Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 178: Khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác
Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:25:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
…
Chẳng hề nhắm tới, Dương Niệm Niệm lúc mới đến phố Trung Tâm để bày hàng, đúng như cô dự đoán, vì đến muộn nên chỉ còn vị trí trong góc.
Mặc dù vị trí nhưng cô bày hàng ở đây một thời gian , cũng một khách quen dạo một vòng xong tìm đến chỗ cô để mua quần áo.
Mỗi Dương Niệm Niệm lấy hàng đều mẫu mã khác , cô dáng , gương mặt xinh xắn phối đồ, thỉnh thoảng những lúc bận, cô còn kiên nhẫn dạy khách cách phối đồ.
Miệng cô ngọt ngào nhưng bao giờ những lời trái với lương tâm để bán hàng, những cô gái nàng dâu đến mua quần áo đều yêu quý cô.
Sắp giao mùa , các cô gái thấy quần áo thì mua nhưng đắn đo vì mặc lâu nữa.
Dương Niệm Niệm cũng nhận tâm lý của đối phương, giọng vui vẻ mỉm : “Bây giờ sắp giao mùa nên giá cả ưu đãi, tính thì còn mặc gần một tháng nữa đấy. Sang năm mùa hè vẫn mặc tiếp mà, một bộ quần áo thể mặc bao nhiêu năm cơ, tranh thủ lúc giao mùa mua quần áo là hời nhất đấy, thỉnh thoảng mua đồ cũng thích mua trái mùa thế .”
“Bây giờ vật giá leo thang nhanh lắm, sang năm chắc chắn đồ đạc tăng giá , mua về tuyệt đối hối hận .”
Thời đại bình thường một bộ quần áo thể mặc nhiều năm, quần áo rách thì khâu vá mặc tiếp, chị mặc xong thì nhường cho em, mặc nữa thì dùng vải quai giày, chung là chẳng lãng phí.
Cô gái mua quần áo quả nhiên Dương Niệm Niệm thuyết phục, cầm lấy mấy bộ quần áo ưng ý ướm thử : “ mua hai bộ, bạn thấy mặc màu nào thì ?”
Dương Niệm Niệm nghiêm túc trả lời: “Màu hồng và hoa nhí ! Màu hồng khá tôn da của bạn, còn hoa nhí thì dễ mốt.”
“Vậy thì lấy màu hồng và hoa nhí, hai mươi tệ đúng ?” Cô gái lấy tiền từ trong túi đưa cho Dương Niệm Niệm, vui vẻ xách quần áo rời .
Dương Niệm Niệm tính toán một chút, cả buổi sáng bán tổng cộng 12 chiếc áo ngắn tay, quần áo giao mùa bán giá cao, cô chỉ kiếm hơn trăm tệ, may mà quần áo bán nhanh.
Xem tình hình thì hai ngày nữa lấy hàng một chuyến .
Trong lòng vẫn cứ canh cánh chuyện ở bãi phế liệu, cô dứt khoát thu dọn hàng sớm.
Khương Dương và bác Trịnh vẫn về, nhà ai, cô một bộ quần áo trông chững chạc hơn một chút rửa mặt, buộc tóc, khi ăn trưa ở bên ngoài xong thì đạp xe đến xưởng gia công sắt phế liệu ở phía Đông thành phố.
Xưởng gia công sắt phế liệu ở Hải Thành hoạt động nhiều năm , năm xưa quy mô xưởng còn nhỏ, cùng với sự phát triển của thời đại, lượng sắt phế liệu thu hồi ngày càng tăng, cộng thêm nhu cầu của thị trường đối với các sản phẩm từ sắt lớn, nên việc ăn tất nhiên là ngày càng phát đạt, hiện tại cũng đang ý định mở rộng quy mô.
Công nghệ vẫn thiện nên xưởng gia công sắt phế liệu dựa sức .
Thời tiết nóng nực, một nhóm đàn ông đều cởi trần việc mồ hôi nhễ nhại, ở đây phụ nữ nên ngày thường họ cũng chẳng giữ ý gì, cách giải khuây duy nhất là lúc cùng ăn cơm thì vài câu chuyện tiếu lâm mặn.
Dương Niệm Niệm dựng xe đạp gốc cây to, bước tới gọi một thanh niên trông mặt mũi hiền lành hỏi: “Chào , tìm ông chủ của các một chút, phiền chuyển lời giúp tiện ?”
Xưởng gia công sắt phế liệu là một lũ đàn ông con trai, đột nhiên thấy một cô gái xinh như tiên nữ, công nhân đó lập tức đờ đẫn cả , khi hồn thì mặt đỏ bừng như ong đốt, vội vàng dừng tay, lúng túng vơ lấy cái áo mặc .
“Cô tìm ông chủ chúng việc gì?” Những việc vặt như họ nếu việc gì thì dám tìm ông chủ.
Dương Niệm Niệm tỏ vẻ già dặn, giọng chân thành: “ là chủ bãi phế liệu Hải Thành, bàn bạc chuyện hợp tác với ông chủ của các .”
Nghe thấy một cô gái trẻ măng thế mà là chủ , công nhân chút bất ngờ: “Cô đợi một lát, để báo với ông chủ ngay.”
“Cảm ơn .” Dương Niệm Niệm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-178-khien-nguoi-ta-phai-nhin-bang-con-mat-khac.html.]
Những công nhân khác cũng chú ý đến Dương Niệm Niệm , cái nơi đàn ông lui tới thế mà đột nhiên xuất hiện một cô gái xinh thì đúng là cực kỳ thu hút ánh .
Có một công nhân mười tám mười chín tuổi nhịn cứ liếc Dương Niệm Niệm mấy cái, đàn ông lớn tuổi bên cạnh trêu chọc :
“Đừng nữa, như tiên nữ , chẳng thèm để ý đến hạng như chúng , tìm vợ thì tìm xí một chút mới an tâm sống qua ngày . Nếu tiền bạc đều đổ hết việc chưng diện thì còn sống thế nào nữa? Chúng vất vả kiếm đồng tiền mồ hôi nước mắt là để nuôi con chứ để đưa hết cho phụ nữ tiêu xài .”
Người công nhân trẻ tuổi đến mức đỏ bừng mặt: “Anh đừng bậy, em nghĩ thế .”
Cậu cũng chẳng dám liếc Dương Niệm Niệm nữa.
Ông chủ xưởng gia công sắt phế liệu nhanh ch.óng theo công nhân đó ngoài, ông chừng năm mươi tuổi, tướng mạo đôn hậu, mặc một chiếc áo thun cotton nguyên chất và quần vải xanh, nếu chỉ vẻ ngoài thì đây là một ông chú hiền lành, giống một ông chủ lớn cho lắm.
Ông bước tới mặt Dương Niệm Niệm, kinh ngạc cô: “Là cô tìm ?”
Dương Niệm Niệm thản nhiên gật đầu: “Chào ông, cháu tên là Dương Niệm Niệm, mới mở một bãi phế liệu, hiện tại trong tay một sắt phế liệu nên bàn với ông về việc thu hồi sắt phế liệu ạ.”
Ông chủ xưởng gia công ngành bao nhiêu năm, đủ hạng đều gặp qua , lúc ông cũng lấy bình tĩnh, hề vẻ ông chủ lớn, thái độ chân thành tự giới thiệu:
“Chào cháu, tên là Trịnh Hải Thiên, bên ngoài nóng quá, chúng văn phòng của chuyện .”
Dương Niệm Niệm gật đầu: “Dạ.”
Văn phòng của Trịnh Hải Thiên giản dị, bên trong ngoài một chiếc bàn việc và một chiếc ghế sofa thì lẽ cái quạt trần đang vù vù là nổi bật nhất.
Trong văn phòng gió thổi nên mát mẻ hơn nhiều, Trịnh Hải Thiên rót cho Dương Niệm Niệm một ly nước lọc nguội, Dương Niệm Niệm đưa hai tay nhận lấy, lễ phép gật đầu cảm ơn nhưng uống.
Mặc dù Trịnh Hải Thiên trông vẻ dễ gần nhưng đây là đầu tiên Dương Niệm Niệm tiếp xúc với một ông chủ lớn như , nếu trong lòng chút căng thẳng nào thì là dối.
Cô điều chỉnh biểu cảm gương mặt, định thì Trịnh Hải Thiên lên tiếng .
Ông một cách đầy tâm huyết: “Cô bé , ở Hải Thành bãi thu mua phế liệu , thấy phế liệu trong tay cháu bán cho họ thì hợp lý hơn. Chỗ họ thu mua đa dạng các loại đồ đạc, cháu chuyển tay cho họ thì cũng chẳng kém bao nhiêu tiền mà thuận tiện hơn nhiều, họ thể đến tận nơi thu mua, giúp cháu tiết kiệm một khoản chi phí vận chuyển nhỏ đấy.”
Trịnh Hải Thiên là coi thường bãi phế liệu nhỏ, mà là vì bãi phế liệu quy mô nhỏ nếu cứ thường xuyên chở hàng qua đây sẽ tăng khối lượng công việc của xưởng, đối với Dương Niệm Niệm mà thì cũng chắc kiếm thêm bao nhiêu tiền.
Cả hai bên đều tốn công vô ích, thực sự cần thiết đưa đến chỗ ông .
Dương Niệm Niệm thấy thần sắc của Trịnh Hải Thiên chân thành, ý coi thường khác thì đoán đại khái là ông hiểu lầm , cô khẽ giải thích:
“Ông chủ Trịnh, bãi phế liệu của cháu mới mở lâu, hiện tại trong tay 3 tấn sắt phế liệu, cộng thêm sắt thép phế liệu và nhôm đồng các loại, cháu ước tính tất cả hơn 3 tấn, nếu tính theo tháng thì cháu dự kiến khiêm tốn cũng 4-5 tấn ạ.”
Trịnh Hải Thiên chút kinh ngạc: “Quy mô của các cháu lớn ? Thế là sắp đuổi kịp Đỗ Vĩ Lập còn gì.”
Ông cứ ngỡ cô gái nhỏ chỉ là ăn cò con, thu gom mấy đồ phế thải lẻ tẻ ở nông thôn, nghĩ thầm chắc cùng lắm cũng chỉ vài trăm cân sắt phế liệu.
Đến lúc ông mới bắt đầu quan sát kỹ Dương Niệm Niệm, thấy ánh mắt Dương Niệm Niệm kiên định, năng vội vàng hấp tấp, thần thái bình tĩnh tự tin, ông nhịn mà cô bằng con mắt khác.
Một cô gái trẻ tuổi mà bản lĩnh thực sự thế đúng là hiếm thấy.