Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 308: Cậu là muốn cướp bát cơm của người ta thì có?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:59:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Tâm Nguyệt tuy là nhưng cô chừng mực, mỗi khi khác đang bàn việc chính là cô chẳng bao giờ xen nửa lời.

 

Đến khi còn ngoài, cô mới nhịn mà hỏi: "Niệm Niệm, mua mấy cái nhà nát đó ? Mỗi tháng tiền thuế nhà đất đóng ít đấy."

 

Nhà ở Bắc Kinh tính thuế theo phòng, bảy gian phòng một tháng đóng một đồng bốn hào, một năm là hơn mười đồng, bằng cả hai ba tháng chi tiêu của một gia đình lớn quê .

 

Mua cái nhà nát về đóng thuế tu sửa, chẳng kinh tế chút nào.

 

Những tính toán nhỏ trong lòng Dương Niệm Niệm thể thẳng , chỉ thể giấu một nửa một nửa: "Hiện giờ chính sách ngày càng lên, vài năm nữa đóng thuế nữa thì ."

 

"Cậu thử nghĩ mà xem, giờ các nhà doanh nghiệp ngày càng nhiều, cần nhiều công nhân hơn, những thành phố thì ở ? Chẳng thuê nhà ? Căn nhà tu sửa một chút, cho thuê, cứ khểnh ở nhà mà thu tiền phòng, cuộc sống bà chủ nhà (bao tô bà) chẳng sung sướng !"

 

Nếu cô nhớ lầm thì năm 86 sẽ hủy bỏ thuế nhà ở thông thường, đến lúc đó cứ đem nhà cho thuê là cô thành bà chủ nhà ngay.

 

Kể cả cho thuê thì đến thế kỷ 21, căn nhà đó ít nhất cũng trị giá vài chục triệu tệ, cô mà mua vài căn ở Bắc Kinh thì nghiễm nhiên tài sản lên tới hàng trăm triệu.

 

Kiếp lo lắng về tiền bạc, nghĩ thôi thấy sung sướng .

 

"Hả?" Trịnh Tâm Nguyệt đầy kinh ngạc, "Ước mơ khi nghiệp của lẽ là bà chủ nhà cho thuê ?"

 

"Cũng ý đó đấy."

 

Dương Niệm Niệm từng học quản trị kinh doanh, luôn cảm thấy ông chủ lớn cũng mệt óc lắm, cô một quản lý rảnh tay, hoặc đơn giản là một bà chủ nhà cần động não.

 

Trịnh Tâm Nguyệt nhe răng trợn mắt: "Cái suy nghĩ của nguy hiểm quá mất, nếu để thầy cô và hiệu trưởng chắc họ ý định đ.á.n.h c.h.ế.t luôn quá. Tiếng Anh của như , phiên dịch viên quốc tế thì thật là đáng tiếc!"

 

cứ ngỡ Dương Niệm Niệm sẽ trở thành một phiên dịch viên quốc tế cơ.

 

Dương Niệm Niệm: "Kinh Đại là bệ phóng, nhưng ai học Kinh Đại cũng đều tỏa sáng rực rỡ ."

 

Cô dùng giọng điệu hy sinh cái nhỏ để thành cái lớn mà : "Mình và Thời Thâm là vợ chồng, chắc chắn ở bên cạnh , đang cống hiến cho đất nước, nếu thật sự phiên dịch viên thì vợ chồng xa ."

 

"Anh cũng sắp ba mươi tuổi mà vẫn con đấy. Đợi nghiệp xong, sinh một em bé , tranh thủ lúc còn trẻ sinh con thì cơ thể hồi phục nhanh hơn."

 

Trải qua một sinh ly t.ử biệt với cha ở kiếp , giờ đây cô xem trọng tình cảm gia đình hơn cả, trong điều kiện vật chất thiếu thốn, cô chỉ cả gia đình ở bên , tận hưởng niềm hạnh phúc gia đình.

 

Trịnh Tâm Nguyệt càng càng thấy lý, hào sảng :

 

"Đợi nghiệp xong cũng tranh thủ thời gian sinh cho phó trung đoàn trưởng Tần một đứa con, còn lớn tuổi hơn cả Lục cơ mà."

 

Dương Niệm Niệm dở dở : "Cậu với phó trung đoàn trưởng Tần còn xác định tình cảm mà, sinh con cái gì?"

 

Kể từ khi Tần Kiêu Nam hồi âm, Trịnh Tâm Nguyệt tràn đầy tự tin, cô một động tác như thể nắm chắc trong lòng bàn tay, tràn đầy năng lượng :

 

"Sớm muộn gì cũng tới thôi, giờ bắt đầu hồi âm mà."

 

Hai mải mê trò chuyện, chẳng mấy chốc về đến lầu ký túc xá, Trịnh Tâm Nguyệt đột nhiên kêu oai oái một tiếng: "Niệm Niệm, về phòng , vệ sinh cái , nhịn nãy giờ sắp chịu nổi ."

 

Nói xong, cô vọt nhanh như tên b.ắ.n.

 

Dương Niệm Niệm về đến phòng, bước cửa đón nhận ngay sự chất vấn xối xả của Mạnh T.ử Du: "Dương Niệm Niệm, với đàn Dư rốt cuộc là quan hệ gì?"

 

Dương Niệm Niệm cảm thấy đầu óc Mạnh T.ử Du chắc chắn vấn đề gì đó : "Anh là đàn , là đàn em, ngoài quan hệ đó thì còn thể quan hệ gì nữa?"

 

Mạnh T.ử Du tin: "Vậy nhờ giúp cái gì?"

 

Chương 225

"Việc của tại báo cáo với ?" Dương Niệm Niệm hỏi ngược .

 

Mạnh T.ử Du cứng họng, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo: "Cậu chồng , khuyên nên an phận một chút, đừng quyến rũ đàn Dư. Nếu thì đừng trách phanh phui hết mấy chuyện xa của đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-308-cau-la-muon-cuop-bat-com-cua-nguoi-ta-thi-co.html.]

 

Dương Niệm Niệm những giận mà còn thong thả khoanh tay hỏi:

 

"Ồ, hóa còn nhớ là chồng ? Thế thì còn đây sủa cái gì nữa? Mình còn chẳng chuyện gì xa cơ đấy, cho thử xem nào."

 

Giọng cô nhàn nhạt nhưng từng câu từng chữ đều chặn họng Mạnh T.ử Du, khiến mặt cô tức đến xanh mét.

 

Mạnh T.ử Du ghét cay ghét đắng cái vẻ tự tin ung dung của Dương Niệm Niệm: "Cậu thật sự tưởng chuyện gian lận để đỗ Kinh Đại ai ?"

 

Ban đầu cô còn định chuyện Dương Niệm Niệm chụp ảnh với đàn ông lạ mặt ở tiệm ảnh, nhưng đó chủ tiệm ảnh treo biển xin ở cửa, đàn ông đó là chồng cô.

 

Hừ! Kể cả chụp ảnh với trai lạ thì chuyện gian lận cũng đủ để đuổi học .

 

Dương Niệm Niệm nhướng mày: "Vậy bảo hiệu trưởng đuổi học !"

 

Mạnh T.ử Du sắp nhảy dựng lên: "Dương Niệm Niệm, đừng đắc ý, nếu còn tiếp tục cố tình tiếp cận đàn Dư thì đừng trách vô tình."

 

Dương Niệm Niệm: "Cứ chống mắt mà chờ xem."

 

Mạnh T.ử Du chiếm thế thượng phong, hừ một tiếng phịch xuống giường, vẻ mặt khó coi như nuốt ruồi.

 

Kiều Cẩm Tịch bước phòng nhận bầu khí , nụ mặt cô cũng tắt ngấm, cẩn thận chào hỏi Mạnh T.ử Du:

 

"T.ử Du, hôm nay về sớm thế?"

 

Mạnh T.ử Du đang chỗ xả giận, liền gắt gỏng đáp:

 

"Không thì về thôi, nhiều tại thế?"

 

Kiều Cẩm Tịch đành im lặng, đến bàn học giả vờ sách để che giấu sự lúng túng.

 

Dương Niệm Niệm nhớ đến chuyện Dư Toại dặn dò, liền lên tiếng hỏi một câu: "Cẩm Tịch, qua thời gian thử việc ?"

 

Lúc nãy khi Kiều Cẩm Tịch mới , mặt mày hớn hở, trông tâm trạng , khó để đoán kết quả thử việc.

 

Kiều Cẩm Tịch đang rầu tìm chủ đề gì để khen ngợi Dư Thuận, Dương Niệm Niệm hỏi liền vội vàng gật đầu: "Qua ."

 

Liếc Dương Niệm Niệm một cái, cô tiếp tục : "Anh Dư là , còn hào phóng nữa, thời gian thử việc cũng trả đủ năm đồng tiền gia sư... Nhà to lắm, ở nhà lầu nhỏ kiểu Tây, sang trọng vô cùng, trong nhà còn cả giúp việc nữa..."

 

Dương Niệm Niệm kiên nhẫn khen xong mới nghiêm túc nhắc nhở:

 

"Mình thấy đoan chính cho lắm, ánh mắt cứ chằm chằm giống , cách thức tuyển gia sư cũng chút qua loa, cứ như mang mục đích gì đó . Sau nhất đừng nữa, đời chẳng miếng bánh nào từ trời rơi xuống , cẩn thận vẫn hơn."

 

Dư Thuận và Dư Toại là em họ, Dương Niệm Niệm tiện quá thẳng thừng, nếu truyền đến tai Dư Thuận sẽ ngay là do Dư Toại .

 

Mạnh T.ử Du xen : "Cậu là cướp bát cơm của thì ?"

 

Chẳng đợi Dương Niệm Niệm kịp lên tiếng, cô dậy khỏi giường, kéo Kiều Cẩm Tịch ngoài, miệng còn lẩm bẩm:

 

"Cậu mà tin lời cô thì đúng là đồ ngốc, cô cố tình phá đám để tự đấy."

 

Dương Niệm Niệm: "..."

 

Tôn trọng vận mệnh của khác !

 

Kiều Cẩm Tịch chắc chắn là lọt tai lời khuyên của cô .

 

...

 

 

Loading...