Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 177: Hình như cô ta nhận ra tôi rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:25:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm khi Dương Niệm Niệm thức dậy thì Lục Thời Thâm bộ đội , gần đây khá bận, bữa sáng cũng về ăn, thỉnh thoảng bữa tối cũng thời gian về, Dương Niệm Niệm cũng quen.

 

Lúc An An học cũng cô chuẩn lên thành phố, bèn tiện đường đưa An An đến cổng trường.

 

Thời đại cha nào đưa con học, những đứa trẻ khác thấy An An phụ đưa đều ngưỡng mộ đến mức mắt sáng rực, đặc biệt là khi thấy Dương Niệm Niệm đưa cho An An hai hào để trưa nắng mua kem ăn, bọn trẻ hận thể cũng gọi Dương Niệm Niệm là theo An An.

 

“An An, bạn với bạn thật đấy, đưa bạn học cho bạn tiền tiêu.”

 

“An An, lát nữa chúng cùng chơi thẻ giấy .”

 

“An An, bạn tận hai hào cơ, mua kem ăn ?”

 

An An mấy đứa nhỏ nịnh hót đến mức lòng nở hoa, cùng đến tiệm tạp hóa ở cổng trường mua một cây kem.

 

Xích xe đạp của Dương Niệm Niệm tuột, đợi cô lắp xong xích xe ngẩng đầu An An thì thấy bé đang cầm một cây kem, cùng mấy đứa nhỏ đứa một miếng một miếng, ăn ngon lành, dù cũng chẳng ai chê nước miếng của cả.

 

Tuổi thơ của trẻ con chỉ vài năm ngắn ngủi, cô chẳng thèm can thiệp niềm vui của bọn trẻ.

 

Thấy Dương Niệm Niệm đạp xe xa , Binh Binh cũng chạy đến mặt An An, tỏ ý ăn một miếng kem, An An vẫn còn đang giận chuyện Binh Binh Dương Niệm Niệm, bé thù dai, nhất quyết cho Binh Binh ăn.

 

Binh Binh bực bội hừ một tiếng, bụng với những đứa trẻ khác:

 

“Đó là kế của chứ ruột , , kế đều là ngoài mặt giả vờ thôi, chứ trong lòng là ác quỷ, độc ác lắm.”

 

Những đứa trẻ khác căn bản lời xúi giục của bé, còn bảo: “Mình cũng một kế như .”

 

Tâm tư trẻ con đơn giản lắm, chúng chỉ tin những gì mắt thấy, dù chúng chỉ thấy Dương Niệm Niệm đối xử với An An thôi.

 

Sau khi An An kế, quần áo mới mặc, cặp sách và hộp b.út mới, còn tiền tiêu vặt và đồ ăn vặt, chẳng chịu chút khổ cực nào, gì mà chứ?

 

“Các đều là lũ ham ăn.” Thấy tin lời , Binh Binh hậm hực bỏ .

 

 

Lúc Dương Niệm Niệm đến bãi phế liệu, Khương Dương đưa em gái học về, ảo giác mà cô thấy Khương Dương dường như cao hơn, da cũng đen hơn một chút, cứng cáp hẳn lên, dường như trút bỏ vẻ non nớt, thêm phần khí chất của một đàn ông thực thụ.

 

Gần đây việc ăn ở bãi phế liệu ngày càng phát đạt, Dương Niệm Niệm nhắc nhở: “Cậu tuyển thêm mấy phụ tá , đây là việc chân tay nặng nhọc, chỉ dựa một thì xuể , đợi việc kinh doanh khấm khá hơn chút chúng tiếp tục tăng thêm nhân lực.”

 

Thời gian qua thường xuyên chạy vạy bên ngoài, Khương Dương cũng va chạm nhiều, trở nên vững vàng hơn nhiều.

 

Cậu lắc đầu : “Không cần tuyển công nhân dài hạn , mấy ngày nay em đều thuê lao động thời vụ, việc đều chăm chỉ, cứ đợi việc ăn định chút hãy tuyển công nhân dài hạn.”

 

Chuyển chủ đề, : “Em thấy chúng liên hệ với trạm thu mua sắt vụn. Chậm nhất là năm sáu ngày nữa là kho sẽ chất đầy phế liệu mất, đấy là còn tính thêm khách hàng mới đấy.”

 

Dương Niệm Niệm kinh ngạc: “Nhanh ?”

 

đến cửa kho kiểm tra một chút mới tại phế liệu nhanh đầy kho như , vì thu mua nhiều hàng, mà là vì xe nâng, chỉ dựa sức thì thể xếp hàng cao lên .

 

Bây giờ mua xe nâng thì vẫn thực tế lắm, nhưng phế liệu mà bán chắc chắn sẽ mang một khoản thu nhập khá, điều đó là còn nghi ngờ gì nữa.

 

Chỉ riêng sắt thép phế liệu bán , tiền kiếm cũng đủ để cô mua một căn nhà khá ở trung tâm Hải Thành .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-177-hinh-nhu-co-ta-nhan-ra-toi-roi.html.]

 

Nghĩ đến chuyện sắp mua nhà, trong lòng Dương Niệm Niệm thầm kích động: “Chiều nay sẽ liên hệ với xưởng gia công sắt phế liệu.”

 

Thời đại vật tư khan hiếm, chỉ cần sắt phế liệu là lo ế hàng, giá cả hợp lý, Dương Niệm Niệm chẳng lo lắng chút nào về đầu , cho dù xưởng gia công sắt phế liệu ở Hải Thành cần thì vẫn thể bán sang các xưởng gia công ở các thành phố lân cận.

 

Khương Dương gật đầu, trong nhà bê hàng cho Dương Niệm Niệm, kết quả xong tay : “Hàng chẳng còn mấy bộ nữa, chị lấy thêm hàng ?”

 

Dương Niệm Niệm gật đầu: “Giờ chợ bán buôn đây, cứ bận việc của .”

 

Sắp đến lúc giao mùa, nhiều mua quần áo nữa, ở chợ bán buôn quần áo giảm giá mạnh, nếu kho bãi để chứa đồ, cô thực sự ôm một ít hàng để đợi sang mùa hè năm bán, chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền.

 

Nghĩ thì nghĩ nhưng Dương Niệm Niệm vẫn lý trí, cô lấy hai mươi ba mươi bộ quần áo từ chợ bán buôn, tính toán thể bán trong mười ngày tới, lúc đó gần đến kỳ thi đại học , nghỉ ngơi vài ngày, đợi thi xong thì bán quần áo mùa thu.

 

Từ chợ bán buôn , Dương Niệm Niệm đạp xe ba gác hướng về phía phố Trung Tâm, hôm nay lấy hàng mất nhiều thời gian nên tìm chỗ nữa.

 

Dương Niệm Niệm đang nghĩ ngợi như , nào ngờ ở góc đường suýt chút nữa đ.â.m sầm phụ nữ từ bậc thềm chạy xuống, may mà cô kịp thời phanh xe , dù vẫn phụ nữ đó giật một phen.

 

Người phụ nữ đó vỗ n.g.ự.c sợ hãi c.h.ử.i rủa: “Sợ c.h.ế.t mất thôi, mắt mũi để hả? Vội vàng thế là định đầu t.h.a.i ?”

 

Dương Niệm Niệm cau mày, lời xin đến đầu môi nuốt ngược trong: “Đã đ.â.m trúng , vả là do cô đột nhiên từ bậc thềm lao xuống chứ của , cô ăn cho chú ý một chút.”

 

Người phụ nữ ngước mắt định cãi với Dương Niệm Niệm, chợt rõ gương mặt Dương Niệm Niệm, sắc mặt lập tức đại biến, ánh mắt chút hoảng loạn : “Thôi bỏ , cô , chấp nhặt với hạng như cô.”

 

Lúc Dương Niệm Niệm cũng nhận phụ nữ mặt , đây chẳng phụ nữ cùng Đỗ Vĩ Lập đến bãi phế liệu ?

 

Dương Niệm Niệm dứt mạch suy nghĩ thì một đàn ông hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, ngũ quan đoan chính bước tới, tay tự nhiên ôm lấy eo phụ nữ, giọng mật hỏi: “Sao Tiểu Cầm?”

 

Vệ Cầm tim đập thình thịch vội dãn cách với đàn ông, liếc Dương Niệm Niệm một cái mới trả lời đàn ông: “Không gì, chúng thôi.”

 

Người đàn ông Dương Niệm Niệm một cái cũng gì thêm, đưa Vệ Cầm cùng rời .

 

Dương Niệm Niệm về phía vị trí hai , là nhà nghỉ cao cấp nhất Hải Thành, sáng sớm một nam một nữ từ nhà nghỉ , chuyện mờ ám gì thì dùng ngón chân cũng nghĩ .

 

Chậc chậc, ngờ đầu Đỗ Vĩ Lập mọc cỏ .

 

Không thiết với Đỗ Vĩ Lập còn là đối thủ ăn, cô chẳng rảnh rỗi mà lo chuyện bao đồng.

 

Dương Niệm Niệm thì để tâm nhưng Vệ Cầm chột , càng nghĩ càng thấy bất an.

 

Người đàn ông bên cạnh cô quan tâm hỏi: “Sao ? Sao sắc mặt em khó coi thế?”

 

Vệ Cầm tâm thần bất định trả lời: “Hôm qua lúc em ở cùng Đỗ Vĩ Lập từng gặp phụ nữ , hình như cô nhận em .”

 

Người đàn ông nhíu mày, trầm ngâm một lát : “Em đừng lo, chỉ là một phụ nữ thôi mà, tìm cảnh cáo cô một chút là cô dám bậy nữa .”

 

Trong mắt Vệ Cầm lóe lên vẻ độc ác: “Em cảm thấy cô dễ hù dọa , nhất nên tay nặng một chút để cô ngậm c.h.ặ.t miệng .”

 

Chương 128

 

Người đàn ông gật đầu: “Đừng lo, chỉ là một phụ nữ thôi, chẳng gây sóng gió gì , đầy cách để khiến cô im miệng.”

 

 

Loading...