Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 180: Đối tượng của anh ngoại tình rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:25:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ, đang gì thế ?”

 

Đỗ Vĩ Lập thò đầu khỏi cửa xe, thích thú mấy đầu xe, ánh mắt dừng Dương Niệm Niệm, cất giọng bỡn cợt: “Đây chẳng là bà chủ Dương ? Sao thành cái bộ dạng gấu thế ?”

 

Đỗ Vĩ Lập ngờ sáng nay mới hỏi thăm tên của Dương Niệm Niệm mà giờ gặp cô , đúng là trùng hợp thật.

 

Ánh mắt Dương Niệm Niệm lóe lên, nén đau vùng dậy đẩy đàn ông chắn mặt , với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, cô chạy thẳng tới mở cửa xe tọt ghế phụ.

 

“…”

 

Đỗ Vĩ Lập khóe miệng giật giật mấy cái: “Bà chủ Dương, cô cái gì ?”

 

Ngồi trong xe, Dương Niệm Niệm rốt cuộc cũng thấy yên tâm , xe nâng cũng đừng hòng nâng : “Ông chủ Đỗ, ân oán của chúng tính , giờ ông hãy ơn phúc cho nhờ một đoạn ?”

 

Đỗ Vĩ Lập lập tức bày tỏ thái độ, dường như đang cân nhắc xem nên cứu cô .

 

Bọn Trần dù cũng là kẻ việc mờ ám, đột nhiên thấy lái xe tới nên giật một phen, đợi đến khi phản ứng thì Dương Niệm Niệm trong xe của Đỗ Vĩ Lập .

 

Lần nếu chuyện thành thì bắt Dương Niệm Niệm lúc một dễ , vả con bé chắc chắn sẽ báo cảnh sát, đến lúc đó chỉ gặp chuyện mà chính bọn chúng cũng sẽ gặp rắc rối.

 

Phải lôi bằng xuống xe.

 

Anh Trần quen Đỗ Vĩ Lập, nhưng cũng nhận Đỗ Vĩ Lập quen Dương Niệm Niệm .

 

Tuy nhiên, từ cuộc đối thoại của họ, cũng đàn ông lo chuyện bao đồng cho lắm.

 

Hắn bước tới cửa sổ xe của Đỗ Vĩ Lập, tay vịn lên nóc xe ghé đầu , mà như : “Người em, chuyện liên quan đến , bọn khó , cứ để cô xuống, chúng nước sông phạm nước giếng ?”

 

Đỗ Vĩ Lập khà khà hai tiếng: “Mày đang đe dọa tao ?”

 

Nụ mặt Trần dần thu : “Người em, ý đe dọa , xem lái xe , qua là ông chủ lớn giàu , chẳng việc gì hạ thấp mà đối đầu với hạng như bọn đúng ? Bọn chẳng gì cả, chịu chút thiệt thòi gì cũng quen , c.h.ế.t cũng chỉ là cái mạng rẻ rách thôi. Anh xem nếu mà gãy tay gãy chân, vạn nhất xui xẻo hơn mà mất mạng thì bao nhiêu tiền bạc còn tiêu hết, chẳng là quá lỗ ?”

 

“Nghe vẻ cũng lý đấy.” Đỗ Vĩ Lập xoa xoa cằm .

 

Nghe thấy , mặt Trần lộ nụ , ánh mắt hiệu cho ba tên đàn em kéo Dương Niệm Niệm xuống xe.

 

Dương Niệm Niệm nắm c.h.ặ.t lấy cửa xe, nghiêm mặt với Đỗ Vĩ Lập:

 

“Ông chủ Đỗ, việc chọc những hạng liên quan đến ông đấy, hôm nay nếu ông thấy c.h.ế.t mà cứu thì sẽ gặp rắc rối lớn đấy. Ông nên rằng, một cô gái nhỏ như thể mở bãi phế liệu thì lưng cũng chống lưng đấy.”

 

Đỗ Vĩ Lập nhạo, giọng lửng lơ : “ thấy bà chủ Dương chắc là sợ nhỉ? Đến cả phận cũng lôi dọa , cứu cô cũng thôi, cầu xin , cầu xin thì cứu cô.”

 

Dương Niệm Niệm đảo mắt trắng dã, cái tên đầu óc vấn đề ? Không thấy sắp bước tới cửa xe ?

 

Thực sự mà lôi xuống thì Đỗ Vĩ Lập cứu cô thì cũng chẳng thể một chọi bốn đúng ?

 

Thấy cô gì, Đỗ Vĩ Lập ‘chậc chậc’ hai tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Xem cô thà cái tên bụng phệ bắt nạt còn hơn là cầu xin , thì thôi , chỉ đành thấy c.h.ế.t mà cứu, lôi thôi.”

 

“Cầu xin cầu xin, cầu xin ông, ông chủ lớn Đỗ ơi, ông đại phát từ bi ơn phúc cứu ? Lần chỉ cần ông cứu , chắc chắn sẽ ơn báo đáp, ông việc gì cần đến , chỉ cần vi phạm pháp luật, gây hại đến lợi ích cá nhân thì chắc chắn sẽ cúc cung tận tụy…”

 

Dương Niệm Niệm chắp hai tay , cái miệng nhỏ liến thoắng một tràng lời cầu xin, chỉ thiếu nước đem ảnh của Đỗ Vĩ Lập về nhà thờ phụng nữa thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-180-doi-tuong-cua-anh-ngoai-tinh-roi.html.]

 

Cái thứ gọi là khí tiết so với mạng sống thì chẳng đáng một xu, chẳng qua cũng chỉ là vài câu mềm mỏng thôi mà, mất miếng thịt nào .

 

Chưa đợi Đỗ Vĩ Lập lên tiếng, Trần bên cạnh xe chút thiếu kiên nhẫn, giục giã ba tên đàn em: “Lề mề cái gì thế? Đến một phụ nữ cũng xử lý ?”

 

Đỗ Vĩ Lập chỉ là hù dọa Dương Niệm Niệm một chút thôi, vốn tưởng cô sẽ khí tiết, ngờ cô chẳng giới hạn như , lời cầu xin mở miệng là ngay, còn cái dáng vẻ bình tĩnh tự tại của ngày hôm qua, cô gái cũng thú vị thật.

 

Lúc cũng chơi đủ , thu biểu cảm mặt, với Trần:

 

“Cô là bạn , mày cứ coi như nể mặt tao, tha cho cô một ?”

 

“Mày chắc chắn xen chuyện chứ?” Anh Trần lộ vẻ hung dữ, “Mày mà hỏi thăm xem Trần Thượng Lâm tao ở Hải Thành là ai, cả giới hắc bạch ai mà chẳng nể mặt tao mấy phần?”

 

Đỗ Vĩ Lập là hạng tàn nhẫn nhiều, đột nhiên lùi xe thật nhanh một đoạn, thò đầu khỏi cửa xe với Trần:

 

“Tao thực sự danh mày bao giờ, tao khuyên mày nhất là biến ngay cho khuất mắt đừng chắn đường, nếu đừng trách bánh xe tao vô tình, khiến nửa đời còn của mày đất mà đấy.”

 

Anh Trần cũng nhận , Đỗ Vĩ Lập dễ chọc , chỉ dám khoác lác vài câu thôi chứ thực sự mà đối đầu với nhân vật lớn thế thì chắc chắn là chịu thiệt.

 

mặt đàn em, cũng thể đ.á.n.h mất uy phong của một đại ca, một động tác hiệu cứ chờ xem với Đỗ Vĩ Lập, bấy giờ mới dẫn đàn em xoay bỏ .

 

Thấy bọn Trần xa, Dương Niệm Niệm trút gánh nặng, như tháo hết sức lực, đột nhiên chẳng còn tí sức nào nữa.

 

Kiếp cô vốn thuận buồm xuôi gió, cũng từng trải qua sự huấn luyện đặc biệt nào, gặp chuyện như sợ cho ?

 

“Đây là xe nghiện ?” Đỗ Vĩ Lập Dương Niệm Niệm, giọng điệu vô cùng đáng ghét, “Chắc còn đưa về tận nhà đấy chứ? Bà chủ Dương, cô hiểu rõ rằng chúng là đối thủ cạnh tranh thương trường đấy. giúp cô là vì lòng hiệp nghĩa, còn cái chuyện đưa cô về nhà thì tuyệt đối , cũng chẳng tài xế nhà cô…”

 

Chương 130

 

Dương Niệm Niệm định thần , vốn dĩ chẳng định nhiều , nhưng cái đồ đàn bà độc ác tìm hại cô thì tất cả đừng ai sống yên nữa.

 

Giờ cô sẽ cho Đỗ Vĩ Lập sự thật, để vạch trần Vệ Cầm mà cũng tiện thể báo đáp ơn cứu mạng của Đỗ Vĩ Lập, một công đôi việc.

 

“Ông chủ Đỗ, ông hiểu lầm , hề ông đưa về, chỉ là nể tình ông cứu mạng nên ơn báo đáp một chút thôi.”

 

“Nghĩ thông suốt ?” Đỗ Vĩ Lập phong trần, “Đây là định nhượng bãi phế liệu ? với cô từ lâu , phụ nữ ăn dễ dàng , cô cứ tin, chịu thiệt nên hối hận chứ gì? Cũng may là gặp đấy, nếu …”

 

Dương Niệm Niệm cái vẻ đắc ý của mà thấy em tội nghiệp thật, cô dùng ánh mắt đầy thương cảm ngắt lời : “Đối tượng của ngoại tình .”

 

Vẻ mặt phong trần đắn của Đỗ Vĩ Lập lập tức cứng đờ, buột miệng :

 

“Đầu óc cô bệnh ?”

 

Dương Niệm Niệm hôm qua nhận , Đỗ Vĩ Lập chắc hẳn yêu đàn bà đó, lúc thấy phản ứng của thì cô càng chắc chắn hơn về suy đoán của .

 

Miệng cô chẳng bao giờ chịu thiệt, giọng điệu tuy khách sáo nhưng lời thì thể nghẹn c.h.ế.t.

 

“Ít nhất thì mắt mù, Trần chính là mà đối tượng của sắp xếp đấy, sáng nay thấy cô cùng với một đàn ông từ nhà nghỉ, cô nhận nên sợ chuyện đó cho nên mới tìm Trần đến để cảnh cáo . Vốn dĩ cũng chẳng định lo chuyện bao đồng , nhưng luôn ơn báo đáp, cũng là nể tình cứu nên mới nhắc mở to mắt , đừng để cái sừng mờ mắt.”

 

“Cô thế mà gọi là ơn báo đáp ?” Trong mắt Đỗ Vĩ Lập ẩn chứa một ngọn lửa, “ thấy cô là lấy oán báo ân thì .”

 

 

Loading...