Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 33: Bố không có nhà, ai có thể cứu được thằng bé đây?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:40:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hai năm nay vật giá tăng nhanh, mười lăm đồng cũng tính là đắt, chỉ là chất lượng thế nào, đáng giá đó thôi." Vu Hồng Lệ hai ngày nay cũng đang định mua một cái quần để mặc, lúc chút động lòng .
"Bình thường thấy bà cũng tinh ranh lắm mà lúc hồ đồ thế?"
Diệp Mỹ Tĩnh đ.â.m thọc đầy ác ý: " dám cá chắc chắn là Dương Niệm Niệm ăn chênh lệch ở giữa , nếu cô bụng thế, giúp các quân tẩu mua quần hộ chứ?"
Vốn dĩ nghĩ theo hướng , Diệp Mỹ Tĩnh nhắc nhở, Vu Hồng Lệ bắt đầu nghi ngờ .
Vẻ mặt đầy nghi hoặc mà suy tính: " cô tìm công việc bán quần áo trong thành phố, cũng chẳng là thật giả nữa."
Diệp Mỹ Tĩnh trợn mắt một cái: "Công việc trong thành phố dễ tìm như thế? Trước đây tìm bà chẳng lẽ ?"
Đã là siêng năng thì liệu tìm việc ?
Trước đây Diệp Mỹ Tĩnh thành phố tìm việc, những việc rửa bát, bưng bê, lau dọn trong quán cơm thì , bảo đó là việc hầu hạ khác.
Chẳng tay nghề gì, cũng giới thiệu, công việc tìm thì bà chê bẩn thì cũng chê mệt.
Nói trắng là lười biếng.
Vu Hồng Lệ nghĩ thầm trong bụng như nhưng miệng thì .
Vẻ mặt đầy thắc mắc : "Bà bảo liệu cô thực sự ăn chênh lệch ở giữa ? Chuyện mà khui thì cô còn mặt mũi nào mà ở khu tập thể nữa? Mặt mũi Lục trung đoàn trưởng chẳng lẽ cô cho mất sạch ?"
"Cô mà dám ăn chênh lệch thật thì khác gì đầu cơ trục lợi ?" Diệp Mỹ Tĩnh khinh miệt .
"Bây giờ cải cách mở cửa , cái gọi là kinh doanh cá thể, gọi là đầu cơ trục lợi nữa ." Vu Hồng Lệ cũng chẳng ưa gì Dương Niệm Niệm nhưng đại lý lẽ thì bà vẫn hiểu.
"Cho dù đầu cơ trục lợi thì cô kiếm tiền thất đức cũng là đúng, tiền của quân nhân mà cũng ăn chặn thì sợ tổn thọ ." Đôi mắt Diệp Mỹ Tĩnh lóe lên tia sáng tinh ranh: "Ngày mai sẽ thành phố, hừ, xem xem cái cô Dương Niệm Niệm lưng là là ma."
Chỉ cần bà mua rẻ hơn Dương Niệm Niệm là thể chứng minh Dương Niệm Niệm trục lợi ở giữa .
Để xem Dương Niệm Niệm còn mặt mũi nào mà ở khu tập thể nữa.
Đợi Lục Thời Thâm về chắc chắn sẽ dạy dỗ Dương Niệm Niệm một trận trò cho mà xem.
Vu Hồng Lệ đúng là kiểu xem kịch chê chuyện lớn, hả hê nghĩ thầm ch.ó c.ắ.n ch.ó chắc chắn là kịch tính đây.
...
Vốn dĩ chỉ cần nửa tiếng là gieo xong hạt rau vườn , chuyện bán quần phiền nên mất cả tiếng đồng hồ ở bờ ruộng mới xong việc.
Dương Niệm Niệm về đến nhà thêm hai chị quân tẩu mua quần, cô nhận tiền, hứa ngày mai sẽ mang quần về.
Vương Phượng Kiều thấy cô buôn bán thì trong lòng vui: "Niệm Niệm, việc kinh doanh của cô còn chính thức bắt đầu mà vài đơn hàng , mỗi ngày bán một hai cái quần là lương tháng còn cao hơn cả tiền lương của Lục trung đoàn trưởng đấy."
Dương Niệm Niệm cũng vui, tuy rằng trông mong gì việc kiếm tiền của mấy chị quân tẩu nhưng ít nhất cũng chứng minh quần dẫm gót thực sự thị trường lớn.
Thời đại phụ lòng .
"Chị Vương, em bàn với chị chút chuyện."
"Chị em thì còn ai với ai nữa, chuyện gì cô cứ ." Vương Phượng Kiều tiếp lời.
"Em thành phố bán quần áo thì buổi trưa chắc chắn thời gian nấu cơm cho An An , buổi trưa thể để thằng bé sang nhà chị ăn cơm ? Mỗi tháng em gửi mười đồng tiền ăn."
" cứ tưởng chuyện gì to tát lắm cơ." Vương Phượng Kiều hớn hở : "Nhà tuy nghèo nhưng cũng thiếu một bát cơm cho An An ăn, cô nhắc đến tiền là thấy khách sáo quá ."
An An là trẻ mồ côi của liệt sĩ, phận đặc thù, chút lương tâm thì đều sẽ quan tâm đến An An nhiều hơn một chút.
Dương Niệm Niệm tinh nghịch : "Em kiếm tiền để thằng bé ăn cơm nhà chị, nếu đưa tiền sinh hoạt phí thì Thời Thâm về sẽ mắng em mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-33-bo-khong-co-nha-ai-co-the-cuu-duoc-thang-be-day.html.]
Biết tính khí Lục Thời Thâm, điều kiện nhà cũng bình thường, nuôi thêm một đứa trẻ đúng là chút áp lực.
Vương Phượng Kiều cũng là thích chiếm lợi: "Cũng cần nhiều tiền thế , thằng bé ăn chẳng bao nhiêu, mỗi tháng cô đưa hai đồng là ."
Dương Niệm Niệm thiết nắm lấy tay chị , híp mắt : "Chị Vương, em cũng giấu gì chị, cái quần mang thành phố thể bán hai mươi đồng một cái, một ngày chỉ cần bán một cái quần là tiền cũng ít . Chỗ tiền coi như để cải thiện bữa ăn cho lũ trẻ , nếu chị từ chối là em giận đấy."
Dương Niệm Niệm đến mức , Vương Phượng Kiều mà còn từ chối nữa thì đúng là điều, chị cũng là sảng khoái nên đẩy đưa thêm nữa.
Bữa tối Dương Niệm Niệm luộc khá nhiều trứng gà, An An trứng gà mắt sáng rực lên.
Lấy hết can đảm hỏi: "Thím ơi, thím luộc nhiều trứng gà thế gì ạ?"
Dương Niệm Niệm dùng bát đựng sáu quả trứng gà: "Mang sang nhà thím Vương , về là thể ăn cơm , hôm nay ăn cơm xong ngủ sớm một chút, ngày mai cô dắt con thành phố chơi."
An An ngoại trừ tàu hỏa đến đây thì đến nay vẫn thành phố nào, Dương Niệm Niệm bảo dắt thằng bé thành phố chơi là reo hò vui sướng.
"Ôi, ngày mai thành phố chơi ."
Thằng bé ôm bát trứng gà nhảy chân sáo ngoài sân, Dương Niệm Niệm ở cửa gọi với theo.
"Con chậm thôi, đừng để trứng rơi xuống đất đấy."
An An lúc còn lọt tai lời của Dương Niệm Niệm nữa chứ?
Thằng bé lúc hận thể để cho tất cả lũ trẻ trong khu tập thể đều chuyện thành phố chơi.
Đám bạn chơi cùng ở quê áp căn chẳng đứa nào thành phố cả, lúc thằng bé bố đón ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ.
Có những cả đời cũng chẳng thành phố một nào .
An An đưa trứng gà xong liền tìm Tôn Binh Binh đang chơi bài giấy ngoài sân, kể chuyện ngày mai thành phố, quả nhiên thấy Tôn Binh Binh lộ ánh mắt ngưỡng mộ.
"Mẹ kế của thật đấy, giống như kế , bố tớ chẳng bao giờ dắt tớ thành phố cả, bảo thành phố là tốn tiền."
Phải đây?
Thằng bé đều bảo bố đổi cho một kế .
Trẻ con tâm tính đơn thuần, cảm xúc hiện hết lên mặt, An An đến mức thấy mặt trời nữa.
"Cô như , bắt nạt tớ bao giờ."
"Cái miệng ngoác như đôi giày sờn chỉ thế , gì mà vui thế hả?" Diệp Mỹ Tĩnh từ nhà Vu Hồng Lệ , thấy An An toe toét là tự nhiên thấy bực .
"Mẹ kế bảo ngày mai dắt thành phố chơi ạ." Tôn Binh Binh tranh lời trả lời.
"Xì, kế dắt thành phố mà cũng dám , bộ sợ cô bán ?" Diệp Mỹ Tĩnh mỉa mai một câu cho sướng miệng bỏ , để hai đứa trẻ nhưng coi lời bà là thật.
Tôn Binh Binh thêm mắm dặm muối: "Mẹ kế trong phim đúng là độc ác như thế đấy, chắc chắn là cô nhân lúc bố nhà bán , đó mới sinh vài đứa con với bố ."
"Binh Binh, về ăn cơm."
Vu Hồng Lệ ở cửa gọi to một tiếng, Tôn Binh Binh chạy về nhà , An An đờ tại chỗ sắp đến nơi.
Biết ngay Dương Niệm Niệm chẳng bụng thế mà, hóa là bán thằng bé .
Bố nhà, ai thể cứu thằng bé đây?
Đáng lẽ thằng bé nên biểu hiện ngoan ngoãn một chút, nên chống đối Dương Niệm Niệm, bây giờ , cô định nhân lúc bố nhà bán thằng bé cho bọn buôn .
Biết thế thà rằng thằng bé cứ ở quê chẳng đến đây còn hơn.