Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 154: Tay ôm lấy gáy, đứng tựa vào tường
Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:05:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà chủ mở khách sạn bao nhiêu năm nay cảnh tượng nào mà chẳng từng thấy qua chứ?
Bà nhanh ch.óng lấy tinh thần, đôi mắt trợn ngược lên đầy cảnh giác Lục Thời Thâm.
"Hai cháu cái gì thế hả? Trong túi đựng nhiều cái để gì?"
Dương Niệm Niệm tiếng la của bà cho tỉnh táo , vội vàng lấy giấy đăng ký kết hôn , luống cuống nhặt hết mớ đồ đó bỏ túi hành lý, ngượng ngùng giải thích.
"Khụ khụ... Cái đó, chẳng bây giờ đang thực hiện chính sách sinh đẻ kế hoạch, ưu sinh ưu dưỡng ạ, bọn cháu mua hộ bạn bè mà..."
Thôi , cái lý do chính cô còn chẳng tin nổi.
Kệ , dù mang theo cái cũng chẳng vi phạm pháp luật.
Cô mặt dày đưa giấy đăng ký kết hôn cho bà chủ: "Đây ạ, cái là giấy đăng ký kết hôn."
Bà chủ xem qua giấy đăng ký kết hôn, đó ảnh, chỉ tên thôi, bà cũng cách nào xác nhận giấy đăng ký kết hôn đúng là của hai .
Tuy nhiên đưa giấy tờ bà mở cửa ăn cũng thể quá cứng nhắc .
Thế là bà lấy từ trong ngăn kéo một chiếc chìa khóa đưa cho Dương Niệm Niệm, hếch cằm : "Phòng 206, buổi tối động tĩnh đừng lớn quá, phòng cách âm , đừng ảnh hưởng tới các khách thuê phòng khác nghỉ ngơi."
Nghe ẩn ý trong lời của bà chủ Dương Niệm Niệm đỏ mặt như tôm luộc, mặt dày nhận lấy chìa khóa: "Cảm ơn bà."
Nói xong liền về phía cầu thang. Lục Thời Thâm xách túi hành lý theo cô. Hai mới hai bước lời của bà chủ vang lên nữa.
"Người trẻ tuổi tinh thần đến mấy thì cũng tiết chế một chút, coi chừng xóc hông đấy... Giờ giới trẻ đúng là chẳng quý trọng sức khỏe gì cả, cứ cậy sức khỏe là giày vò bất chấp cả mạng sống."
Chân Dương Niệm Niệm nhũn : "..." Thật sự chẳng cần bà bụng nhắc nhở như thế .
Cô tìm thấy phòng 206 mở cửa phòng , một căn phòng nhỏ, chỉ một chiếc giường và một chiếc bàn gỗ nhỏ.
Không phòng vệ sinh và phòng tắm riêng, vô cùng đơn sơ. Điều may mắn duy nhất là trong phòng trang một chiếc quạt điện nhỏ.
Đóng cửa phòng Dương Niệm Niệm sang Lục Thời Thâm: "Bố bỏ nhiều cái túi chúng gì thế?"
Vừa nãy cô nghĩ , Lục Thời Thâm tuyệt đối thể chuyện như thế , chắc chắn là bố mua về bỏ túi hành lý của họ .
Ai ngờ lời của Lục Thời Thâm khiến cô suýt nữa thì rớt cả hàm.
"Không họ bỏ ."
Tên bay đạn lạc đều từng trải qua, khả năng ứng biến của Lục Thời Thâm mạnh, thần sắc khôi phục như bình thường.
"Không họ bỏ , chẳng lẽ là ..." Dương Niệm Niệm nhận điều gì đó, ánh mắt kinh ngạc chằm chằm Lục Thời Thâm: "Anh... mua nhiều thế để gì?"
Lời thốt cô thấy hối hận , cái câu hỏi đúng là hỏi thừa thãi quá , mua cái thì còn gì nữa chứ?
Cái tên đúng là giả vờ đoan chính mà.
Khuôn mặt cô mất kiểm soát, nóng hừng hực lên, ánh mắt láo liên khắp nơi, chính là chẳng dám thẳng Lục Thời Thâm nữa.
Cứu với! Thật là khó xử quá mà.
Nhìn khuôn mặt xinh xắn đỏ ửng như hoa đào của Dương Niệm Niệm Lục Thời Thâm cũng chút ngượng ngùng.
Anh mím mím môi, thần sắc nghiêm túc và chính trực trả lời.
"Cũng chẳng tính là nhiều , chỉ 150 cái thôi, chắc dùng chừng bốn năm tháng gì đó."
Ngừng một lát bổ sung: "Bình thường khá bận, thời gian ngoài ít, em là phụ nữ, da mặt mỏng mua cái sẽ thấy ngại, nên tiện thể mua nhiều một chút."
Anh hạng ham mê sắc d.ụ.c tiết chế, 150 cái là đủ dùng cho chừng nửa năm thôi.
"..."
Dương Niệm Niệm thầm tính toán trong lòng một chút, 150 cái cứ cho là tính theo 5 tháng , tính trung bình thì một tháng ít nhất cũng dùng hết 30 cái.
Trừ những ngày kinh nguyệt thì nghĩa là trung bình một ngày dùng hết 1-2 cái...
Cô chợt nghĩ tới lời bà chủ lúc lên lầu, nghĩ tới vòng eo săn chắc mạnh mẽ của Lục Thời Thâm khuôn mặt nóng như sắp chín tới nơi .
Cái tên mà thể dùng cái giọng điệu bình thản nghiêm túc như thế để những lời 'gãy cả thắt lưng' như thế chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-154-tay-om-lay-gay-dung-tua-vao-tuong.html.]
Sao từ miệng mà chuyện dường như đơn giản như việc trở ...
'Rầm rầm' bên ngoài đột nhiên vang lên một tràng tiếng đập cửa, ngay đó tiếng đàn ông quát tháo: "Mở cửa..."
Cái động tác đột ngột Dương Niệm Niệm giật nảy , mớ suy nghĩ lung tung trong đầu lập tức tan biến sạch sành sanh. Cô lo lắng Lục Thời Thâm, suy đoán.
Chương 111
“Không lẽ cướp ?”
Theo cô , thời đại đúng là từng xảy chuyện kẻ xông nhà nghỉ để đ.á.n.h cướp.
Lục Thời Thâm lắc đầu, bình tĩnh : “Đừng sợ, em lùi phía trong giường .”
Phía đó là vị trí cách xa cửa nhất, cô ở đó dù lát nữa xảy xô xát cũng cô thương.
Dương Niệm Niệm ngoan ngoãn gật đầu, cũng quên ôm theo túi hành lý sang đó, bên trong còn hơn 100 tệ, thể để cướp mất.
“Mở cửa…”
Người bên ngoài thấy bên trong hồi lâu mở cửa, tiếng đập càng to hơn, dáng vẻ sẵn sàng phá cửa xông .
Lục Thời Thâm thấy Dương Niệm Niệm vị trí an mới mở cửa phòng, bốn năm công an trực tiếp xông trong nhà.
Sau khi xác định Lục Thời Thâm mang theo bất kỳ v.ũ k.h.í nào, mấy công an mới buông lỏng cảnh giác một chút, dẫn đầu nghiêm giọng :
“Hai tay ôm gáy, sát tường.”
Lục Thời Thâm vẻ mặt đổi tới cạnh tường, nhưng ôm lấy gáy.
Thấy đến là công an, Dương Niệm Niệm thở phào nhẹ nhõm: “Các công an ơi, các kiểm tra cái gì thế ạ?”
Anh công an dẫn đầu hiệu cho trông chừng Lục Thời Thâm, tới mặt Dương Niệm Niệm quan sát cô :
“Lấy giấy đăng ký kết hôn đây.”
Dương Niệm Niệm vội vàng đưa giấy đăng ký kết hôn cho : “Chúng là vợ chồng thật mà.”
Anh công an liếc , đó chỉ tên ảnh chụp, chỉ dựa tờ giấy thì khó phán đoán đây chính chủ .
Anh nghiêm mặt hỏi: “Hai ở làng nào? Mua nhiều cái để gì?”
Dương Niệm Niệm: “…”
Cô thật sự giả c.h.ế.t một lúc.
“Làng Đại Ngư, Lục Thời Thâm, cô là vợ Dương Niệm Niệm.” Lục Thời Thâm trả lời.
Tay định lấy vật gì đó từ trong túi , mấy công an thấy động tác của thì nhất thời căng thẳng, công an dẫn đầu còn theo bản năng sờ thắt lưng.
“Thành thật chút, đừng động đậy lung tung.”
Dương Niệm Niệm thấy , tim nảy lên một cái, vội vàng hét lên: “Lục Thời Thâm, phối hợp một chút !”
Vạn nhất tưởng Lục Thời Thâm định hành động tấn công nguy hiểm, rút s.ú.n.g b.ắ.n thương thì ?
Lục Thời Thâm thần sắc lãnh đạm dừng động tác : “Túi áo n.g.ự.c giấy tờ tùy .”
Anh công an cảnh giác , đàn ông qua là đơn giản, giống bình thường, giấu v.ũ k.h.í.
Tuy Lục Thời Thâm luôn phối hợp, nhưng khiến mấy công an càng thêm yên tâm, bình thường thấy công an xông đều hoảng loạn, ít bình tĩnh như thế .
Anh công an dẫn đầu tới mặt Lục Thời Thâm, đưa tay sờ túi áo n.g.ự.c một cái, thấy bên trong quả thực vật giống như giấy tờ tùy liền tiện tay lấy .
Sau khi liếc một cái qua loa, mắt đột nhiên trợn tròn, dường như tin mắt , dụi mắt nữa.
Lần xác định lầm, ngẩng đầu kinh ngạc Lục Thời Thâm, đó thực hiện một động tác chào quân đội tiêu chuẩn.
Bốn công an khác ngây , còn hiểu chuyện gì đang xảy thấy đội trưởng đổi thái độ 180 độ, thần sắc kính trọng như gặp lãnh đạo cấp cao.
“Thật xin Lục đoàn trưởng, chúng nhận tin báo của bà chủ nhà nghỉ nên mới tới đây điều tra, danh tính của ngài.”
Ai mà ngờ , ở cái nơi nhỏ bé của bọn họ xuất hiện một nhân vật lớn như thế, mà xui xẻo thế nào bọn họ đụng trúng.