Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 145: Cô mau đến tát tôi đi...
Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:05:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bác gái cả và Quan Ái Liên , biểu cảm của hai thật sự là vô cùng đặc sắc. Đang định tìm lời thoái thác thì Ngưu Hòa Thảo bỗng nhiên .
"Ái Liên, nhà cháu cô em họ tên là Tranh Tranh ? Năm nay 21 nhỉ? Đã nơi chốn ?"
Quan Ái Liên vốn thích thím út , thêm đó chuyện Lục Khánh Viễn chú út đ.á.n.h khiến cô càng thoải mái, liền lắc đầu thẳng.
"Vẫn chồng ạ, sắp kết hôn với nhà họ Vương thị trấn nhưng vì chuyện sính lễ mà thành. Nhà đẻ cô đòi 50 đồng tiền sính lễ, một chiếc máy khâu và một chiếc xe đạp."
Biết Ngưu Hòa Thảo keo kiệt nên cô cố ý vọt tiền sính lễ lên cao.
Quả nhiên Ngưu Hòa Thảo thấy lập tức bĩu môi, mũi mũi mắt mắt mà .
"Trên mặt dát vàng chắc? Mà đòi sính lễ nhiều thế? Đợi tiếng đồn xa, chẳng ai thèm dạm hỏi nữa thì cứ đợi mà bà cô già ."
Quan Ái Liên hiểu rõ con Ngưu Hòa Thảo nên cũng chẳng buồn tiếp lời, ai ngờ Ngưu Hòa Thảo thấy Lục Nhược Linh đang cúi đầu ăn cơm tiếng nào, bỗng nhiên nảy ý định khác.
Bà hì hì : "Nhược Linh, cháu tuổi cũng chẳng còn nhỏ nữa , cũng đến lúc gả chồng đấy, về nhà dâu út với thím, vợ cho Hạo của cháu ?"
Nghe thấy lời , tất cả mặt đều biến sắc.
Mã Hạo là hạng gì? Lục Nhược Linh gả cho thì chẳng khác nào nhảy hố lửa ?
Khổ nỗi nhân vật chính như thiếu mất một sợi dây thần kinh , vẫn nhận mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẫn đang mải mê gặm thịt.
Dương Niệm Niệm liếc Ngưu Hòa Thảo một cái, cướp lời Lục Nhược Linh: "Có điểm gì chứ? Là chịu khó lụng kiếm tiền nuôi gia đình, là tướng mạo tuấn hơn ?"
Nếu để Lục Nhược Linh lên tiếng, mười phần thì đến tám chín phần cô sẽ kiểu như bố đồng ý thì con ý kiến gì, đến lúc đó Ngưu Hòa Thảo ngày nào cũng bám lấy Mã Tú Trúc, khéo thành chuyện thật thì hại đời Lục Nhược Linh mất.
Vốn dĩ cô cũng quản những chuyện , nhưng cô chính là chướng mắt cái kiểu Ngưu Hòa Thảo hại .
Ngưu Hòa Thảo cảm thấy Dương Niệm Niệm năng quá tổn , vắt óc suy nghĩ nửa ngày cũng chẳng tìm ưu điểm nào của thằng con út.
bà cam tâm, đang định lảng sang chuyện khác để cãi Dương Niệm Niệm thì Dương Niệm Niệm lên tiếng.
"Bà đừng mà 'tìm xương trong trứng' nữa. Mã Hạo mặt mũi thì u ám, chẳng bằng cả trâu ngựa, mắt thì to bằng hạt ngô, lười như cụ tổ của loài lợn. Để mặc nó c.h.ế.t đói một là , bà còn nó tìm vợ để bắt con gái c.h.ế.t đói cả nhà theo nó ?"
Nói ai trông chẳng bằng trâu ngựa chứ?
Người mà chẳng bằng trâu ngựa thì còn tính là ?
Con trai út sỉ nhục, Ngưu Hòa Thảo tức đến mức suýt nhảy dựng lên, đang chuẩn nổi đóa thì Dương Niệm Niệm thẳng khỏi gian chính để vệ sinh.
"Mày đó cho tao."
Bà định chạy theo kéo Dương Niệm Niệm nhưng mấy trong gian chính cản . Mỗi khuyên một câu, cứ thế ép lửa giận của Ngưu Hòa Thảo xuống.
Chương 104
Lục Tú Quyên và Lục Tú Hà ấn tượng cực với Dương Niệm Niệm, họ tán thưởng cái vẻ đanh đá của cháu dâu.
Cháu trai tính tình đạm mạc, nhiều chuyện thích tranh giành mặt, nếu cô vợ như thế thì thật sự .
Cháu trai bây giờ đổi lớn như chắc chắn đều là công lao của cháu dâu.
Hai đứa cháu trai đều phúc, tìm vợ chẳng ai kém cạnh ai.
Quan Ái Liên hai cô đang thầm khen Dương Niệm Niệm đồng thời cũng tiện thể khen luôn cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-145-co-mau-den-tat-toi-di.html.]
Tuy nhiên, lúc tâm trạng cô quả thật tệ, nụ trong mắt sắp giấu nổi nữa .
Em dâu c.h.ử.i dùng từ bẩn thỉu, thật là sướng tai.
Cô út Lục chỉ lo cúi đầu ăn uống thốt lên lời nào, từ nhỏ tới lớn cô bao giờ ăn một bữa đời thế , mà quản mấy chuyện bao đồng đó, giờ chỉ ăn cho thật no bụng thôi.
Ngưu Hòa Thảo vẫn từ bỏ ý định vun vén Lục Nhược Linh với con trai út: "Nhược Linh, cháu đừng lời nó , thằng Hạo nhiều ưu điểm lắm. Sau cháu về nhà dâu út với thím, thím coi cháu như con gái ruột mà thương."
Lục Nhược Linh chịu , nãy những lời chị dâu hai cô đều rõ cả, Mã Hạo quá nhiều khuyết điểm.
Cô lắc đầu: "Không , con tìm lười ham chơi , đến lúc đó con xuống ruộng cuốc cỏ mà mệt c.h.ế.t con ?"
Vừa thấy , Ngưu Ái Thảo tức điên lên, thảy đều tại cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt , lát nữa bà nhất định giáo huấn thật cái con ranh miệng lưỡi độc địa đó mới .
Ngoài sân, Mã Hạo thấy Dương Niệm Niệm ngoài, lòng cứ như mèo cào, ngứa ngáy chịu .
là 'rượu gan hùm', lén liếc Lục Thời Thâm một cái, đó dốc cạn chén rượu trong tay bịt miệng khỏi sân.
Giữa thanh thiên bạch nhật nên cũng nghĩ ngợi nhiều, cũng chẳng để ý lắm tới hành động của , chỉ tưởng ngoài để nôn rượu.
Ở nông thôn hệ thống thoát nước, là hố xí thối hoắc, nên nhà nào cũng xây nhà vệ sinh ở phía nhà.
Dương Niệm Niệm vệ sinh xong, đang kéo quần lên thì đột nhiên thấy tiếng bước chân bên ngoài khiến cô giật .
Nhà vệ sinh ở quê chỉ dùng một tấm vải rách che , gió thổi một cái là bay mất nửa mảnh, đừng là che , đến con ch.ó con mèo cũng chẳng che nổi.
Cô vội vàng hô lên: "Nhà vệ sinh ."
Thông thường như thì đến bên trong sẽ bỏ , ai dè tiếng bước chân bên ngoài những dừng mà ngược càng dồn dập hơn.
Dương Niệm Niệm vội vàng chỉnh đốn trang phục ngoài, đúng lúc chạm mặt Mã Hạo.
Thấy cô , vẻ mặt Mã Hạo rõ ràng là chút thất vọng, ngay đó liền xa một cách lưu manh.
"Ồ, cô ở trong nhà vệ sinh ? May mà kéo quần nhanh đấy, thì thấy cái m.ô.n.g trắng trẻo của cô ."
Dương Niệm Niệm ánh mắt đanh , cô loại thể cho sắc mặt , cũng thể tỏ sợ hãi, nếu sẽ càng lấn tới.
Cô lạnh mặt bực bội : "Anh năng cho cẩn thận đấy, coi chừng bảo Thời Thâm khâu cái mồm bây giờ."
Nói xong định vòng qua Mã Hạo mà , ai ngờ phản ứng của Mã Hạo cũng chậm, lập tức chắn mặt cô.
Dáng vẻ lưu manh như một tên côn đồ chính hiệu, nụ mặt thể khiến nôn thốc nôn tháo cả bữa tối hôm .
"Chị dâu họ, cô đừng vội mà. Nếu cô thì cô đích khâu mồm , tuyệt đối phản kháng. Cô tát mồm cũng , cam tâm tình nguyện để cô tát."
Vừa áp sát mặt Dương Niệm Niệm, mùi rượu nồng nặc kèm theo mùi hôi miệng khó ngửi vô cùng, cộng thêm cái điệu bộ mắt la mày lém, Dương Niệm Niệm suýt thì nôn thật.
Cô dùng sức đẩy mạnh Mã Hạo , lạnh lùng : "Tát còn sợ bẩn tay, đợi đấy, giờ bảo Lục Thời Thâm qua đây thỏa mãn cái yêu cầu biến thái của , đ.á.n.h vẹo mồm thề thôi."
Mã Hạo chỉ thấy cái đẩy của Dương Niệm Niệm như đẩy luôn cả trái tim nhỏ bé của ngoài , đúng là khiến tâm thần xao động, hồn siêu phách lạc. Hắn hưng phấn tới mức gan hùm mật gấu tiến lên chộp lấy cổ tay Dương Niệm Niệm.
"Chị dâu, cứ cô tát đấy, cô tát thế nào cũng , cô mau đến tát ... Á... Á..."
Mã Hạo còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì đột nhiên ai đó chộp lấy cổ tay, kèm theo một tiếng xương gãy giòn giã, cơn đau thấu xương từ cánh tay truyền thẳng lên đỉnh đầu, đau tới mức trực tiếp ôm lấy cánh tay lăn lộn mặt đất.
"Không chứ?" Lục Thời Thâm quan sát Dương Niệm Niệm từ xuống , ánh mắt vẫn còn giữ vẻ lạnh lùng khi tay với Mã Hạo.