Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 321: Về thẳng khu tập thể quân đội

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:59:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Niệm Niệm điểm bất thường, lớn giọng : "Có chuyện gì thì , đàn ông đàn ang đừng lề mề thế."

 

Khương Dương ở đầu dây bên lúng túng gãi đầu gãi tai, hì hì : " thì cô đừng giận nhé."

 

Giọng Dương Niệm Niệm cao lên: "Cái đó còn tùy tình hình."

 

Khương Dương hạ quyết tâm, c.ắ.n răng : "Sư phụ Cù nhà máy sa thải , giờ ông chẳng nguồn thu nhập nào, cả nhà còn trông chờ ông , nên tuyển ông trạm phế liệu việc , lương 50 tệ một tháng."

 

Càng giọng càng nhỏ , sở dĩ lo Dương Niệm Niệm tức giận là vì đây Dương Niệm Niệm từng từ chối ý định lôi kéo Cù Hướng Hữu của .

 

Dương Niệm Niệm sửng sốt: "Sao sa thải?"

 

Nhắc đến chuyện là Khương Dương bốc hỏa, một tay chống nạnh : "Còn chẳng thằng cha Lưu Thắng ? Hắn vu khống sư phụ Cù ăn trộm nguyên liệu của nhà máy mang bán, nếu vì sư phụ Cù ở đó nhiều năm thì nhà máy tống ông lên đồn công an . Sư phụ Cù tay nghề giỏi như nhưng Lưu Thắng hoen ố thanh danh, tất cả các nhà máy sản xuất ở Hải Thành đều nhận ông , đành chuyển nghề thôi."

 

Dương Niệm Niệm nhíu mày, chắc nịch : "Sư phụ Cù hạng đó."

 

tiếp xúc với Cù Hướng Hữu vài , đó là một thật thà, thể chuyện như .

 

" cũng thấy , nhưng giờ ông trăm cái miệng cũng giải thích xong, công nhân thấy ông bán nguyên liệu của nhà máy cho xưởng khác ." Khương Dương giải thích.

 

Dương Niệm Niệm trầm ngâm một lát: "Đợi ngày về tính !" Nói chuyện qua điện thoại tiện.

 

Khương Dương: "Sáng mai đón cô."

 

"Anh bận thì cần đến đón , lúc đó cứ để Trịnh lão bản đưa về bộ đội là , về xem thế nào ." Thời gian qua liên lạc với Lục Thời Thâm, lòng Dương Niệm Niệm cứ yên.

 

Chương 234

"Còn một chuyện nữa kịp với cô." Khương Dương bỗng hạ thấp giọng, bắt đầu mách lẻo: " thấy cái lính cần vụ bên cạnh Lục , vẻ sốt sắng với Nhược Linh lắm, hai trông chừng cho kỹ thì rau cải trắng sắp lợn ủi mất đấy."

 

Dương Niệm Niệm phì : "Nhược Linh thấy thế nào?"

 

Khương Dương : "Hừm, con bé đó đơn thuần quá, cứ ngơ ngơ ngác ngác, đoán nó vẫn nhận tâm ý của ."

 

Chẳng hiểu Lục tinh ranh thế mà cô em gái khờ khạo .

 

Dương Niệm Niệm cảm thấy Lý Phong Ích và Lục Nhược Linh triển vọng đấy, cô vui vẻ cúp điện thoại.

 

Trịnh Tâm Nguyệt cũng gọi điện xong, hiểu chuyện gì mà hỏi: "Niệm Niệm, chuyện gì mà vui thế? Chia sẻ với tớ ."

 

Dương Niệm Niệm nháy mắt: "Cậu lính cần vụ của Thời Thâm đang theo đuổi em gái ."

 

Trịnh Tâm Nguyệt đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: "Đều là quân nhân cả, Phó đoàn trưởng Tần chẳng điều thế nhỉ?"

 

Dương Niệm Niệm: "Anh điều thì kết hôn lâu ."

 

Bị Dương Niệm Niệm , Trịnh Tâm Nguyệt thấy thông suốt hẳn , hai khoác tay về ký túc xá ngủ sớm.

 

Hôm .

 

Hai dậy sớm, ngoài mua một ít đồ ăn vặt, ăn trưa xong liền ga tàu.

 

Ga tàu đông nghịt , chen chúc vô cùng, thanh niên chiếm quá nửa, đặc biệt là sinh viên đại học nhiều.

 

Thời buổi trật tự duy trì cho lắm, ai nấy đều chen lấn, nhiều chịu xếp hàng, nếu cứ xếp hàng thì khi tàu chạy mà họ còn trạm.

 

Trịnh Tâm Nguyệt cứ như gắn thêm động cơ, một tay xách hành lý, một tay kéo Dương Niệm Niệm dốc sức chen trong, hai mệt đứt , chen lấn hơn nửa tiếng mới bên trong ga.

 

Trong lúc chờ tàu, hai đàn ông và phụ nữ trung niên gần bắt chuyện, trông chẳng giống , đều Trịnh Tâm Nguyệt mắng đuổi .

 

"Niệm Niệm, cứ sát tớ, đừng bắt chuyện với ai cả, ở ga tàu bọn buôn nhiều lắm. Cậu xinh thế , ngộ nhỡ bắt cóc thì bán giá lắm đấy, bọn buôn chắc chắn đang nhắm ."

 

Biết Trịnh Tâm Nguyệt thích nịnh, Dương Niệm Niệm mở miệng khen ngay: "Có ở đây, hổ trong rừng tới tớ cũng chẳng sợ."

 

Trịnh Tâm Nguyệt nịnh cho toe toét, hai đợi ở ga ba bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi tàu ga.

 

Ngoại trừ lúc lên tàu chen chúc mệt mỏi thì suốt chặng đường đều thuận lợi.

 

Tàu hỏa đến ga An Thành lúc hơn 5 giờ sáng, bên ngoài trời xám xịt vẫn sáng hẳn.

 

Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt khỏi cửa soát vé thấy Trịnh Hải Thiên đang ngóng chờ ở cửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-321-ve-thang-khu-tap-the-quan-doi.html.]

 

Đi cùng ông còn Đỗ Vĩ Lập, tóc và lông mi của cả hai đều phủ đầy sương trắng, qua là đợi ít thời gian .

 

"Trịnh lão bản." Dương Niệm Niệm mỉm chào hỏi.

 

Trịnh Tâm Nguyệt phấn khích chạy quanh Trịnh Hải Thiên: "Chú ơi, cháu nhớ chú quá."

 

Lần đầu tiên xa cháu gái lâu như , niềm vui của Trịnh Hải Thiên hiện rõ mặt, khóe mắt hằn lên những nếp nhăn.

 

"Ngồi tàu cả đêm mệt ? Mau lên xe thôi, ở nhà chuẩn xong bữa sáng, đang đợi đón gió tẩy trần cho hai đứa đây."

 

Ông đón lấy hành lý trong tay Trịnh Tâm Nguyệt bỏ cốp xe.

 

Bị ngó lơ, Đỗ Vĩ Lập phản đối: " cũng tới đây từ sáng sớm đấy, hai cứ thế mà coi như khí ?"

 

Dương Niệm Niệm tò mò hỏi: "Sao tới đây?"

 

Vẻ mặt Đỗ Vĩ Lập đầy vẻ tình nguyện: "Còn chẳng tại cái thằng Khương Dương ? Nó thời gian đón cô nên nhờ tới đấy."

 

Dương Niệm Niệm quanh một vòng: "Xe của ?"

 

Đỗ Vĩ Lập chỉ tay về phía bên trái: "Ở đằng ."

 

Nghe , Dương Niệm Niệm liền chào tạm biệt Trịnh Hải Thiên và Trịnh Tâm Nguyệt: "Trịnh lão bản, Tâm Nguyệt, hẹn gặp nhé, tớ xe của Đỗ về đây."

 

Trịnh Hải Thiên hì hì gật đầu: "Được, hai đứa chú ý an nhé."

 

Trịnh Tâm Nguyệt cả ngày ở cùng Dương Niệm Niệm , lúc chỉ nhanh ch.óng về gặp thím hai, nháy mắt với Dương Niệm Niệm.

 

"Niệm Niệm, hai ngày nữa tớ sẽ tới thăm ."

 

Đỗ Vĩ Lập đón lấy hành lý của Dương Niệm Niệm, dẫn cô tới xe, khi bỏ đồ cốp, cúi đầu phủi sạch sương trắng tóc.

 

Miệng lầm bầm than vãn: "Bà nội mất cũng chẳng dậy sớm thế ."

 

Dương Niệm Niệm nhướng mày: "Bà nín thở để mắng ?"

 

Đỗ Vĩ Lập khóe miệng giật giật: "Mồm mép cô độc địa thật đấy."

 

Anh tới ghế lái mở cửa lên xe: "Cô đến trạm phế liệu về khu tập thể quân đội?"

 

Băng ghế xe để một thứ trông như vật liệu xây dựng, Dương Niệm Niệm liền trực tiếp ghế phụ.

 

"Về khu tập thể quân đội ! Trời lạnh quá, đạp xe về ."

 

Cô đang nóng lòng về xem rốt cuộc Lục Thời Thâm đang gì mà gần một tháng trời liên lạc với cô.

 

Đỗ Vĩ Lập mỉa mai: " là phụ nữ, trọng sắc khinh bạn."

 

Dương Niệm Niệm: "Nhà xưởng xây dựng đến ?"

 

Đỗ Vĩ Lập: "Hay là đưa cô một vòng nhé?"

 

Dương Niệm Niệm dứt khoát lắc đầu: "Về thẳng khu tập thể quân đội."

 

Đỗ Vĩ Lập âm dương quái khí: "Nhìn , chuyện ăn cũng chẳng thèm để tâm nữa ."

 

Dương Niệm Niệm chẳng buồn đoái hoài tới .

 

An Thành thời gian tuyết rơi, vẫn tan hết , tuy nhiên sáng sớm mặt đường đóng băng ảnh hưởng đến việc xe chạy, chỉ là mặt đường xóc.

 

Khi xe đến khu tập thể quân đội mới 6 giờ rưỡi.

 

Đỗ Vĩ Lập dừng xe, mở cốp, xách đồ đưa Dương Niệm Niệm sân.

 

Trời lạnh lẽo, nhiều vẫn ngủ dậy, khu tập thể yên tĩnh lạ thường, cây cối trong sân rụng hết lá trông tiêu điều, mấy luống củ cải trong vườn cũng lớp tuyết tan bao phủ.

 

Cô dẫn Đỗ Vĩ Lập hàng rào, lấy chìa khóa từ trong kẽ gạch cửa mở, trong nhà tỏa mùi ẩm mốc, qua là lâu về.

 

 

Loading...