T.ử Du thắc mắc.
Dương Niệm Niệm khẽ lắc đầu: “Không nữa, chắc .”
Đỗ Vĩ Lập hóng hớt hỏi Trịnh Tâm Nguyệt: “Em với ông chú già ở quân đội ?”
Trịnh Tâm Nguyệt Đỗ Vĩ Lập gọi Tần Ngạo Nam là ông chú già, lập tức xù lông.
“Ông chú già nào chứ? Anh Tần hề già nhé, giờ là đối tượng của em , ăn cho cẩn thận đấy.”
Đỗ Vĩ Lập vẻ mặt như mấy bà cô hàng xóm: “Ôi chao, mới yêu cái mà bảo vệ ghê thế, sắp sâu răng vì độ sến súa .”
Đừng chứ, vẻ mặt xuất hiện Đỗ Vĩ Lập chẳng thấy chút gì lạc quẻ cả.
Ánh mắt Dương Niệm Niệm d.a.o động, nhướn mày hỏi: “Sao giống bà tám thế?”
“Ai là bà tám chứ? là đấng nam nhi chính hiệu đấy.” Đỗ Vĩ Lập mở cửa xe, để hành lý ghế , “Lười chấp nhặt với hai cô nhóc các em, xe chở hết bằng , hai đứa bộ qua đó ! với bác Cù chở đồ qua .”
Dương Niệm Niệm để chậu rửa mặt ghế , tiện tay đưa chìa khóa nhà cho : “Chìa lớn là mở cổng chính, chìa nhỏ là phòng bên trái, đồ đạc cứ để hết phòng đầu tiên bên trái nhé.”
Đỗ Vĩ Lập nhận chìa khóa, đợi Cù Hướng Hữu để chăn đệm cốp xe xong liền lái xe chở ông về phía tứ hợp viện.
Máy móc mua , Đỗ Vĩ Lập và Cù Hướng Hữu chỉ ở Kinh Thị một ngày về Hải Thành.
Chuyển chỗ ở xong, tâm trạng Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt đều lên ít, để cảm ơn Dư Toại, cô còn đặc biệt mời và Tiêu Niên ăn cơm.
Cuộc sống đại học hề thong thả như tưởng tượng, ngoài việc học , Dương Niệm Niệm còn lo lắng chuyện nhà máy, để tiện liên lạc, cô lắp điện thoại trong tứ hợp viện.
Mọi chuyện diễn tuần tự và định, điều duy nhất ngã ngũ là chuyện Lục Thời Thâm tới Kinh Thị, giống như một hòn đá rơi xuống đầm nước, dấy lên chút gợn sóng nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-352-em-voi-ong-chu-gia-o-quan-doi-sao-roi.html.]
Cuối tháng tư, Cù Hướng Hữu tới Kinh Thị nữa.
Sáng sớm chủ nhật, Dương Niệm Niệm mở cổng thì thấy Cù Hướng Hữu đang cửa.
Mới vài tháng gặp, Cù Hướng Hữu gầy hẳn một vòng nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn, cả tràn đầy ý chí chiến đấu.
Dương Niệm Niệm ngạc nhiên: “Bác Cù, bác tới gõ cửa ạ?”
Cù Hướng Hữu .
“Bác tới sớm, các cháu khó khăn lắm mới ngày nghỉ, hiếm khi ngủ nướng nên bác phiền.”
Dương Niệm Niệm vội vàng mời ông nhà, trong sân một chiếc bàn đá, cô mời Cù Hướng Hữu xuống.
“Bác Cù, bác cứ nghỉ một lát, cháu rót ly nước cho bác.”
Cù Hướng Hữu ngăn cô : “Đừng bận rộn nữa, bác khát.”
Nhận Cù Hướng Hữu chuyện , Dương Niệm Niệm liền xuống đối diện ông, thấy trong mắt ông thoáng hiện vẻ mừng rỡ, cô tò mò hỏi.
“Bác Cù, bác mang tới tin gì ạ?”
Cù Hướng Hữu gật đầu: “Trước khi xuất phát bác nhận một đơn hàng, lượng hàng lớn nhưng chỉ cần , tất cả sản phẩm phay mài họ cần đều sẽ giao cho chúng .”
Dương Niệm Niệm vui mừng khôn xiết: “Không ngờ thiết nhà máy còn sắm sửa xong mà đơn hàng tới , đúng là tin . Hàng của họ yêu cầu tinh vi lắm ạ? Nhà máy bác?”
Thời gian qua Dương Niệm Niệm tra cứu ít tư liệu về ngành khuôn mẫu, ngoài việc thao tác thực tế thì nhiều thứ cô hiểu tám chín phần .
Cù Hướng Hữu gật đầu: “Lô hàng là linh kiện ô tô, đây là mối ăn của nhà máy Bội Thịnh, vì các thợ bậc cao ở Bội Thịnh nghỉ việc hơn phân nửa, kịp tiến độ giao hàng nên họ mới tìm đến chúng .”
“Nói cũng , vẫn là do ý kiến đây của cháu , nếu cháu bảo thợ xin nghỉ , cho họ hưởng lương nghỉ ngơi tại nhà thì giờ đơn hàng .”
Cù Hướng Hữu khâm phục bản lĩnh của Dương Niệm Niệm, cũng như sự chân thành của cô đối với nhân viên, chính vì ông theo lầm , càng giúp Dương Niệm Niệm quản lý nhà máy.
Dương Niệm Niệm khiêm tốn : “Chỉ thể là chúng may mắn thôi ạ, đây cháu chỉ nghĩ nhà máy sắp khai trương , để các thợ đợi đến lúc khai trương mới xin nghỉ ở Bội Thịnh thì hợp lý. Nếu bảo họ nghỉ mà trả lương thì càng , dù ai cũng gia đình nuôi nấng.”
Chương 257
“Cháu nghĩ, bất kỳ doanh nghiệp nào lương tâm, nếu thực lòng thuê nhân viên thì chắc chắn đều sẽ như .”
Vui thì vui thật nhưng đầu óc cô vẫn lý trí: “Nếu họ thực sự giao đơn hàng cho chúng , đủ sức gánh nổi đơn hàng lớn như ạ?”
Cù Hướng Hữu nghiêm túc .
“Chúng đều là thợ lành nghề, mỗi đều thể dẫn dắt thêm một học trò nữa, nếu đơn hàng lớn thì sẽ thực hiện chế độ hai ca ngày đêm.”
Dương Niệm Niệm híp mắt .
“Bác Cù, may mà bác, nếu nhà máy chắc chắn mở nổi .”
Nào ngờ Cù Hướng Hữu thì hốc mắt đỏ lên, Dương Niệm Niệm ông nhớ những chuyện đau lòng lúc Bội Thịnh sa thải, vội vàng chuyển chủ đề.
“Bác Cù, bác chắc ăn sáng nhỉ? Cháu gọi Tâm Nguyệt dậy, chúng ăn sáng .”