Xuyên Về TN 70 Trở Thành Tiểu Tức Phụ - Chương 92: Minh Huy Cảnh Giác Và Kế Hoạch Của Lương Thế Thông
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:34:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Huy thấy Lương Thế Thông và Trì Mặc cùng , lập tức dậy: “Chú út.”
Lương Thế Thông Minh Huy gật đầu: “Ừ.”
Minh Huy liếc những chỗ trống bàn, chỗ cạnh thím nhỏ, một chỗ, Duyệt Duyệt một chỗ.
Nhìn trong phòng đều bắt đầu xuống ăn cơm, Minh Huy dậy: “Chú út, chú đây ạ.”
Chú út cùng thím nhỏ.
Lương Thế Thông liếc Minh Huy một cái, bước đến: “Được.”
Tiểu tâm cơ của Minh Huy Trì Mặc chú ý tới, Trì Mặc đến chỗ trống cạnh Quý Thục Bình, kéo ghế xuống.
Mẹ Trì xuống cạnh Lương, ha hả Trì Mặc và Quý Thục Bình, càng trong lòng càng ưng ý, con trai bà và Thục Bình thật sự xứng đôi, hai đứa trẻ cạnh tựa như kim đồng ngọc nữ trong đài radio .
Mẹ Lương thấy đều xuống, ở một bên tiếp đón: “Thông gia, em Trì, chúng mau ăn cơm , cứ coi như nhà , đừng khách khí.”
Mẹ Trì ăn cơm xong ở nhà họ Lương, bà và Lương ở chung , Lương ha hả: “Sẽ khách khí với chị , chị Lương, cơm chị như một ngon, chỉ mùi thôi ăn .”
“Thích ăn thì ăn nhiều một chút, hôm nay nhiều món, đảm bảo đủ ăn, các vị cứ thoải mái ăn .” Mẹ Lương vui vẻ .
Hôm nay bàn cơm đông , một câu một câu đặc biệt náo nhiệt.
Minh Huy ăn cơm chút thất thần, luôn thường xuyên Trì Mặc.
Ánh mắt Minh Huy khá rõ ràng, Trì Mặc chú ý tới, gắp một miếng thịt kho tàu đặt chén Quý Thục Bình, đó Minh Huy: “Minh Huy, chuyện gì ?”
Bị khác chú ý khi lén , Minh Huy cũng cảm thấy ngượng ngùng, thu hồi tầm mắt nhàn nhạt : “Không gì ạ.”
“Ồ. Có chuyện gì con cứ .” Trì Mặc Minh Huy nhàn nhạt .
Minh Huy hiện tại là đứa trẻ lớn , chiều cao của còn cao hơn cả Lương, Trì Mặc cũng coi là trẻ con, khi chuyện với đều coi như một thanh niên nhỏ để chuyện.
“Vâng.” Minh Huy thấp giọng trả lời.
Minh Huy và Trì Mặc chuyện vài câu xong, họ bàn cơm còn giao lưu nữa, ngược là Lương và Trì chuyện về quê.
Mẹ Trì Lương ở một bên dò hỏi: “Sao nghĩ đến lúc về nhà ? Có quê nhà chuyện gì ?”
Bà nhớ Trì Mặc từng , nhà họ Lương nào, cả nhà họ đều đến Đế đô bên , nghĩ đến lúc về nhà chứ?
“Trong nhà chuyện gì, chỉ là nghĩ đến Đế đô một năm , tranh thủ Thế Thông và Thục Hiền nghỉ về quê thăm, thăm ông nội các cháu, khi nào mới thể về nhà một chuyến.”
Mẹ Lương , chìm hồi ức.
Bà ở quê nhà tuy mấy năm ký ức lắm, nhưng đây, nhiều hồi ức vui vẻ, ông Lương nhà bà đây đối với bà , bà mới gả nhà họ Lương hưởng phúc mấy năm.
“Tranh thủ nghỉ về nhà thăm cũng khá , các vị đều về nhà ? Các cháu cũng về ?”
Mẹ Lương : “Các cháu về cùng chúng .”
Mẹ Lương và Trì chuyện, thời gian trôi qua nhanh, một bữa cơm kết thúc, Quý Thục Hiền thấy Lương vẫn còn chuyện với Trì, nàng dậy dọn dẹp chén đũa, để Lương tiếp tục chuyện với Trì.
Cha Quý đang chuyện với Lương Thế Thông trong phòng khách, Lương và Trì chuyện, Quý Thục Bình và Quý Thục Hiền cùng bếp, Minh Huy chơi cùng mấy đứa trẻ, kéo ghế xuống cạnh Trì Mặc: “Anh Trì.”
Trì Mặc đầu Minh Huy khẽ nhếch môi: “Có chuyện với ?”
Minh Huy tuy mơ một giấc mơ, nhưng dù vẫn là một đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi, sẽ che giấu cảm xúc của , bàn cơm Trì Mặc chú ý thấy sự đổi cảm xúc của Minh Huy, suy đoán Minh Huy chuyện với . bàn cơm Minh Huy gì, Trì Mặc liền hỏi kỹ, lúc Minh Huy đến, Trì Mặc liền suy đoán Minh Huy thật sự chuyện hỏi .
Minh Huy gật đầu: “Có chút chuyện ạ.”
Minh Huy xuống cạnh Trì Mặc, dừng một lúc : “Anh Trì, nếu đất nước mở cửa cho phép kinh doanh, kinh doanh ?”
“Không chắc, tương đối thích nghiên cứu, nhưng nếu kinh doanh hơn, tương lai lẽ sẽ kinh doanh. Hỏi , chuyện gì ?” Trì Mặc đôi mắt sâu thẳm Minh Huy, xem xét .
Minh Huy lắc đầu: “Không gì, con chỉ hỏi thôi.”
Minh Huy cạnh Trì Mặc, suy nghĩ một lúc vẫn : “Anh Trì, , cảm thấy chị dâu thế nào ạ?”
Tuy rằng, thím nhỏ và chú út kết hôn, nhưng trong đầu luôn hiện lên hình ảnh trong mơ, trong mơ thím nhỏ và Trì Mặc cùng tiếp nhận phỏng vấn, hai cho dù đến tuổi trung niên vẫn là nam trai, nữ xinh , lúc đó ở công trường đều họ xứng đôi.
Chú út và thím nhỏ xứng đôi.
Trì cũng kém.
Đôi mắt Trì Mặc sâu, Minh Huy nhàn nhạt : “Thím nhỏ của con là em gái Thục Bình, Thục Bình , em gái cô đương nhiên là .”
Trì Mặc trả lời Minh Huy là kéo Thục Bình cùng , trong mắt Trì Mặc chú ý đến Quý Thục Hiền là vì Thục Bình, đơn giản vì Quý Thục Hiền là em gái của bạn gái .
Lời Trì Mặc coi như là nhắc nhở Minh Huy, hiện tại chỉ Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông kết hôn, Trì Mặc cũng đối tượng, đối tượng của Trì Mặc là chị gái của Quý Thục Hiền.
Minh Huy , thấp giọng : “Anh Trì, và chị Thục Bình chuẩn khi nào kết hôn ạ?”
“Nếu con thể thuyết phục Thục Bình kết hôn với , bây giờ liền thể.” Là Thục Bình, thể bây giờ liền kết hôn. Thục Bình dường như vẫn chuẩn sẵn sàng.
Minh Huy chuyện, trong lòng suy nghĩ chuyện Trì Mặc, lẽ thể âm thầm giúp đỡ, để Trì và chị Thục Bình nhanh ch.óng kết hôn, như , một hình ảnh trong mơ của sẽ trở thành sự thật.
Minh Huy còn chuyện Quý Thục Bình với Trì Mặc nữa, mà về một đổi bên ngoài, Trì Mặc lặng lẽ , thỉnh thoảng trả lời một câu hỏi của .
Bất tri bất giác một buổi trưa trôi qua, cha Quý và Quý Thắng Hàng, Quý Thục Bình , Trì vẫn còn chuyện với Lương, họ liền ngay. Chờ Trì và Lương chuyện xong, Trì Mặc và Trì cùng rời .
Khi , Trì Mặc cố ý ghé sát Lương Thế Thông: “Cùng ngoài dạo một chút?”
Trì Mặc chuyện với , Lương Thế Thông dậy cùng Trì Mặc ngoài, bên ngoài cổng lớn nhà họ Lương, Lương Thế Thông dừng : “Gọi ngoài, chuyện gì ?”
Trì Mặc bảo Trì , chờ Trì xa, mới Lương Thế Thông: “Có chút chuyện, đứa bé Minh Huy đó là ? Sao cảm giác thương tỉnh , đổi nhiều?”
“Trải qua nhiều chuyện, trưởng thành sẽ chín chắn hơn.” Lương Thế Thông bình tĩnh trả lời.
Đôi mắt sâu thẳm của Trì Mặc dừng mặt Lương Thế Thông, Trì Mặc , đôi mắt Lương Thế Thông bất kỳ đổi nào, dường như những gì là sự thật, bất kỳ ẩn tình nào.
Trì Mặc chằm chằm Lương Thế Thông một lúc, thấy điều gì khác biệt, nhàn nhạt : “Minh Huy là đứa trẻ lớn , cháu đổi chắc trong lòng rõ, sẽ nhiều nữa, .”
Trì Mặc , Lương Thế Thông chờ xa, mới xoay về phòng.
Trở trong phòng, Lương Thế Thông thấy Minh Huy đang ghế trong sân, bước đến.
Minh Huy đang ghế đôi, Lương Thế Thông xuống ghế cạnh Minh Huy.
“Chú út.” Minh Huy thấy Lương Thế Thông xuống chuyện, .
“Ừ, Minh Huy.” Lương Thế Thông Minh Huy.
Minh Huy chuyện, lặng lẽ chờ đợi Lương Thế Thông chuyện.
“Chú và thím nhỏ kết hôn, Thục Hiền là vợ của chú, điểm chỉ cần chú còn sống thì sẽ đổi.” Thục Hiền là vợ , chỉ cần còn ở đây, nàng chính là vợ .
“Dì Thục Bình của con và Trì Mặc đang yêu , họ nhanh sẽ kết hôn, họ cũng sẽ là một cặp.”
Lương Thế Thông , đôi mắt nghiêm túc Minh Huy: “Cảnh tượng trong mơ của con đều là giả, đừng suy nghĩ nữa.”
Minh Huy lập tức trả lời Lương Thế Thông, im lặng một lúc lâu mới mở miệng : “Vâng.”
“Sau cần suy nghĩ nữa.” Lương Thế Thông vỗ vỗ vai Minh Huy.
Sự bất an trong lòng Minh Huy cuối cùng cũng vì lời Lương Thế Thông mà giảm nhiều, trong lòng cũng từ từ bắt đầu gạt bỏ một cảnh tượng trong mơ.
Thời gian từng ngày trôi qua, thoáng chốc một tuần trôi qua, cơ thể Minh Huy hồi phục gần như đây, thể , thể nhảy nhót. Cơ thể Minh Huy hồi phục, nhà họ Lương liền bắt đầu lên đường về quê.
Lần về quê, họ chuẩn ở quê một tháng rưỡi, khi , họ mang theo ít hành lý, quần áo đồ ăn thức uống.
Ngồi một ngày một đêm xe lửa cuối cùng cũng đến huyện thành quê nhà, họ đến huyện thành quê nhà lúc 10 giờ sáng, lúc mặt trời lên khá cao, đang lúc nóng nhất.
Cả nhà từ ga tàu hỏa , Duyệt Duyệt nắm c.h.ặ.t quần áo Quý Thục Hiền: “Mẹ ơi, nóng quá.”
“Ngoan, chúng về đến nhà sẽ nóng nữa.” Quý Thục Hiền nhẹ nhàng nắm tay Duyệt Duyệt, dẫn con bé ngoài.
Quý Thục Hiền và một thời gian đến huyện thành quê nhà, quê nhà đổi nhiều, bên ngoài ga tàu hỏa bày quán, khỏi ga tàu hỏa liền thấy bên ngoài bán trứng luộc và bánh ngô.
Duyệt Duyệt đói bụng, xe lửa gần như ăn cơm, thấy bán trứng luộc , con bé liền kéo tay Quý Thục Hiền : “Mẹ ơi, ăn, trứng gà, con ăn trứng gà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-tro-thanh-tieu-tuc-phu/chuong-92-minh-huy-canh-giac-va-ke-hoach-cua-luong-the-thong.html.]
Thật lúc xe lửa một ngày một đêm, chỉ trẻ con đói bụng, lớn cũng đói bụng, Quý Thục Hiền Lương Thế Thông và Lương: “Mẹ, Thế Thông, chúng ăn cơm ở đây về nhà ? Các cháu đều đói bụng .”
Bếp nhà ở quê một năm dùng, lúc về đến nhà cũng thể lập tức nấu cơm, nhà cửa dọn dẹp, bếp cũng dọn dẹp, bằng ăn cơm bên ngoài về nhà.
“Con hỏi xem trứng luộc bao nhiêu tiền một quả. Con thấy bên cạnh bán bánh trứng, bánh ngô của cô cũng tệ, Duyệt Duyệt, Hạo Hạo các con ăn bánh ngô ?”
“Ăn ạ.” Duyệt Duyệt nhanh ch.óng trả lời.
Con bé đói bụng, cái gì cũng ăn.
“Được, bà nội qua hỏi xem .”
Mẹ Lương đến quầy hàng chuyện vài câu , với Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền: “Bên quê nhà bán cơm vẫn rẻ, trứng luộc một hào một quả, bánh trứng hai hào một cái, bằng bột mì trắng đó, thêm một quả trứng gà còn một ít khoai tây sợi.”
Mẹ Lương ở Đế đô một năm, thấy phí sinh hoạt trời ở Đế đô, tiền phí sinh hoạt ở quê nhà thật sự nhiều lắm.
“Thật sự rẻ, Thế Thông, chúng ăn bánh ngô ở đây .” Quý Thục Hiền Lương Thế Thông .
“Được.”
Cả nhà mua bánh ngô và trứng gà, mỗi một cái bánh ngô một quả trứng gà, lúc bánh ngô lượng đủ, lớn thể ăn hết, trẻ con thì ăn hết, Duyệt Duyệt và Hạo Hạo bánh ngô cũng ăn hết, hai đứa trẻ đưa phần bánh ngô còn cho Lương Thế Thông, bảo Lương Thế Thông ăn.
Hân Hân và Minh Huy lớn hơn một chút, hai ăn nhiều hơn Hạo Hạo và Duyệt Duyệt, hai ăn hết bánh ngô và trứng gà.
Cả nhà ăn cơm xong, cầm hành lý liền chuẩn rời , kết quả mấy bước liền thấy đẩy xe đẩy nhỏ tới.
“Đồng chí, cần kéo hành lý ?” Thanh niên hơn hai mươi tuổi, đến mặt Lương Thế Thông rõ là ai, liền mở miệng hỏi cần kéo hành lý .
Lương Thế Thông chuyện, từ từ mở miệng: “Cây cột?”
Cây cột thấy gọi tên , cuối cùng ngẩng đầu mặt Lương Thế Thông, Lương Thế Thông một lúc, mới chắc chắn dò hỏi: “Lương, Lương Thế Thông?”
Lương Thế Thông gật đầu: “Là .”
Cây cột so với đây đổi nhiều, đây khi Lương Thế Thông và còn ở trong thôn, Cây cột chính là nông dân thật thà, mỗi ngày công việc, chỉ lo vùi đầu khổ , ít chuyện. Hiện tại dường như nhiều hơn đây nhiều, Lương Thế Thông trả lời , sảng khoái : “Thật là , ngờ thể gặp ở ga tàu, Đế đô đại học ? Bây giờ là nghỉ về ?”
“Ừ, nghỉ về nhà thăm.”
“Vậy , cũng về nhà, đồ đạc của các ít, xách như cũng tiện, tiện đường chở các về nhà.” Cây cột hành lý của Lương Thế Thông và đặt mặt đất, dậy liền định giúp họ lấy hành lý.
Những hành lý cũng ít, Cây cột là dựa việc giúp khác kéo hành lý kiếm tiền, Lương Thế Thông đương nhiên sẽ để việc công, đưa hành lý cho thuận miệng : “Anh giúp khác kéo hành lý, ngày thường đều tính tiền thế nào?”
“Xem kéo bao nhiêu hành lý, kéo xa bao nhiêu đường, nếu là trong thành, một hai hào tiền, nếu là xa ở nông thôn hành lý nhiều, năm sáu hào tiền, một hai đồng tiền cũng .” Cây cột đặt đồ vật đều lên xe, kéo xe phía , với Lương Thế Thông một đổi trong thôn.
Lương Thế Thông và Cây cột phía , Minh Huy phía , vẫn luôn xe đẩy của Cây cột.
Trong mơ, từng Cây cột phát tài, vận chuyển, mua mấy chiếc xe, chuyên chạy đường dài trong thành, mỗi ngày lái xe khách chở trong thành, khi khỏi nhà lao, Cây cột mua vài căn nhà nhỏ trong thành.
Anh nhớ rõ lúc ban đầu Cây cột chính là ở trong thành kéo xe đẩy, khi còn phòng giam, Cây cột dựa kéo xe đẩy kiếm tiền mua một chiếc xe ba bánh, dùng xe ba bánh giúp kéo hàng.
Một hình ảnh trong mơ trùng khớp với hiện thực.
Cây cột và Lương Thế Thông chuyện, Quý Thục Hiền lời Cây cột và Lương Thế Thông, hiểu trong thôn năm nay nhiều đổi, những đổi , nhưng dù nữa, những đổi đều liên quan nhiều đến họ.
Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông cùng 11 giờ mới đến đầu thôn, đầu thôn lúc một đang bóng cây hóng mát, thấy Cây cột, họ như thường lệ trêu chọc Cây cột, nhưng thấy Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền bên cạnh Cây cột, họ liền thu lời trêu chọc. Một phụ nữ Lương Thế Thông : “Này, Lương Thế Thông ? Các trong thành hưởng phúc ? Sao về ?”
Trong mắt hiện tại, cuộc sống trong thành là cuộc sống , phần lớn trong thành liền trở về, Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông đều thành hưởng phúc , lúc về ?
Lương Thế Thông chỉ nhàn nhạt đó: “Về nhà thăm.”
Lương Thế Thông xong cùng Quý Thục Hiền và cùng phía , để ý đến những thích ở đầu thôn.
Cây cột đẩy xe đẩy đưa Lương Thế Thông và đến nhà họ Lương, giúp đỡ dọn đồ nhà, dậy : “Anh Lương, xin phép , đợi các về thành thì thể tìm đến giúp các kéo đồ nhé.”
Lương Thế Thông thấy định , bước đến, đến bên cạnh , móc hai đồng tiền đưa cho : “Cầm lấy cái .”
Tiền nhét tay, Cây cột cầm tiền, trong lòng đặc biệt ngượng ngùng: “Anh Lương, chúng đều là cùng thôn, tiền thể lấy, cũng giúp gì nhiều, tiền cứ cầm về .”
Cây cột nhét tiền cho Lương Thế Thông, Lương Thế Thông , Cây cột: “Anh em ruột thịt còn tính toán sòng phẳng, ăn , tiền là nên lấy.”
Quý Thục Hiền ở một bên cũng Cây cột: “Cầm , tiền là công sức lao động của nên , và Thế Thông còn tìm giúp đỡ kéo đồ, nếu lấy tiền, sẽ khó mà tìm giúp đỡ.”
Khi họ lẽ còn mang nhiều đồ, nàng và Thế Thông chắc chắn xách hết , đến lúc đó lẽ còn tìm Cây cột, tiền Cây cột cầm là thích hợp.
Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền đều bảo cầm, Cây cột liền còn từ chối nữa, cầm tiền, với Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền: “Anh Lương, chị dâu, các kéo đồ cứ việc , sẽ kéo cho các , xin phép .”
Cây cột , Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền cùng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trong nhà.
Duyệt Duyệt khi từ nhà lúc đó mới hơn hai tuổi, ký ức gì, lúc đến nông thôn con bé tràn đầy tò mò, kéo tay Hân Hân: “Chị ơi, dẫn con ngoài , con ngoài chơi.”
Hân Hân lập tức đồng ý Duyệt Duyệt, con bé Quý Thục Hiền: “Thím nhỏ, thể dẫn Duyệt Duyệt ngoài chơi ạ?”
Quý Thục Hiền : “Dẫn con bé ngoài chơi .”
Duyệt Duyệt xe lửa một ngày một đêm, đứa bé chắc sớm ngoài chơi, trong thôn Hân Hân quen thuộc, để Hân Hân dẫn Duyệt Duyệt ngoài chơi .
Duyệt Duyệt ngoài chơi, Hạo Hạo cũng ở nhà đợi, cũng cùng ngoài.
Ba đứa trẻ trong nhà đều ngoài, Lương Minh Huy đang giúp bà thu dọn đồ đạc: “Minh Huy, con dẫn em trai em gái ngoài chơi , nhà thím và chú út con dọn dẹp là , con trông Duyệt Duyệt và Hạo Hạo, đừng để chúng bắt nạt.”
Mẹ Lương vẫn còn nhớ hình ảnh trẻ con trong thôn đây bắt nạt Hân Hân và Minh Huy, bà sợ Duyệt Duyệt và Hạo Hạo bắt nạt, nên bảo Minh Huy theo.
Minh Huy hiện tại gần 1 mét bảy, trong thôn đó đều là chiều cao của nam thiếu niên trưởng thành, dẫn mấy đứa trẻ ngoài chơi, trẻ con trong thôn thấy họ cũng dám bắt nạt họ. Minh Huy ở một bên lên tiếng: “Vâng.”
Minh Huy dẫn mấy đứa trẻ ngoài chơi, Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền, Lương cùng ở nhà dọn dẹp đồ đạc.
Trong nhà một năm ở, sân quét dọn, chăn màn đó cũng lấy phơi, phòng mở cửa sổ thông gió, còn một cái quạt máy mà Lương Thế Thông và mang về, cũng lắp đặt, để ban ngày ăn cơm thì quạt.
Khi Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền cùng đang bận rộn, đội trưởng Lương từ bên ngoài bước .
“Thế Thông, Thế Thông ở đó ?”
Lương Thế Thông thấy gọi , nhanh ch.óng từ trong phòng , thấy đội trưởng Lương đang ở cổng lớn, Lương Thế Thông trả lời một tiếng: “Đội trưởng, đây.”
Nhìn thấy Lương Thế Thông từ trong phòng , đội trưởng Lương bước đến: “Trước đây sẽ về, nhưng khi nào về, cũng khi nào về, nãy gặp trong thôn, họ về , đến xem, các đang dọn dẹp đồ đạc ?”
Đội trưởng Lương Quý Thục Hiền, Lương Thế Thông và đều đổ mồ hôi, mở miệng dò hỏi.
“Vâng, nhà một thời gian ở, dọn dẹp một chút.” Lương Thế Thông trầm giọng trả lời.
“Căn nhà là dọn dẹp, Thế Thông, giữa trưa bộ dạng các cũng nấu cơm , giữa trưa đến nhà ăn , bảo thím cơm cho các .”
Lương Thế Thông im lặng một lúc, đó đội trưởng Lương: “Được ạ.”
“Vậy , các cứ bận rộn , về , giữa trưa đừng quên qua ăn cơm.” Đội trưởng Lương từ nhà họ Lương ngoài.
Chờ đội trưởng Lương , Quý Thục Hiền Lương Thế Thông: “Thật sự đến nhà đội trưởng ăn cơm ?”
Nàng đến nhà đội trưởng ăn cơm lắm, vẫn nghĩ ở nhà ăn cơm thoải mái hơn.
“Nồi trong nhà lâu dùng, gỉ sét, cần dùng dầu xoa một mới thể dùng, trong nhà củi lửa gạo mì đều , giữa trưa đến ăn một bữa , chiều mua lương thực.” Khi họ về tuy mang theo một ít lương khô, nhưng đồ đó cũng thể ăn mãi, vẫn cần mua lương thực.
Quý Thục Hiền Lương Thế Thông gật đầu: “Được, chúng đến nhà đội trưởng ăn , nhưng khi chúng cũng thể tay , chúng khi về mang theo một ít bánh kẹo ? Mang theo bánh kẹo qua .”
Lúc lương thực quý giá, họ đến nhà khác ăn cơm, thể ăn trả tiền, mang chút đồ vật qua là thích hợp nhất.
“Ừ, em xem mang gì, để họ chịu thiệt là .” Lương Thế Thông , xách thùng nước múc nước.
Lương Thế Thông và đang dọn dẹp đồ đạc ở đây, bên ngoài Duyệt Duyệt và Hạo Hạo ngoài chơi, một đám vây quanh, đều là trẻ con trong thôn.
Trẻ con trong thôn chịu ảnh hưởng của lớn, đều Duyệt Duyệt là đứa trẻ từ trong thành về, họ vây quanh Duyệt Duyệt dò hỏi: “Duyệt Duyệt, trong thành chơi vui ? Trong thành nhiều xe lớn ? Con xe bao giờ ?”
“Duyệt Duyệt, trong thành chiếu phim ? Thôn chúng tháng chiếu phim, cho con phim đó lắm, con xem phim bao giờ ?”
“Duyệt Duyệt, con xe lửa về ? Xe lửa nhanh ? chú , xe lửa đó nhanh lắm, vèo một cái là đến.”
Duyệt Duyệt một đám trẻ con vây quanh, con bé cũng cảm thấy sợ hãi, con bé giọng trong trẻo : “Con xe , nhà ông ngoại con xe, xe đó chạy nhanh lắm. Nhanh hơn cả xe đạp của ba con nữa.”
“Con xem phim, nhưng con xem TV , nhà ông ngoại con TV, TV đó hơn phim nhiều, trong TV nhiều đó, các bạn nhỏ hát, còn ở trong đó chuyện, lắm.”
Duyệt Duyệt chuyện với những đứa trẻ đó, bên cạnh Minh Huy một lớn kéo : “Đây là Minh Huy , lớn tướng , Minh Huy, các cháu ở trong thành, chú con đối với cháu ?”