Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 27: Cô kết hôn rồi sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:40:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" ." Dương Niệm Niệm vén lọn tóc xõa trán tai: "Chồng cũng là quân nhân, về bộ đội, về khu tập thể quân nhân, thuận đường."
Tần Ngạo Nam cô trân trân đầy vẻ khó tin: "Cô kết hôn ?"
" ." Dương Niệm Niệm giòn giã trả lời.
"..."
Trái tim mới nhen nhóm chút nhiệt huyết của Tần Ngạo Nam trong khoảnh khắc rơi xuống đáy vực, giống như một bông hoa mới nhú nụ, kịp nở rộ khô héo tàn úa.
Dương Niệm Niệm trông non nớt, giống như một cô gái mới trưởng thành, thật khó thể tưởng tượng cô là một quân tẩu (vợ quân nhân).
"Chồng cô là ai?" Tần Ngạo Nam nhịn hỏi: "Giữ chức vụ gì trong bộ đội?"
Để thể theo quân đội, ít nhất cấp đại đội trưởng trở lên. Tần Ngạo Nam quan tâm lắm đến mảng vợ con của quân nhân, nhưng những từ cấp đại đội trưởng trở lên trong bộ đội hầu như đều quen .
Anh tò mò, chồng của Dương Niệm Niệm là ai.
Dương Niệm Niệm định tên Lục Thời Thâm, nhưng chuyển niệm một cái, cô nảy sinh ý định thăm dò: "Về đến bộ đội , đến cổng bộ đội sẽ cho ."
Lục Thời Thâm phận đặc thù, cô là vợ quân nhân nên thể quá vô tâm vô tính , vạn nhất Tần Ngạo Nam quân nhân thì ?
Chỉ dựa một bộ quân phục thì đủ để chứng minh phận của .
Tần Ngạo Nam che giấu tâm trạng thất lạc trong lòng: "Lát nữa sẽ tìm một bốt điện thoại, gọi điện nhờ ở bộ đội đến đón chúng về."
Ngừng một chút, hỏi: "Cô thành phố là để mua đồ ?"
"Đi gọi điện , món gì cần mua cả." Ra ngoài hơn nửa ngày , đồ mua gì mà còn bù thêm mười một đồng ba xu ngoài, Dương Niệm Niệm cũng chẳng còn tâm trạng mà dạo phố tiếp.
Không An An ăn cơm trưa ở nhà ai, buổi trưa đói bụng .
Tần Ngạo Nam gọi điện ở bốt điện thoại gần bệnh viện, thông báo cho tiểu binh ở bộ đội đến đón . Dương Niệm Niệm đảo mắt một vòng, thấp giọng bên cạnh: "Bảo đến chỗ các sạp hàng ở phố Trung Thành đón ."
Phố Trung Thành đông , nếu vạn nhất là kẻ , cô cũng lo cưỡng ép bắt , nếu kẻ thì càng , cô thuận đường dạo một vòng ở đó.
Tần Ngạo Nam , đầu dây bên : "Đến đón ở chỗ các sạp hàng phố Trung Thành."
Phố Trung Thành là nơi tập trung của các thương lái, các sạp bán đồ ăn vặt, đồ chơi và các loại đồ dùng sinh hoạt chiếm kín hai bên đường. Dương Niệm Niệm quan sát xung quanh một lượt, miệng lẩm bẩm: "Sao chẳng thấy chỗ nào bày bán quần áo nhỉ, qua đông thế , kinh doanh quần áo chắc chắn là lắm đấy?"
Tần Ngạo Nam hỏi đáp: "Đầu tư quần áo chi phí cao, phần lớn thích đến tiệm may mua vải về đặt may, giá cả chăng bền."
Đôi mắt đen láy của Dương Niệm Niệm chớp chớp: "Anh thấy bày sạp bán quần áo ở đây thế nào?"
Tần Ngạo Nam thấu suy nghĩ của cô, ngượng ngùng lắc đầu : " rõ, am hiểu mảng kinh doanh ."
Từ năm mười tám tuổi nhập ngũ đến nay, hầu như đều ở trong bộ đội, áp căn hiểu gì về kinh doanh, chỉ khi cải cách mở cửa, các hộ cá thể nhiều lên, phố nhiều thương lái bày sạp.
Cũng bày sạp kiểu kiếm tiền .
Vốn chỉ là thuận miệng hỏi một câu, Dương Niệm Niệm cũng trông mong Tần Ngạo Nam thể trả lời gì, nhưng trong lòng bắt đầu nảy sinh ý định về việc bày sạp bán quần áo.
Quần áo mùa hè tốn diện tích, cũng chỉ bấy nhiêu vải, chi phí ước chừng cũng chẳng đắt đến mức nào.
Trong tay cô hiện tại còn hơn một trăm đồng, nếu nhập áo ngắn tay về bán, thể lấy sỉ mười hai mươi cái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-27-co-ket-hon-roi-sao.html.]
Dương Niệm Niệm đầu Tần Ngạo Nam hỏi: "Anh chợ bán sỉ ở ?" Chỉ nghĩ thôi thì vô dụng, dành thời gian đến chợ bán sỉ xem thử một chuyến.
"Ở phố Nam Thành, cách đây xa." Tần Ngạo Nam mím môi nhắc nhở: "Ở đó qua khá phức tạp, thương lái ở mấy huyện xung quanh đều đến đó lấy sỉ đồ, nếu cô , nhất nên để chồng cô cùng."
Lục Thời Thâm bận rộn như , gì thời gian dạo cùng cô chứ.
Nghĩ trong lòng, nhưng miệng cô : " ."
Xe của bộ đội đến khá nhanh. Nhìn thấy chiếc xe Jeep màu xanh lục quân đội, Dương Niệm Niệm thở phào nhẹ nhõm. Giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng ai dám lái xe quân đội giả l.ừ.a đ.ả.o khắp nơi .
Tần Ngạo Nam mở cửa xe, hiệu cho Dương Niệm Niệm lên xe, còn thì giữ kẽ ở vị trí ghế phụ.
Tiểu binh cũng ngờ là phó trung đoàn trưởng dắt theo một cô gái, ngọn lửa hóng hớt trong mắt như thiêu rụi cả lông mày, thỉnh thoảng liếc Dương Niệm Niệm qua gương chiếu hậu, đôi mắt to như hạt đậu đầy vẻ tò mò.
Nhận hành động của tiểu binh, Tần Ngạo Nam nhíu mày: "Lái xe cho hẳn hoi ."
Sau khi Dương Niệm Niệm là quân tẩu, Tần Ngạo Nam còn chằm chằm cô nữa, cảm thấy sẽ mạo phạm đến cô.
Tiểu binh nhe hàm răng to, hì hì đầy vẻ tinh quái.
"Phó trung đoàn trưởng, đối tượng từ bao giờ thế, mà còn giấu kỹ , bọn em áp căn chẳng gì cả. Thảo nào nhân viên trực điện thoại bảo thấy giọng một cô gái trong điện thoại, bọn em còn bảo tai hở gió, nhầm ."
Mấy ngày vợ Lục trung đoàn trưởng đột ngột đến theo quân, còn hóng hớt xong, giờ Phó trung đoàn trưởng Tần dắt một cô gái về, mà còn xinh thế nữa.
Trước đây vợ Lục trung đoàn trưởng như tiên nữ, cũng thấy, còn đối tượng của Phó trung đoàn trưởng Tần thì quả thực là xinh , cảm thấy vợ Lục trung đoàn trưởng chắc chắn bì với đối tượng của Phó trung đoàn trưởng Tần .
Nếu còn hơn cả vợ Phó trung đoàn trưởng Tần thì chẳng lẽ là ngang ngửa Hằng Nga ?
"Đừng bừa." Sắc mặt Tần Ngạo Nam sa sầm xuống. Dương Niệm Niệm là quân tẩu, vạn nhất lời đồn thổi truyền bộ đội thì ảnh hưởng .
Dương Niệm Niệm thấy tiểu binh hiểu lầm, liền giòn giã : "Chồng là Lục Thời Thâm."
Tần Ngạo Nam sững , đầy vẻ sửng sốt đầu: "Chồng cô là Lục trung đoàn trưởng?"
Tiểu binh trực tiếp đờ , cô thế mà là vợ của "Thiết diện Diêm La" Lục trung đoàn trưởng ???
Xong đời, xong đời , phen xong thật .
Nếu Lục trung đoàn trưởng gán ghép bừa bãi, chẳng lẽ lột da ?
Giờ mà xin nhận thì liệu muộn nhỉ???
Tiểu binh méo mặt, hận thể tự vả cho hai cái, cái miệng rẻ rúng thế cơ chứ, hỏi rõ ràng bậy bạ...
Nhìn biểu cảm của tiểu binh trong gương, Dương Niệm Niệm nén : " , là vợ Lục Thời Thâm, mấy ngày mới đến theo quân đấy."
Tần Ngạo Nam biểu cảm tinh nghịch của cô cho lóa mắt, má ửng hồng, tự nhiên đầu chỗ khác, cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, dám đối mắt với Dương Niệm Niệm thêm nào nữa.
Lần về thăm xong, ở bộ đội một đêm, mờ sáng hôm ngay, sáng nay mới đến Hải Thành nên hề chuyện vợ Lục Thời Thâm đến theo quân.
Thực sự ngờ tới, Lục Thời Thâm lạnh lùng đạm mạc, chín chắn vững chãi, mà vợ ... tinh nghịch non nớt thế , trong đầu Tần Ngạo Nam khỏi lóe lên một cụm từ... trâu già gặm cỏ non.
Xe về đến cổng bộ đội, Dương Niệm Niệm lịch sự chào cảm ơn Tần Ngạo Nam và tiểu binh, đó giống như một chú thỏ nhỏ chạy tung tăng về phía khu tập thể quân nhân.
Tiểu binh lái xe lén bóng lưng Dương Niệm Niệm rời , nhịn hóng hớt : "Thảo nào đây Lục trung đoàn trưởng cứ mãi tìm vợ, hóa thích kiểu trẻ trung xinh , vợ thực sự là quá , còn hơn cả đại minh tinh phim nữa."