Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 150: Tôi sẽ đón cô ấy về hầu hạ bà
Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:05:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôn trưởng đạp xe , lo sợ ba phát hiện điểm bất thường, quên ngoái đầu xem họ theo . Thấy họ vẫn tiếp tục về hướng làng , ông mới thật sự yên tâm.
Ông đến làng Đại Ngư, hỏi thăm nơi ở của nhà họ Lục mang sổ hộ khẩu tới tận nhà.
" với họ là trong thôn đăng ký đất đai nên mới đòi sổ hộ khẩu đấy. Sáng mai, chờ hai ở thị trấn, thủ tục xong xuôi sẽ mang sổ hộ khẩu trả ."
Chỉ cần sổ hộ khẩu cũ đổi thành sổ mới thì Hoàng Quế Hoa cũng chẳng thể phát hiện chuyện Dương Niệm Niệm chuyển hộ khẩu , chuyện thần quỷ .
Lục Thời Thâm nhận lấy sổ hộ khẩu: "Tám giờ sáng mai."
Thôn trưởng vội vàng gật đầu, lấy lòng: "Được, còn việc gì nữa thì xin phép về đây."
Đợi thôn trưởng khỏi sân, Dương Niệm Niệm mới nhận lấy sổ hộ khẩu từ tay Lục Thời Thâm. Cô lật xem, đó còn tên của bố nguyên chủ nữa, chủ hộ trở thành Hoàng Quế Hoa.
Dương Niệm Niệm chẳng xuất hiện cùng một sổ hộ khẩu với bọn họ chút nào: "Đợi chuyển hộ khẩu xong là xé trang của ngay."
Lục Thời Thâm gật đầu: "Chuyển hộ khẩu , qua với bọn họ thì qua nữa."
Biết nhà đẻ đối xử với cô nên những khác bên cạnh cũng gì.
Cả nhà cũng ai nhắc tới chuyện đón Mã Tú Trúc, ai ngờ tới giờ ăn tối Mã Tú Trúc đột nhiên trở về trong bộ dạng nhếch nhác vô cùng.
Tóc tai bà rối bù, cúc áo còn giật mất hai cái.
Nhà ngoại chống lưng cho, chồng và con trai cũng cùng lòng với , Mã Tú Trúc mất chỗ dựa nên trở nên hiền lành lạ thường, cũng chẳng còn gây sự nữa.
Lục Nhược Linh đỡ bà phòng: "Mẹ, nông nỗi ?"
Mã Tú Trúc lầm bầm c.h.ử.i rủa đáp : "Còn chẳng tại cái con đú Ngưu Hòa Thảo đó , nó bảo hai con đ.á.n.h thằng Hạo, về tới nhà nổi điên với , đuổi về. Cái nhà rách nát đó của nó, dùng kiệu tám khênh mời cũng chẳng thèm tới."
Đêm qua ngủ đất, tuổi bà thế , ngủ nền đất mấp mô giờ thắt lưng vẫn còn đau đây.
Trên đường về Mã Tú Trúc cũng nghĩ thông , nhà bà ở nhà ngói, con trai là sĩ quan quân đội, sống sung sướng thế tội gì về nhà ngoại chịu nhục chứ?
Bố còn nữa, bà ở nhà em trai còn ghét bỏ, thì lắm là chống lưng cho bà, nhưng đ.á.n.h là đ.á.n.h con trai bà.
Hôm qua bà cào con trai mấy cái trông thì nghiêm trọng nhưng cùng lắm là trầy da thôi, em trai bà đá con trai lớn hai cái mới thực sự khác biệt, nghiêm trọng là gãy luôn cả xương sống chứ.
Còn cả chuyện ngày hôm nay nữa, may mà thương là Mã Hạo, vạn nhất là đứa con út của bà thì còn lính thế nào nữa?
Tiền đồ coi như tiêu tùng luôn.
Mã Tú Trúc vẻ nghĩ thông , nhưng bà chẳng thể bỏ cái thói gây chuyện. Nghỉ ngơi một lát, thấy con trai cả vẫn tỉnh rượu, gọi mãi dậy nổi giường, bà nhịn mà lải nhải.
Đến giờ ăn tối, thấy hai cô con dâu và cháu gái ăn nhiều thịt một chút là bà thấy thoải mái, bà lườm cháu gái một cái .
"Ăn ít thịt thôi, ăn nhiều rau xanh cho dễ tiêu hóa, phụ nữ ăn nhiều thịt , tiệm may quần áo còn tốn thêm vải nữa. Ăn béo quá coi chừng ngoài tưởng là lợn lôi bán đấy."
Chương 108
Miệng thì bảo ăn thịt , nhưng thực tế bà chẳng thèm đụng một miếng rau nào, ăn thịt tới mức mồm mép đầy dầu mỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-150-toi-se-don-co-ay-ve-hau-ha-ba.html.]
Lục Nhược Linh mới gắp một miếng thịt, thấy liền đặt miếng thịt trở đĩa. Mã Tú Trúc thấy thế liền vội vàng .
"Con thì ăn nhiều , ăn cho béo thì mới dễ tìm chồng, đỡ để nhà chồng coi thường nhà bảo nhà nghèo. Đừng như chị dâu hai của con, gầy như cái que củi , kết hôn gần hai tháng mà bụng chẳng tí động tĩnh gì."
Dương Niệm Niệm vốn chẳng đếm xỉa tới Mã Tú Trúc, bà nhắc tới cô cũng thèm nể nang, dõng dạc : "Đợi con già , con cũng sẽ hươu vượn như thế."
Mã Tú Trúc nghẹn họng, thầm lườm Dương Niệm Niệm một cái, cố ý tìm chuyện để Dương Niệm Niệm thoải mái.
"Hồi đó bà dì của con định giới thiệu cô cháu gái bên nhà chồng cho Thời Thâm, cô bé đó xinh , đảm đang, còn giày thêu hoa nữa. Quan trọng nhất là cô bé đó hiếu thảo lắm, lúc ăn cơm thì đưa bát đũa tận tay bố , tối đến còn bưng nước rửa chân tới tận giường cho bố nữa. Lúc đó cô bé xem ảnh Thời Thâm cũng ưng lắm, nhưng chê cô sinh viên đại học, xứng với Thời Thâm nên đồng ý, cô bé đó lòng Thời Thâm , tới giờ vẫn lấy chồng ."
Bà đầy vẻ tiếc nuối thở dài: "Biết sớm Thời Thâm cuối cùng cũng chẳng lấy đứa học thức nào thì thà lấy cô con dâu đó còn hơn, ít nhất còn hiếu thảo."
Dương Niệm Niệm tỏ vẻ nghiêm túc gật đầu: "Cô hiếu thảo như , cũng thích cô như thế, đợi già , con sẽ đón cô về hầu hạ ."
"Phụt..."
Mấy mặt trực tiếp bật thành tiếng, ngay cả trong mắt Lục Thời Thâm cũng mang theo ý .
Mã Tú Trúc tức phát điên lên, nửa ngày trời mà bà chẳng chiếm chút lợi lộc nào từ cô con dâu út cả.
Trong lòng bực bội vô cùng nhưng con dâu út, nếu quá lên con trai út bênh vợ nên bà đành bất đắc dĩ thôi .
Nghe con trai út ngày mai sẽ , cũng , đỡ ở nhà chọc tức bà, hai ngày nay bà tức tới mức n.g.ự.c vẫn còn đau đây .
Ăn cơm xong Quan Ái Liên dọn dẹp bát đũa bếp rửa, Dương Niệm Niệm theo giúp một tay thì Quan Ái Liên cản .
"Một chị rửa là , cũng chẳng mấy cái bát đũa , đừng bẩn quần áo em."
Cô rửa bát : "Em dâu , chị thật sự là khâm phục em c.h.ế.t , cái miệng của chồng nổi tiếng lợi hại khắp mười dặm tám thôn đấy. Bà thể lì cửa nhà c.h.ử.i rủa ba ngày ba đêm liền luôn , ngờ em trị cho phục sát đất, em cái mặt bà kìa, còn thối hơn cả hố xí nhà nữa."
Dương Niệm Niệm kinh nghiệm : "Bà chính là hạng ngang ngược vô lý, bà phát điên thì chị cứ phát điên hơn bà là , cộng thêm chút tàn nhẫn nữa, đảm bảo trị phát nào trúng phát đó ngay."
Nói đoạn cô mỉm rạng rỡ: "Tuy nhiên, em trị bà chủ yếu vẫn là vì Thời Thâm về phía em, nếu Thời Thâm mà hùa theo chồng, hoặc ngơ việc chồng ức h.i.ế.p em thì em đoán chồng sớm đè em xuống đất mà chà đạp ."
Thái độ của chồng quyết định thái độ của gia đình chồng đối với con dâu. Nếu Lục Thời Thâm bản lĩnh thể trấn áp Mã Tú Trúc, cộng thêm việc cô cũng chẳng hạng dễ bắt nạt thì Mã Tú Trúc còn chẳng quậy phá tới mức nào nữa .
Quan Ái Liên thấy Dương Niệm Niệm lý: "Em dâu , em tuổi còn trẻ mà hiểu nhiều đạo lý quá, chị em xong là cảm thấy như mở mang trí tuệ ."
Dương Niệm Niệm Quan Ái Liên chọc nắc nẻ, đúng lúc tiếng mắng nhiếc Lục Nhược Linh của Mã Tú Trúc truyền .
"Mày xách nhiều nước thế gì?"
Lục Nhược Linh: "Con đun chút nước nóng, lát nữa bọn con tắm."
Mã Tú Trúc trợn tròn mắt: "Ngày nào cũng tắm ngày nào cũng tắm, bùn chắc? Ngày nào cũng đun nước lãng phí nước với củi ? Tắm thì cứ sông mà tắm là , bày đặt thế gì? Mày đúng là cái hạng rẻ rách chỉ thích hầu hạ khác."
Lục Nhược Linh bà mắng quen nên cũng giận, còn ngây ngô giải thích.
"Mẹ ơi, nước tắm với củi cũng tốn tiền , ngoài bờ sông mấy lão đàn ông thảy đều cởi truồng đấy, bọn con mà đó tắm chứ?"