Xuyên Về TN 70 Trở Thành Tiểu Tức Phụ - Chương 64: Chuyện Cũ Và Sự Cố Ở Cung Tiêu Xã

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:34:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy Quý Thục Bình từ bên ngoài , Quý Thục Hiền dắt tay Duyệt Duyệt về phía chị : “Chị, chị về .”

 

Quý Thục Bình tâm trạng thực sự , cô mỉm gật đầu: “Ừ, em và em rể về , Thắng Hàng về cùng ?”

 

Quý Thục Bình về phía phòng , Quý Thục Hiền cũng dắt tay Duyệt Duyệt theo .

 

“Em và Thế Thông buổi chiều chỉ một tiết, hai đứa tan học là về luôn, đợi nó.”

 

Dẫn Duyệt Duyệt trong phòng, Quý Thục Hiền buông tay con bé để nó tự chơi, còn thì xuống cạnh Quý Thục Bình.

 

“Chị cả, chị học ở Đại học Khánh Hoa cảm thấy thế nào?”

 

Nhắc đến chuyện trường lớp, Quý Thục Bình gật đầu: “Khá , sinh viên trong trường đều .”

 

“Vậy thì .”

 

Quý Thục Hiền trò chuyện với chị một lát, sực nhớ đến chuyện Lương dặn, cô Quý Thục Bình : “Chị cả, em hỏi chị chuyện nhé.”

 

Quý Thục Hiền xích gần, hạ thấp giọng.

 

“Chuyện gì ?” Quý Thục Bình ngẩng đầu em gái, khẽ hỏi.

 

Quý Thục Hiền quanh một lượt, thấy mấy đứa nhỏ đang mải chơi, ai chú ý đến bên mới thì thầm: “Chị cả, hiện tại chị tìm đối tượng ?”

 

“Bà nội Duyệt Duyệt và bác gái nhà họ Trì thích chị. Trì Mặc cũng đối tượng, chị thấy thế nào?”

 

Đối với chị gái ruột, Quý Thục Hiền hề do dự mà hỏi thẳng. Trì Mặc là , từng giúp đỡ cô, nhưng Quý Thục Bình hiện tại thực sự nghĩ đến chuyện kết hôn.

 

“Thục Hiền, hiện tại chị chỉ tập trung học tập thôi.”

 

Nghe Quý Thục Bình , Quý Thục Hiền gật đầu: “Được , để lát nữa em với một tiếng.”

 

Chuyện hôn nhân vẫn dựa ý nguyện của chị cả. Nếu chị ý định đó thì thôi . Tuy rằng chị và Trì Mặc thực sự xứng đôi, nhưng thứ vẫn tôn trọng chị.

 

Sau khi hỏi ý kiến Quý Thục Bình, ngay tối hôm đó Quý Thục Hiền thưa với Lương. Mẹ Lương xong chút tiếc nuối: “Tiếc thật, Trì Mặc thực sự , khôi ngô năng lực, xứng với Thục Bình lắm.”

 

Quý Thục Hiền mỉm : “Chị cả của con cũng kém mà, con cũng thấy hai họ trai tài gái sắc hợp , nhưng chị thì thôi , xem ý chị thế nào .”

 

là lý lẽ đó, theo Thục Bình. Để hôm nào gặp của Trì Mặc một tiếng.”

 

Đứa trẻ thì nên ép.

 

“Vâng, phiền . Mẹ ơi, con về phòng ngủ đây, sáng mai ăn cơm xong con và Thế Thông sẽ đưa mấy đứa nhỏ Cung tiêu xã.”

 

Quý Thục Hiền xong, Lương tiếp tục: “Mẹ cũng cùng nhé? Mẹ đến đây lâu mà vẫn dạo Cung tiêu xã t.ử tế nào.”

 

Mẹ Lương đến Đế đô là giúp đỡ bọn họ việc, ngày thường Cung tiêu xã đều là cô và Thế Thông , bà đúng là thật.

 

“Đi Cung tiêu xã ? Nghe Cung tiêu xã bên lớn lắm, mai cùng các con.”

 

“Vâng, ngủ sớm ạ, con về đây.” Quý Thục Hiền chào Lương dậy về phòng.

 

Quý Thục Hiền , Lương bảo Hân Hân và Minh Huy ngủ, bà cũng đắp chăn xuống.

 

Bên , khi Quý Thục Hiền về đến phòng, Lương Thế Thông rửa mặt đ.á.n.h răng cho hai đứa nhỏ xong và dỗ chúng ngủ. Thấy vợ về, bước tới: “Nói xong ?”

 

“Vâng, con rõ với , bảo lúc nào rảnh thì hồi đáp bên nhà họ Trì.”

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông tới bên giường đất, xuống nhưng ngủ ngay, cô đầy thắc mắc: “Thế Thông, xem, chị cả và thanh niên trí thức Trì còn khả năng ?”

 

Chị cả lúc , đổi ý . Cô thực sự thấy hai họ hợp .

 

Lương Thế Thông lắc đầu: “Anh .”

 

Quý Thục Hiền đắp chăn: “Thôi, nghĩ nữa, ngủ thôi. Mai đưa con Cung tiêu xã, em với mấy đứa nhỏ , cũng cùng nữa.”

 

Quý Thục Hiền dường như mệt, xuống một lát là ngủ .

 

Lương Thế Thông bên mép giường vợ ngủ, kéo chăn đắp cho cô, đó cũng nhắm mắt. Khi ngủ, theo bản năng đưa tay kéo vợ lòng.

 

Tay Lương Thế Thông động, Duyệt Duyệt như cảm nhận gì đó liền mở mắt. Trong cơn mơ màng, con bé thấy bố đang ôm lòng.

 

vui chút nào, hừ hừ một tiếng: “Mẹ ôm, ôm con cơ.”

 

Duyệt Duyệt vươn đôi tay nhỏ xíu ôm lấy Quý Thục Hiền, cho Lương Thế Thông ôm.

 

Duyệt Duyệt nhỏ, tay chân ngắn ngủn, ôm Quý Thục Hiền cũng chỉ ôm nửa .

 

Lương Thế Thông vợ con gái chiếm mất một nửa, ánh mắt thâm trầm, lặng lẽ liếc hai con một cái, trong lòng thầm tính toán chờ khi chuyển nhà xong cho lũ trẻ ngủ riêng ngay lập tức.

 

Một giấc đến sáng, khi Quý Thục Hiền tỉnh dậy thì Lương Thế Thông và hai đứa nhỏ đều giường.

 

Đã lâu ngủ một giấc thỏa mãn như , Quý Thục Hiền vươn vai một cái rời giường ngoài.

 

Trong phòng khách ai, trong bếp Lương và Quý Thục Bình đang bận rộn, ngoài sân mấy đứa nhỏ đang nô đùa, Lương Thế Thông và cha Quý đang một bên trò chuyện. Quý Thục Hiền thấy cũng ngoài.

 

Quý Thắng Hàng đang dắt mấy đứa nhỏ chơi, một lớn chơi cùng lũ trẻ mà cũng dáng lắm.

 

Duyệt Duyệt đang chơi vui vẻ, thấy liền chạy ngay tới, níu lấy áo Quý Thục Hiền: “Mẹ ơi, chơi cùng chúng con .”

 

Trẻ con chơi đùa nên dính đầy bụi đất, Quý Thục Hiền vết bẩn con gái, đưa tay phủi phủi cho sạch buông : “Mẹ chơi , các con tự chơi .”

 

Duyệt Duyệt chút thất vọng nhưng vẫn buông tay : “Dạ, con chơi tiếp đây.”

 

Mấy đứa nhỏ chơi, Quý Thục Hiền về phía cha Quý. Ông đang chuyện với Lương Thế Thông, cô thấy cha hỏi: “Con học chuyên ngành Chính pháp, dự định gì? Có định ở Đế đô phát triển ?”

 

“Tùy ý nguyện của Thục Hiền ạ, cô thì con ở .”

 

Cha Quý gật đầu: “Ở Đế đô phát triển cũng .”

 

“Bố ơi.” Quý Thục Hiền tới, cắt ngang lời cha Quý.

 

Cha Quý ngừng chuyện với Lương Thế Thông, con gái: “Dậy ?”

 

“Vâng, bố và Thế Thông đang chuyện gì thế?” Quý Thục Hiền mỉm tới cạnh cha.

 

“Nói mấy chuyện thường ngày thôi.”

 

Quý Thục Hiền ở đó, cha Quý hỏi thêm về dự định của Lương Thế Thông nữa, mấy giữa sân trò chuyện phiếm.

 

Được nửa tiếng thì Lương gọi ăn cơm.

 

Sau bữa ăn, cha Quý Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông: “Hôm nay các con việc gì ?”

 

“Cũng việc gì lớn ạ, sáng nay con và Thế Thông định đưa bọn trẻ Cung tiêu xã một chuyến.”

 

Cha Quý xong gật đầu: “Ừ, hôm nay các con Cung tiêu xã, ngày mai cả nhà cùng về bên ngoại, các con thời gian ?”

 

Cha Quý qua đó chuyện của Thư Hân Duệ với ông cụ Thư.

 

“Ngày mai ạ, con và Thế Thông đều rảnh, chị cả và Thắng Hàng thì ?”

 

Quý Thắng Hàng bên cạnh gật đầu: “Em cũng rảnh.”

 

“Ngày mai là cuối tuần, con cũng việc gì, ạ.” Quý Thục Bình .

 

Cả nhà chốt xong ngày mai nhà họ Thư, còn hôm nay thì cùng Cung tiêu xã.

 

Duyệt Duyệt là đứa trẻ hiếu động, con bé thích gần gũi . Thấy bố , dì và bà nội đều Cung tiêu xã, nó liền chạy nắm tay cha Quý: “Ông ngoại ơi, cùng chúng con , ạ?”

 

Đứa cháu ngoại mềm mại nũng nịu, cha Quý nỡ từ chối: “Được, ông cùng.”

 

Cả đoàn mười mấy rầm rộ khỏi cửa. Khi qua con ngõ, cư dân xung quanh thấy đều xúm bàn tán xem họ mà đông thế.

 

Cung tiêu xã ở đây lớn, lớn gấp mười Cung tiêu xã ở huyện, hàng hóa bên trong cũng phong phú hơn nhiều.

 

Mẹ Lương đồ đạc hoa cả mắt, cảm thán: “Thành phố lớn đúng là khác thật, Cung tiêu xã bán nhiều đồ quá.”

 

Đây là đầu tiên bà thấy một Cung tiêu xã lớn như , trong lòng ngớt lời khen ngợi.

 

Hạo Hạo Cung tiêu xã nắm c.h.ặ.t t.a.y Quý Thắng Hàng. Thằng bé lời nào, cứ thế kéo út xem hết chỗ đến chỗ . Thấy quầy bán đồ chơi, mắt nó sáng rực lên, kéo Quý Thắng Hàng thẳng tới đó.

 

Quý Thục Hiền dẫn Lương phía nhưng vẫn quên để mắt đến con. Thấy Hạo Hạo kéo út mua đồ chơi, cô lập tức gọi với theo: “Hạo Hạo, con đấy?”

 

“Mua... đồ chơi.” Hạo Hạo chỉ quầy đồ chơi, bình tĩnh .

 

Quý Thục Hiền: “...”

 

“Hôm nay đồng ý mua đồ chơi , đây, lát nữa mua kẹo cho.”

 

Thằng bé , đồ chơi vài món là , thể cứ chiều theo mãi. Hơn nữa nó tính tháo tung đồ vật, mua về chắc chắn sẽ nó phá hỏng, mua.

 

Nghe , Hạo Hạo thèm cô mà sang Quý Thắng Hàng: “Cậu út, mua.”

 

Nó chỉ món đồ chơi, trực tiếp đòi út.

 

Quý Thắng Hàng con, trong tay tiền lương tích góp từ hồi , bản cũng chẳng chỗ nào cần tiêu tiền, cháu ngoại đòi liền gật đầu: “Được, mua, út mua cho cháu.”

 

Quý Thắng Hàng xong liền bế Hạo Hạo lên, đầu Quý Thục Hiền: “Quý Thục Hiền, Hạo Hạo còn nhỏ, nó chỉ cái đồ chơi thôi mà, em để mua cho nó, ngăn cản.”

 

Nói xong, Quý Thắng Hàng bế Hạo Hạo thẳng.

 

Hạo Hạo mua đồ, Duyệt Duyệt cũng chịu yên cạnh , con bé buông tay chạy biến đến quầy bán quần áo.

 

Lúc mới nhập một đợt quần áo mùa xuân. Tuy lập xuân nhưng trời vẫn còn lạnh như mùa đông nên ai mặc đồ xuân, nhưng Cung tiêu xã bắt đầu bày bán .

 

Quần áo mùa xuân mới nhập về khá , bé gái nào chẳng thích đồ xinh. Duyệt Duyệt thấy thì mê lắm, chạy tới chỉ bộ quần áo đòi mua.

 

“Mua... ... ... mua cho con.” Duyệt Duyệt nắm tay Quý Thục Hiền nũng.

 

Nếu mua cho Duyệt Duyệt thì cũng mua cho cả Hạo Hạo, Minh Huy và Hân Hân. Hôm nay cô mang đủ tiền, Quý Thục Hiền kéo con gái : “Duyệt Duyệt ngoan, đưa con mua kẹo, lúc về mới mua quần áo nhé.”

 

Quý Thục Hiền định kéo con nhưng Duyệt Duyệt chịu, cứ níu lấy tay buông.

 

“Mẹ mua một bộ thôi ? Một bộ thôi mà, Duyệt Duyệt chỉ cần một bộ thôi.” Duyệt Duyệt mở to đôi mắt long lanh , con bé thực sự áo mới.

 

Cha Quý bên cạnh thấy dáng vẻ đáng thương của cháu ngoại thì mủi lòng. Ông liếc Quý Thục Hiền một cái, lặng lẽ móc tiền và tem phiếu : “Đồng chí, lấy cho hai bộ , một bộ cho bé hơn hai tuổi, một bộ cho bé mười mấy tuổi.”

 

Cha Quý chỉ bộ đồ Duyệt Duyệt thích, bảo nhân viên lấy hai bộ.

 

Nhân viên bán hàng ông: “Bộ chỉ cỡ nhỏ thôi, nếu cho trẻ mười tuổi thì bác xem bên .”

 

Cha Quý đây từng mua quần áo cho Thục Hiền và Thục Bình, nhưng chúng lớn ông mua nữa. Đã lâu mua đồ cho bé gái nên ông cũng chẳng chúng thích kiểu gì, liền sang hỏi Hân Hân: “Hân Hân thích bộ nào?”

 

Hân Hân cạnh Quý Thục Hiền, ông ngoại hỏi thì lắc đầu: Con cần , con quần áo mặc .

 

Quý Thục Hiền điệu bộ cha mua cho cả hai đứa, cô thầm thở dài, lặng lẽ dắt Duyệt Duyệt sang một bên, bảo Hân Hân: “Hân Hân, ông ngoại mua cho con thì cứ nhận , con thích bộ nào?”

 

Lúc cha Quý hỏi thì Hân Hân lắc đầu, nhưng Quý Thục Hiền , con bé chần chừ hai giây chỉ một bộ màu xanh nhạt: “Con bộ ạ.”

 

Cha Quý thấy Hân Hân chọn, liền bảo nhân viên: “Bộ cỡ của con bé ?”

 

Nhân viên liếc Hân Hân: “Có ạ, để lấy cho.”

 

Quý Thục Hiền cầm lấy quần áo của Duyệt Duyệt và Hân Hân, cha Quý bảo cô gói ông trả tiền và tem phiếu.

 

Đã mua cho hai đứa cháu gái thì hai đứa cháu trai cũng thể thiếu, cha Quý mua thêm quần áo cho Hạo Hạo và Minh Huy.

 

Mua xong quần áo cho bốn đứa trẻ, cả nhà sang quầy khác mua ít bánh kẹo. Thấy bên cạnh bán táo, Quý Thục Hiền cũng mua một ít, đó tiếp tục dạo.

 

Đi một hồi, chẳng mấy chốc đến quầy bán giày da. Quý Thục Hiền nhớ hai năm cô và Thế Thông từng đến đây mua cho một đôi. Đôi giày đó Thế Thông vẫn còn giữ, chất lượng thực sự , hai năm vẫn hỏng, trông vẫn như mới.

 

Nhìn thấy quầy giày da, cô liền nghĩ ngay đến cha Quý. Cô mua tặng cha một đôi.

 

“Chị cả, cứ dạo , em và Thế Thông qua bên xem một chút.”

 

Nhìn theo hướng em gái chỉ, Quý Thục Bình gật đầu: “Được, hai đứa , chị trông Duyệt Duyệt và Hân Hân cho.”

 

“Vâng, bọn em qua đó.” Quý Thục Hiền nắm tay Lương Thế Thông về phía quầy giày.

 

Đến nơi, Quý Thục Hiền một lượt chọn một đôi giày da màu đen: “Đồng chí, đôi cỡ 43 ?”

 

Cha cô cỡ 43.

 

“Có, chị đợi một lát.”

 

Nhân viên đưa giày cho Quý Thục Hiền, cô xem xét kỹ, thấy vấn đề gì liền bảo họ gói , cùng Lương Thế Thông rời .

 

“Thế Thông, đôi giày em mua cho bố, hôm nay bố mua bao nhiêu quần áo cho bọn trẻ .”

 

Lương Thế Thông cầm lấy túi giày, gật đầu: “Ừ, là mua thêm cho bố một bộ quần áo nữa .”

 

Lương Thế Thông về phía quầy quần áo phía .

 

Quý Thục Hiền theo, thời chủ yếu mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, kiểu dáng na ná , chẳng gì khác biệt. Cô cảm thấy nếu tự tay chắc chắn sẽ hơn.

 

“Mình mua vải , mua vải về em tự may cho bố.” Quý Thục Hiền kéo sang quầy vải.

 

Lương Thế Thông khựng , nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ: “Tự may mệt mắt lắm.”

 

Quý Thục Hiền mỉm : “Không mệt , em thích may vá mà, mau qua xem .”

 

Cô kéo , Lương Thế Thông chỉ đành chiều theo.

 

Hai mua sáu thước vải đen và sáu thước vải xanh. May cho cha Quý thì cũng may cho chồng một bộ, như mới công bằng.

 

Vừa mua vải xong định rời , Quý Thục Hiền bỗng thấy một giọng đầy ngạc nhiên: “Quý... Quý Thục Hiền? là bạn !”

 

Cách đó năm mét, một đàn ông trẻ tuổi đang tới, thấy cô, ánh mắt tràn đầy vui mừng.

 

Lương Thế Thông cạnh vợ, lặng lẽ liếc đàn ông một cái, gì.

 

Người nọ nhanh ch.óng tới mặt Quý Thục Hiền, mừng rỡ: “Thục Hiền, đúng là bạn , bạn về Đế đô từ bao giờ thế?”

 

Quý Thục Hiền mặt, lục lọi ký ức một hồi mới nhận đây là một bạn học cũ, nhưng ngày thường dường như giao thiệp gì nhiều, vẻ với Quý Thục Hân hơn.

 

về một thời gian , chúng còn việc, xin phép .”

 

Quý Thục Hiền xong định kéo Lương Thế Thông , nhưng đàn ông bước tới chặn đường.

 

“Thục Hiền, bạn cũ gặp mà bạn định luôn thế ? Mấy năm nay ở nông thôn bạn sống ? Giờ về Đế đô là định ở đây luôn ?”

 

“Rất , ừ.” Quý Thục Hiền nhàn nhạt đáp.

 

“Phiền tránh đường cho.” Cô , ánh mắt lạnh vài phần.

 

Người đây chẳng giao tình gì, cứ chặn đường cô cái gì?

 

Nghe cô , đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên: “Bạn định về Đế đô sống thật ? Vậy lời bạn hứa với đây cũng thực hiện ? Vừa hiện tại vẫn kết hôn.”

 

Quý Thục Hiền: “...”

 

Cô hứa cái gì cơ?

 

Chẳng lẽ cô bỏ lỡ ký ức nào của nguyên chủ ?

 

Quý Thục Hiền cố gắng nhớ , nhưng một hồi, cô chắc chắn nguyên chủ và chẳng quan hệ gì.

 

“Ngụy Minh, nhận nhầm , chúng .”

 

Quý Thục Hiền giơ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Lương Thế Thông lên cho Ngụy Minh thấy: “Hơn nữa, đây là chồng , chúng hai con .”

 

Nói xong, cô kéo Lương Thế Thông thẳng.

 

Ngụy Minh ngây tại chỗ, theo bóng lưng cô, ánh mắt thâm trầm.

 

Chẳng lẽ hứa với ? Rằng nghiệp xong sẽ kết hôn. Anh cô xuống nông thôn, mấy năm nay vẫn tìm ưng ý nên vẫn luôn chờ cô.

 

Ngụy Minh đó ngẩn ngơ, bóng dáng Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông sánh bước bên đuổi theo nữa.

 

Quý Thắng Hàng bế Hạo Hạo từ xa thấy cảnh Ngụy Minh chuyện với chị , nhưng gần. Chờ Quý Thục Hiền tới, mới hỏi: “Chị, thằng Ngụy Minh đến chuyện với chị thế? Trước đây nó bao giờ thèm chị , bám theo Quý Thục Hân mà?”

 

Quý Thục Hiền lắc đầu: “Chị , chắc là nhận nhầm thôi, thôi.”

 

Cô bước nhưng trong lòng vẫn nghĩ về biểu hiện của Ngụy Minh . Anh trông giống như nhận nhầm , lẽ trong chuyện hiểu lầm gì đó. Ngụy Minh đây chơi với Quý Thục Hân, lẽ chuyện liên quan đến cô .

 

Nghĩ , Quý Thục Hiền ngẩng đầu hỏi Quý Thắng Hàng: “Thắng Hàng, bên phía cảnh sát thế nào về Quý Thục Hân ?”

 

Nhắc đến Quý Thục Hân, Quý Thắng Hàng bĩu môi: “Cảnh sát đến tìm bố một , Quý Thục Hân ở trong trại giam hối , bên định đưa cô trại lao động cải tạo giáo huấn hai tháng cho về.”

 

“Bố đồng ý ?” Quý Thục Hiền hỏi tiếp.

 

“Đồng ý . Chẳng bố nghĩ gì nữa, để cô thoát tội nhẹ nhàng thế?” Quý Thục Hân trộm giấy báo nhập học của chị cả, mà chỉ lao động cải tạo hai tháng, quá hời cho cô .

 

Quý Thục Hiền em trai mỉm : “Chưa chắc là hời .”

 

Quý Thục Hân mà ngoài, cô cũng sẽ khiến cô bại danh liệt. Ngược , nếu cô cứ ở mãi trong đồn cảnh sát thì dường như chẳng gây tổn thương thực chất nào, ngoài mới dễ bề hành động.

 

Không tình hình bên phía Khâu Phương hiện giờ thế nào .

 

Quý Thục Hiền định hỏi thêm nhưng kịp mở lời thấy tiếng của Duyệt Duyệt.

 

Làm nên cô cực kỳ nhạy cảm với tiếng của con. Nghe thấy tiếng Duyệt Duyệt , Quý Thục Hiền lập tức quên hết chuyện, đưa hết đồ đạc trong tay cho Lương Thế Thông chạy vội .

 

Khi tìm thấy Quý Thục Bình và Duyệt Duyệt, chị cả đang ôm con bé dỗ dành: “Duyệt Duyệt ngoan, nhé, để dì thổi cho nào.”

 

Trên mặt Duyệt Duyệt một vết xước khá dài, m.á.u đang rỉ .

 

Con gái cô từ nhỏ đến lớn từng chịu uất ức, càng từng ai đ.á.n.h, bao giờ vết thương. Nhìn thấy vết thương mặt con, Quý Thục Hiền xót xa vô cùng. Cô liếc phụ nữ trung niên đang đối diện Quý Thục Bình và đứa con trai bà đang dắt tay, bước nhanh tới.

 

“Duyệt Duyệt ngoan, ôm nào, Duyệt Duyệt nữa.” Quý Thục Hiền đón lấy con từ tay chị cả, ôm c.h.ặ.t lòng. Cô nhẹ nhàng lau nước mắt mặt con, nhưng dám chạm vết xước.

 

Máu vẫn đang rỉ , cô sợ con đau.

 

Thấy , Duyệt Duyệt càng uất ức hơn, gục đầu vai nức nở: “Mẹ ơi, đau... Duyệt Duyệt đau lắm...”

 

Tiếng của con như xát muối lòng Quý Thục Hiền, cô đau lòng khôn xiết. Duyệt Duyệt nhà cô bao giờ thế , chắc chắn là đau lắm.

 

“Ngoan, đau nữa, đưa con bệnh viện bôi t.h.u.ố.c nhé?”

 

Da trẻ con non, cô lo vết thương mặt Duyệt Duyệt sẽ để sẹo.

 

Quý Thục Hiền chẳng thèm để tâm đến phụ nữ và đứa bé , bế Duyệt Duyệt thẳng ngoài để đến bệnh viện.

 

Quý Thục Hiền , cha Quý liếc phụ nữ trung niên: “Chu phu nhân, chuyện , hy vọng bà thể cho cháu ngoại một lời giải thích thỏa đáng.”

 

Nói xong, ông bảo Quý Thục Bình: “Đi thôi.”

 

“Vâng.” Quý Thục Bình đáp, chẳng thèm phụ nữ lấy một cái, cùng cha rời .

 

Quý Thắng Hàng bế Hạo Hạo, hừ lạnh một tiếng với bà : “Con thì hổ, già cũng chẳng khác gì, lấy mặt mũi mà cứ sán gần nhà chúng thế?”

 

Nói xong, cũng theo.

 

Lương Thế Thông tay xách nách mang đồ đạc, bước nhanh bên cạnh che chở cho vợ con. Duyệt Duyệt lúc bớt , chỉ còn thút thít trong lòng .

 

Quý Thục Hiền bước vội: “Thế Thông, vết thương mặt Duyệt Duyệt liệu để sẹo ?”

 

Đối với con gái, khuôn mặt là vô cùng quan trọng. Đừng là sẹo mặt, ngay cả sẹo tay con gái cũng sẽ để ý. Duyệt Duyệt nhà cô ngày thường ngoan ngoãn, đáng yêu như thế, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn nhất, nếu để sẹo thì con bé sẽ buồn lắm. Vết thương dài như , còn chảy m.á.u, chắc chắn là đau lắm.

 

Lương Thế Thông một tay xách đồ, tay vỗ nhẹ lưng con gái: “Không , Duyệt Duyệt nhà ngoan nhất, sẽ .”

 

Hai chạy đường lớn, vẫy một chiếc xe chở khách thẳng đến bệnh viện.

 

Khi cha Quý và tới nơi thì chỉ kịp thấy bóng chiếc xe rời . Họ cũng gọi thêm hai chiếc xe nữa, cha Quý và Quý Thắng Hàng bế Hạo Hạo một chiếc, Lương và Quý Thục Bình một chiếc.

 

Ngồi xe ba bánh, Lương bồn chồn yên: “Thục Bình, cháu xem Duyệt Duyệt ? Con bé đau lắm ? Mặt chảy bao nhiêu m.á.u thế .”

 

Duyệt Duyệt da trắng, vết thương chỉ chảy m.á.u mà xung quanh còn sưng đỏ, Lương mà xót xa, trong lòng đầy lo sợ.

 

Quý Thục Bình cũng chẳng khá hơn, cô Duyệt Duyệt sẽ thế nào, chỉ thầm cầu nguyện con bé bình an. Cô vỗ vỗ tay Lương: “Sẽ , Duyệt Duyệt sẽ .”

 

Cô lặp câu đó vài , chẳng là đang an ủi Lương đang trấn an chính .

 

Tại bệnh viện, Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông xuống xe chạy ngay trong. Thời khám cần đăng ký rườm rà, cứ tìm thẳng bác sĩ là .

 

Họ bế con tìm bác sĩ. Một nữ bác sĩ trung niên cúi xuống xem xét vết thương mặt Duyệt Duyệt, kỹ một hồi ngẩng đầu : “Vết thương sâu, sát trùng bôi t.h.u.ố.c là .”

 

Nghe bác sĩ , Quý Thục Hiền mới thở phào nhẹ nhõm. Không sâu là .

 

“Bác sĩ ơi, liệu để sẹo ạ?” Cô lo lắng hỏi.

 

“Chưa chắc chắn , còn tùy tình hình hồi phục. Hai giữ c.h.ặ.t bé, rửa sạch vết thương mới bôi t.h.u.ố.c . Nhất định giữ c.h.ặ.t, để bé cựa quậy.”

 

Vết thương vẫn đang rỉ m.á.u, lúc bôi t.h.u.ố.c chắc chắn sẽ xót, trẻ con chịu yên ?

 

Quý Thục Hiền sợ mềm lòng giữ nổi con, nhỡ con cựa quậy vết thương nặng thêm thì khổ, cô Lương Thế Thông: “Thế Thông, bế Duyệt Duyệt ?”

 

đành lòng cảnh con bôi t.h.u.ố.c.

 

“Được.” Lương Thế Thông đặt đồ đạc sang một bên, đón lấy Duyệt Duyệt từ tay vợ.

 

Duyệt Duyệt rời khỏi vòng tay bắt đầu quấy : “Con bố , con cơ, ơi... con ...”

 

Con bé lóc đòi , trông uất ức vô cùng.

 

Lương Thế Thông nhanh ch.óng ôm c.h.ặ.t con lòng, bàn tay to vỗ nhẹ lên lưng con: “Duyệt Duyệt ngoan, bố và đều ở đây với con mà. Mẹ ôm con lâu nên mệt , để bố ôm một lát, tí nữa ôm con nhé?”

 

“Muốn ôm cơ...” Duyệt Duyệt gục đầu lên vai bố, giọng nghẹn ngào.

 

Lương Thế Thông ôn tồn dỗ dành: “Ừ, tí nữa sẽ ôm con, giờ bố ôm một lát thôi, Duyệt Duyệt ngoan nào.”

 

Nhờ bố dỗ dành, Duyệt Duyệt mới dần im lặng.

 

Khi con bé bình tĩnh , bác sĩ dùng tăm bông bắt đầu lau sạch m.á.u mặt. Tăm bông chạm vết thương, Duyệt Duyệt hét lên: “Đau! Đừng chạm ... ơi đau quá!”

 

Lương Thế Thông tay khỏe, khi con bé lóc vùng vẫy, giữ c.h.ặ.t t.a.y con để con cựa quậy.

 

Trong phòng chỉ còn tiếng của Duyệt Duyệt. Quý Thục Hiền lưng , dám con, bác sĩ vẫn đang tiếp tục rửa vết thương.

 

Khi Lương và cha Quý tới nơi, họ thấy cảnh tượng đứa trẻ vốn ngoan ngoãn đáng yêu đang gục trong lòng bố nức nở. Mẹ Lương xót xa vô cùng.

 

Hân Hân ngoài cửa, thấy em gái , con bé cũng buồn lây, đôi mắt rưng rưng lệ.

 

Hạo Hạo và Duyệt Duyệt là em sinh đôi, Duyệt Duyệt khỏe, Hạo Hạo cũng chẳng dễ chịu gì. Thằng bé ôm c.h.ặ.t cổ Quý Thắng Hàng cũng òa theo.

 

Hạo Hạo to. Quý Thắng Hàng hiếm khi thấy cháu trai như nên lúng túng chẳng dỗ dành thế nào. May mà Lương, bà đón lấy Hạo Hạo từ tay dỗ dành cháu nội.

 

Mười phút , bác sĩ cuối cùng cũng bôi t.h.u.ố.c xong cho Duyệt Duyệt, bà dậy: “Thuốc mang về nhà bôi, mỗi ngày một , một tuần là vết thương sẽ lành.”

 

“Trong tuần đừng để vết thương dính nước. Còn chuyện để sẹo thì giờ , một tuần đưa bé đây xem.”

 

Bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng, Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông chăm chú lắng . Sau khi bác sĩ xong, Lương Thế Thông gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Anh bế con dậy. Duyệt Duyệt tựa đầu vai bố thút thít, ngẩng lên thấy phía liền lập tức vươn tay: “Ôm... ôm con .”

 

Con bé đầy uất ức, như thể nếu ôm là nó tiếp. Nhìn dáng vẻ đáng thương của con, Quý Thục Hiền nỡ từ chối, lập tức đón lấy con từ tay chồng.

 

Vừa lòng , Duyệt Duyệt vòng tay ôm cổ cô, ghé tai nhỏ giọng mách tội: “Mẹ ơi, bố hư lắm.”

 

“Không cho bố ôm , bố lắm.” Duyệt Duyệt liên tục mách lẻo.

 

Lúc con gái đang đau, Quý Thục Hiền chiều theo hết, cô gật đầu: “Ừ, bố hư, thèm chơi với bố nữa. Mẹ đưa con về nhà, cho bố ôm nữa nhé?”

 

Duyệt Duyệt gật đầu: “Vâng, cho bố ôm.”

 

Quý Thục Hiền bế Duyệt Duyệt về, cha Quý và cũng theo. Họ gọi xe ba bánh để về nhà.

 

Duyệt Duyệt chắc là vì mệt nên đường về ngủ trong lòng , Hạo Hạo cũng ngủ trong lòng bà nội.

 

Về đến nhà, Quý Thục Hiền dùng khăn ấm lau mặt cho con gái, lau sạch nước mắt bảo Lương Thế Thông đặt con lên giường. Sau khi đặt cả Duyệt Duyệt và Hạo Hạo yên , cô hai đứa nhỏ một lúc mới ngoài.

 

Khi Quý Thục Hiền đến phòng khách, cha Quý, Lương, Quý Thục Bình và Quý Thắng Hàng đều đang đó. Cô nhẹ nhàng bước tới xuống đối diện chị cả: “Chị cả, chuyện hôm nay là thế nào? Sao Duyệt Duyệt thương?”

 

Con gái cô rời mắt một lát thương, còn một vết xước lớn như , để sẹo .

 

“Thục Hiền, chị xin , là của chị. Chị sơ suất quá, chú ý thấy đứa trẻ khác chạy tới nên mới để nó Duyệt Duyệt thương.”

 

Quý Thục Bình em gái đầy hối . Hôm nay đúng là của cô, cô lơ đễnh.

 

“Chị cả, chị kể cho em chuyện gì xảy ? Ai Duyệt Duyệt thương? Người phụ nữ và đứa bé đối diện chị và bố lúc nãy là ai? Có vết thương của Duyệt Duyệt liên quan đến họ ?”

 

Quý Thục Hiền hỏi, ánh mắt chằm chằm Quý Thục Bình chờ câu trả lời.

 

Quý Thắng Hàng bên cạnh định lên tiếng nhưng cha Quý ngăn . Ông kéo tay , hiệu cho yên . Quý Thắng Hàng chỉ đành im lặng đó.

 

Quý Thục Bình lặng im một hồi ngẩng đầu em gái: “ liên quan đến họ.”

 

Nói câu đầu tiên, những câu dường như cũng dễ dàng hơn, Quý Thục Bình kể : “Họ là và cháu trai của Chu Khải Vũ.”

 

“Lúc em và em rể mua đồ, chị bế Duyệt Duyệt dạo trong Cung tiêu xã thì tình cờ gặp họ.” Quý Thục Bình dừng một chút.

 

Quý Thục Hiền lặng lẽ lắng , cắt ngang lời chị.

 

Quý Thục Bình chậm rãi kể tiếp: “Chu phu nhân gần chào hỏi chị. Lúc đó Duyệt Duyệt xuống đất chơi nên chị đặt con bé xuống.”

 

“Bà đến xin chị, chuyện của Chu Khải Vũ là nhà họ sai, giờ , mong chị tha thứ.”

 

“Chị đồng ý, bà cứ níu lấy chị ngừng xin . Sau đó xung quanh mấy vây xem náo nhiệt, họ còn chị nên tha thứ cho bà .”

 

“Lúc đó Chu phu nhân còn tự xưng là chồng chị, chồng, con trai bà sai , bà , mong chị bỏ qua.”

 

“Chị bực quá, hất tay bà phản bác .” Quý Thục Bình dừng .

 

Quý Thục Hiền cảm thấy khó chịu trong lòng, cô hỏi: “Sau đó thì ?”

 

Vết thương của con gái cô chắc chắn liên quan đến nhà họ Chu. Lần là Chu Khải Vũ phụ bạc chị cả, dẫn cháu trai đến con gái cô thương. Nhà họ Chu định gì đây?

 

xem thử một chuyến mới . Quý Thục Hiền thầm nghĩ, chị cả chờ tiếp.

 

“Sau đó, chị phản bác , những xung quanh xong cũng bắt đầu chỉ trích Chu phu nhân. Thấy tình thế đổi, bà định quỳ xuống kéo tay chị. Chị định kéo bà dậy thì thấy tiếng Duyệt Duyệt .”

 

“Nghe thấy con bé , chị chạy ngay tới thì thấy Duyệt Duyệt ngã đất, mặt va cạnh cột nên xước, m.á.u chảy nhiều.”

 

“Lúc đó, đứa cháu của Chu Khải Vũ đang ngay cạnh, tay nó vẫn còn giữ tư thế như đẩy xong.”

 

“Vậy là cháu trai của Chu phu nhân đẩy Duyệt Duyệt con bé thương?”

 

Quý Thục Bình gật đầu: “Chắc chắn là .”

 

Lúc đó cha Quý và đang ở quầy khác xem đồ, chỉ cô trông Duyệt Duyệt. Khi cô chạy tới, tư thế tay của thằng bé đó rõ ràng là đẩy xong, chắc chắn là nó đẩy Duyệt Duyệt.

 

“Em hiểu .” Quý Thục Hiền bình thản đáp.

 

Quý Thắng Hàng lập tức bật dậy: “Người nhà họ Chu quá đáng thật! Không thể bỏ qua như , tìm bọn họ tính sổ!”

 

Cậu đó, đầy vẻ nóng nảy.

 

Cha Quý nhàn nhạt ngẩng đầu con trai: “Ngồi xuống.”

 

Quý Thắng Hàng vốn sợ cha, ông lên tiếng là liền kéo ghế xuống, im lặng chờ cha phán quyết.

 

Cha Quý bảo con trai xuống xong thì nữa mà sang Quý Thục Hiền: “Con định thế nào?”

 

“Chờ nhà họ Chu đến xin ạ.”

 

Người nhà họ Chu chắc chắn xin , nhưng bồi thường cho con gái cô cũng thể thiếu, và nhà họ Chu cũng nếm mùi đau khổ.

 

Quý Thục Hiền thầm tính toán, cô ngẩng đầu hỏi cha: “Bố ơi, chuyện Chu Khải Vũ đại học, bố ?”

 

Cha Quý gật đầu: “Bố .”

 

“Anh đại học theo diện Công nông binh đề cử, nhưng phẩm hạnh như thì xứng đáng. Con phanh phui chuyện cho cùng .” Quý Thục Hiền nhẹ nhàng , liếc Quý Thục Bình một cái.

 

Cha Quý gật đầu: “Được, con gì thì cứ . Chị cả con yếu đuối như con tưởng .”

 

Dù cha nhưng Quý Thục Hiền vẫn chút lo lắng, cô chị cả: “Chị cả, nếu phanh phui chuyện của Chu Khải Vũ , thể sẽ liên lụy đến chị, nhưng đều là những điều tích cực thôi.”

 

“Dù là tích cực nhưng lời tiếng nhiều cũng cho trong cuộc. Chị ngoài thể sẽ đối mặt với những ánh mắt khác lạ, bàn tán, chị... chịu ?”

 

Chỉ cần là lời tiếng , bất kể đều sẽ thu hút sự chú ý. Cô bôi Chu Khải Vũ, ngoài chắc chắn sẽ liên tưởng đến chị cả, lúc đó sẽ những lời đồn đại về chị. Những lời đó thể là , nhưng trong cuộc sống luôn những kẻ thích ác ý suy đoán, lời truyền khi sẽ biến tướng.

 

Quý Thục Bình xong mỉm : “Em gì cứ việc , chị yếu đuối như em nghĩ . Hơn nữa, cái tên Chu Khải Vũ đó, chị thực sự mong sống gì.”

 

Cô chẳng còn chút tình cảm nào với Chu Khải Vũ. Lúc đồng ý tìm hiểu cũng là vì nhà , vả dạo đó Chu Khải Vũ diễn, tỏ hiểu chuyện nên cô nghĩ cũng , sống chung chắc tệ nên mới đồng ý. Không ngờ là kẻ giả tạo. Loại đàn ông tồi tệ đó mà trừng phạt thì cô chỉ vui mừng thôi.

 

Nghĩ , Quý Thục Bình em gái: “Thục Hiền, em định gì? Có cần chị giúp gì ? Nói thật, đối phó với Chu Khải Vũ, chị cũng góp một tay.”

 

Quý Thục Hiền chị cả, thấy mắt chị sáng lên thì hiểu chị thực lòng Chu Khải Vũ trả giá. Cô mỉm : “Vâng, chị em cùng cho một bài học.”

 

Cùng chị cả trừng trị Chu Khải Vũ, để nhà họ Chu nếm mùi đau khổ, để chị cả xả giận.

 

(Hết chương)

 

Chương 65

 

Chủ nhật,

 

Ăn cơm sáng, Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông bọn họ cũng lập tức Thư gia, Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình cùng cửa dạo .

 

Chủ nhật,

 

Nghỉ ngơi ngày, chỉ sinh viên học,

 

Nhà xưởng công nhân cũng là nghỉ,

 

Bọn họ cửa thời điểm ít ở phụ cận tàng cây chuyện phiếm, Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình qua thời điểm, liền hướng các nàng vẫy tay: “Thục Bình, ngươi đây là mang ngươi ngoài chơi a?”

 

Quý Thục Bình mấy năm nay kết hôn cũng xuống nông thôn,

 

Phụ cận đều cùng nàng quen thuộc, Quý Thục Hiền trong lúc ở nông thôn đương thanh niên trí thức, hơn nữa nàng đế đô thời điểm cũng thế nào cùng phụ cận chuyện phiếm,

 

Cho nên trong thôn đại đa đều cùng nàng quen thuộc. Đều cùng Quý Thục Bình tương đối quen thuộc, thấy Quý Thục Bình,

 

Bọn họ theo bản năng cùng Quý Thục Bình chào hỏi.

 

Quý Thục Bình vẫn luôn nhớ rõ Quý Thục Hiền ở trong nhà cùng nàng lời ,

 

Nghe xong thím hỏi chuyện, Quý Thục Bình : “Ăn cơm xong,

 

Ra tới một chút,

 

Thím các ngươi đều ăn qua ?”

 

Kia thím : “Ăn qua,

 

Này đại buổi sáng nơi nào chơi a? Lại đây liêu sẽ thiên bái?”

 

Kia thím đối với Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình vẫy tay,

 

Quý Thục Bình đầu xem Quý Thục Hiền: “Nếu ở chỗ sẽ?”

 

“Hảo.” Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình cùng hướng thím.

 

Kia thím Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình xuống,

 

Nàng thò qua tới: “Thục Bình, nhà ngươi gần nhất xảy nhiều chuyện, ngươi cái kế thật sự hại c.h.ế.t mụ mụ ngươi nha?”

 

Quý gia gần nhất xảy nhiều chuyện, để cho thổn thức chính là Khâu Phương hại c.h.ế.t Quý Thục Hiền sinh mẫu sự tình.

 

Nghe thím , Quý Thục Bình gật đầu: “Ân,

 

Ta năm đó ở bệnh viện cũng khó sinh, là nàng cấu kết bên ngoài hại c.h.ế.t mụ mụ.”

 

“Ai nha, nàng như hư a? Đáng thương các ngươi tỷ mấy cái, ngươi ba ba cùng mụ mụ hai cái khuê nữ một cái nhi t.ử, trong nhà ba cái hài t.ử đều thi đậu đại học, mụ mụ ngươi nếu là còn sống nhiều hưởng phúc a, tạo nghiệt nha.”

 

Này thím , một cái khác thím cũng ở bên : “Cũng , tâm quá , chỉ nàng lòng mang, nàng dưỡng khuê nữ cũng , nàng cái khuê nữ còn đoạt ngươi thông tri thư, ngươi thông tri thư lấy về tới, ngươi trường học học, các ngươi trường học như thế nào xử trí nàng a?”

 

Quý Thục Bình chuyện, Quý Thục Hiền xong thím , ở một bên về phía các nàng: “Thục Hân chỉ trộm cầm đại tỷ thông tri thư, thượng một năm, đại tỷ đính hôn đều kết hôn, nàng đem đại tỷ đối tượng cũng đoạt .”

 

“Ngươi đại tỷ đối tượng? Chính là Chu gia cái nhi t.ử ?” Có tò mò về phía Quý Thục Hiền.

 

Quý Thục Hiền gật đầu: “Chính là , vốn dĩ hai nhà đều thương lượng hảo kết hôn ngày, nhưng là Quý Thục Hân cùng Chu Khải Vũ ở bên .”

 

“Thế nhưng còn chuyện như , Khâu Phương đoạn thời gian đó mỗi ngày nàng khuê nữ tìm cái hảo con rể, còn nàng con rể đem nàng nữ nhi từ ở nông thôn lộng trở , nghĩ tới nàng thế nhưng đoạt ngươi đại tỷ đối đối tượng, nhân phẩm a.”

 

Quý Thục Bình tựa hồ chút thương tâm, nàng yên lặng lên: “Thục Hiền, về nhà.”

 

“Đại tỷ, và ngươi cùng .” Nhìn Quý Thục Bình về nhà, Quý Thục Hiền lập tức lên cùng nàng cùng về nhà.

 

Còn ở tại chỗ thím, Quý Thục Hiền cũng lên rời , lập tức duỗi tay kéo nàng một chút: “Quý gia tiểu khuê nữ, ngươi đừng a, chúng liêu một hồi.”

 

Quý Thục Bình Quý Thục Hiền liếc mắt một cái: “Ta chính trở về liền hảo.”

 

Quý Thục Bình xong liền , bối cảnh còn chút tiêu điều.

 

Nhìn Quý Thục Bình trong nhà đại môn, Quý Thục Hiền thở dài mặt đất: “Ta đại tỷ khổ a.”

 

“Ta đại tỷ thật a, hai x.úc p.hạ.m cá nhân, Thục Hân liền tính, Chu gia Chu Khải Vũ cũng là gì , đều cùng đại tỷ ở bên , thế nhưng còn, còn trộm cùng Thục Hân bắt đầu loại chuyện ......”

 

Quý Thục Hiền một nửa, chung quanh đều tò mò về phía Quý Thục Hiền.

 

“Chu gia tiểu t.ử nhân phẩm kém như ? Cái loại nam nhân, ngươi đại tỷ gả cho càng là chuyện , bất quá Thục Hiền, Chu gia tiểu t.ử hiện tại còn cùng Thục Hân ở bên ? Ngươi đại tỷ thông tri thư trộm sự tình cùng quan hệ a?”

 

“Có quan hệ , bất quá ở đế đô đại học, đến đại học Khánh Hoa tìm Quý Thục Hân. Quý Thục Hân bắt về , còn trong nhà tìm đại tỷ, đại tỷ cùng hợp .”

 

“Này Chu gia tiểu t.ử da mặt như hậu? Phía khi dễ ngươi đại tỷ, hiện tại nơi nào tới mặt ngươi đại tỷ cùng ở bên ?”

 

Quý Thục Hiền yên lặng những đó , chờ những đó chút mệt mỏi, nàng để sát bọn họ nhỏ giọng : “Chu Khải Vũ chỉ da mặt dày, nhân phẩm cũng , cũng đại học, ba ba đề cử đại học, loại nhân phẩm kém như thế nào đề cử lên.”

 

Quý Thục Hiền , tả hữu xem, tựa hồ là sợ chú ý bọn họ bên giống .

 

Thấy hướng bên xem, Quý Thục Hiền để sát những cái đó thím : “Lộng hảo đẩy Chu Khải Vũ đại học , nhân phẩm cũng , thể đẩy Chu Khải Vũ đại học, khẳng định là lợi hại , loại quản lý đường phố sẽ cái gì thương thiên hại lí sự tình .”

 

“Nếu như mặt bắt lấy chuyện , thể mất chức.”

 

Quý Thục Hiền xong, trộm ngắm liếc mắt một cái bên ngoài phụ nữ trung niên liếc mắt một cái. Cái phụ nữ trung niên vẫn luôn ở bên ngoài bọn chuyện, vẫn luôn dựa đây.

 

Nàng ba ba , nọ trượng phu cũng là đường phố , chức vị so Chu Khải Vũ thúc thúc thấp một bậc.

 

Quý Thục Hiền xong, cảm giác phụ nữ trung niên đem nàng lời đều thấy , Quý Thục Hiền lên: “Thời gian còn sớm, liền về , trong nhà còn hai đứa nhỏ .”

 

Này nhóm bát quái đều , đến Quý Thục Hiền , bọn họ liền cản nàng.

 

Quý Thục Hiền về nhà, ở đại thụ hạ nhân tiếp tục thảo luận Chu gia cùng Quý Thục Hiền nhà bọn họ sự tình.

 

Quý gia, đến Quý Thục Hiền từ bên ngoài tiến , Quý Thục Bình lập tức thấu lên: “Như thế nào?”

 

Quý Thục Hiền : “Nên cho bọn họ thấy đều thấy ? Ba ? Chúng khi nào bà ngoại gia?”

 

Quý Thục Hiền xong, Quý phụ liền từ trong phòng : “Hiện tại qua .”

 

Lần gia cùng Thư gia, bọn họ mang theo một ít đồ bổ, kẹo cùng quả táo. Lương mẫu còn xách hai chỉ bọn họ từ quê quán mang đây hong gió con thỏ, thể lưu trữ giữa trưa xào ăn.

 

Đi thời điểm, Duyệt Duyệt vẫn luôn nị Quý Thục Hiền, oa ở Quý Thục Hiền trong lòng n.g.ự.c xuống , Hạo Hạo tắc lôi kéo Quý Thắng Hàng tay phía .

 

Lương Thế Thông xách theo đồ vật ở Quý Thục Hiền bên , cùng nàng cùng phía , Duyệt Duyệt liền ở Quý Thục Hiền trong lòng n.g.ự.c đợi, Lương Thế Thông theo Quý Thục Hiền phía , nàng nhịn ngẩng đầu: “Ba ba, hư.”

 

Duyệt Duyệt còn nhớ rõ ngày hôm qua Lương Thế Thông ôm nàng mạt d.ư.ợ.c sự tình, cho nên sẽ thấy ba ba nàng liền nhớ tới mạt d.ư.ợ.c thống khổ.

 

Nghe xong khuê nữ ghét bỏ , Lương Thế Thông ánh mắt thâm: “Không .”

 

Quý Thục Hiền trừng mắt mắt to kiên trì chính quan điểm: “Hư, ba ba nhất.”

 

“Không .” Lương Thế Thông như cũ ngẩng đầu chính khuê nữ, nghiêm trang kiên trì chính quan điểm.

 

Nghe khuê nữ cùng trượng phu đối thoại, Quý Thục Hiền buồn đầu Lương Thế Thông liếc mắt một cái: “Duyệt Duyệt chính là cái hài t.ử. Ngươi cùng hài t.ử so đo gì.”

 

Lương Thế Thông chậm rì rì thu hồi tầm mắt, về phía Quý Thục Hiền: “Ta hư?”

 

Chính nam nhân ánh mắt sáng quắc chính , Quý Thục Hiền thật đúng là nên lời hư cái loại lời , nhà nàng Thế Thông chính là một cái .

 

“Không .”

 

Được đến Quý Thục Hiền trả lời, Lương Thế Thông về phía Duyệt Duyệt: “Nghe thấy ?”

 

Duyệt Duyệt bĩu môi: “Mụ mụ đau Duyệt Duyệt.”

 

Ôm Quý Thục Hiền cổ, Duyệt Duyệt đem đầu dựa nàng trong lòng n.g.ự.c.

 

Quý Thục Hiền nhẹ nhàng sờ sờ Duyệt Duyệt đầu: “Mụ mụ đau Duyệt Duyệt.”

 

Hân Hân ở một bên, xem Duyệt Duyệt xem Lương Thế Thông, yên lặng lôi kéo Duyệt Duyệt chân.

 

Duyệt Duyệt lập tức cúi đầu, về phía tỷ tỷ.

 

Hân Hân chỉ chỉ Duyệt Duyệt chỉ chỉ Lương Thế Thông, đó đối Duyệt Duyệt một cái chính xác thu thập.

 

Muội đúng, thúc thúc hư.

 

Được đến tỷ tỷ khẳng định, Duyệt Duyệt lập tức đắc ý về phía Lương Thế Thông: “Tỷ tỷ , ngươi hư.”

 

Lương Thế Thông cúi đầu Hân Hân liếc mắt một cái, chuyện.

 

Không quan trọng, tức phụ ý kiến quan trọng nhất.

 

Một đám Thư gia, 40 tới phút mới đến Thư gia.

 

Thư gia trong phòng khách, Thư lão phu nhân mang theo mắt kính ở trong phòng khách xem báo chí, tiếng đập cửa, nàng hô một tiếng: “Lão thư mở cửa.”

 

Thư lão gia t.ử vui vẻ thoải mái ghế, xong Thư lão phu nhân cầm quải trượng lên, mở cửa.

 

Mở cửa thấy bên ngoài một đám , Thư lão gia t.ử mắt sáng rực lên: “Thục Hiền các ngươi mấy cái đây, mau tiến , các ngươi bà ngoại thấy các ngươi khẳng định cao hứng.”

 

Thư lão gia t.ử đem trong nhà hai cánh cửa đều mở , Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình bọn họ tiến .

 

Thư lão phu nhân đang thấy Thư lão gia t.ử kêu Quý Thục Hiền tên thời điểm liền qua, liếc mắt một cái thấy Quý Thục Hiền bọn họ, nàng lập tức buông trong tay sống, đây: “Thục Hiền đây, mau tới đây.”

 

Quý Thục Hiền nâng bước qua : “Bà ngoại.”

 

Thư lão phu nhân đem báo chí đặt ở một bên, đem chính ghế dựa nhường hơn phân nửa vị trí, Quý Thục Hiền cùng Quý Thục Bình ở chỗ .

 

Quý Thục Hiền ôm Duyệt Duyệt qua , Quý Thục Bình tắc cùng Thư lão gia t.ử cùng ở bên sô pha xuống. Hân Hân cùng Hạo Hạo, Minh Huy mấy cái hài t.ử thực ngoan ngoãn ở một bên.

 

Thư lão phu nhân lôi kéo Quý Thục Hiền hai câu lời , về phía Lương mẫu: “Duyệt Duyệt nãi nãi tới, mau tới đây .”

 

“Ai, thím ngài , qua , ngài cần lên.” Lương mẫu xem Thư lão phu nhân lên, lập tức nhanh hơn bước chân tới, ở Quý Thục Hiền bọn họ bên cạnh xuống.

 

Một đám đều xuống, Thư lão phu nhân ngẩng đầu về phía Duyệt Duyệt, thấy Duyệt Duyệt mặt thương, nàng đau lòng: “Duyệt Duyệt mặt thương? Thục Hiền ngươi mang hảo hài t.ử, hài t.ử khái trứ?”

 

Quý Thục Hiền Duyệt Duyệt mặt lau d.ư.ợ.c, trong lòng đau lòng a, trắng nõn mặt, thương, nàng đều đau.

 

“Gặp hai cái vô lý , Duyệt Duyệt đẩy đến.” Quý Thục Hiền đối với Thư lão phu nhân lời thật là .

 

Thư lão phu nhân xong Quý Thục Hiền , ngưng mi: “Ai nha?”

 

“Duyệt Duyệt đứa nhỏ nhiều ngoan ngoãn, ai lộng thương Duyệt Duyệt? Ngươi gia trưởng cấp Duyệt Duyệt lấy công đạo?”

 

“Bà ngoại, ngài yên tâm, công đạo khẳng định sẽ đòi tới. Bà ngoại trong nhà như thế nào liền ngươi cùng ông ngoại ở nhà? Tiểu trương ở nhà ?”

 

Quý Thục Hiền chung quanh một vòng, thấy tiểu trương, trong lòng nghi hoặc.

 

“Trong nhà việc, là cho tìm tương đối tượng, hôm nay về nhà tương .” Thư lão phu nhân , như là nhớ tới cái gì giống , nàng đầu về phía Quý Thục Bình.

 

“Thục Bình a, ngươi hài t.ử đều lớn như , ngươi hiện tại còn kết hôn, ngươi tính toán gì thời điểm kết hôn a? Trước cái Chu gia tiểu t.ử , ngươi ba ba cho ngươi tìm hảo đối tượng, bà ngoại cho ngươi giới thiệu một cái thế nào?”

 

“Ngươi hiện tại thi đậu đại học, cũng cần , tương lai khẳng định sẽ một cái hảo công tác, bà ngoại nhận thức mấy cái tồi nam hài t.ử, trong nhà điều kiện đều khá , nam hài t.ử cũng tồi, bà ngoại cho ngươi giới thiệu một chút, ngươi bớt thời giờ thấy một cái bái?”

 

Thư lão phu nhân về phía Quý Thục Bình, chờ nàng trả lời.

 

Quý Thục Bình hiện tại cũng tưởng kết hôn, xong Thư lão phu nhân , nàng ở một bên : “Bà ngoại, tiên ở còn nhỏ, còn học, thượng bốn năm , tìm đối tượng sự tình .”

 

Nàng hiện tại qua khỏi đại học, thượng bốn năm đại học , tìm đối tượng sự tình thể chờ một chút, chờ về nàng nghiệp đại học tìm.

 

Quý Thục Bình cảm thấy chính thể chờ, nhưng là Thư lão phu nhân cảm thấy thể chờ, nàng tuy rằng là đại học lão sư, nhưng là nhất định tình huống, nàng tư tưởng vẫn là chút thủ cựu, đặc biệt ở hài t.ử kết hôn sự tình thượng, nàng là cảm thấy hài t.ử là nhất định kết hôn.

 

Thục Bình hiện tại đều 25.6 tuổi, hiện tại kết hôn xem như kết hôn muộn, thể đợi.

 

“Thục Bình a, bốn năm ngươi thể chờ, bà ngoại thể chờ, bà ngoại ngươi kết hôn.”

 

Thư lão phu nhân quên đầu xem Quý phụ: “Quốc trung, hài t.ử sự tình ngươi cũng thể mặc kệ, Thục Bình đứa nhỏ hiện tại cũng nhỏ, thể tìm đối tượng, ngươi tưởng ở lâu khuê nữ mấy năm là sai, nhưng là thể vẫn luôn lưu trữ, Thục Bình hiện tại tuổi tác lúc, thể kết hôn.”

 

“Thục Bình, bà ngoại liền chủ, cho ngươi giới thiệu cái tương đối tượng, ngươi tương ?”

 

Quý Thục Bình bất đắc dĩ, nàng nghĩ thấy.

 

“Bà ngoại. Ta......”

 

Quý Thục Bình cự tuyệt còn dứt lời, Quý phụ ở một bên về phía Quý Thục Bình: “Thục Bình, ngươi bà ngoại là vì ngươi hảo, ngươi bà ngoại cho ngươi an bài quá sự tình, đây là đầu tiên cho ngươi an bài sự tình, vẫn là vì ngươi , nếu ngươi trông thấy?”

 

Quý phụ tuy rằng kết hôn sự tình tùy Quý Thục Bình ý nguyện, nhưng là chính hài t.ử, vẫn luôn kết hôn, vẫn luôn tìm thích hợp đối tượng, Quý phụ trong lòng cũng là sốt ruột, cũng khuê nữ tìm một cái thích hợp kết hôn đối tượng.

 

Quý phụ như , Quý Thục Bình đến miệng cự tuyệt nuốt trở về, nàng xem Thư lão phu nhân: “Hảo.”

 

Nghe Quý Thục Bình đáp ứng , Thư lão phu nhân mặt tươi thâm: “Hảo hảo, hảo hài t.ử, bà ngoại buổi tối liền cho ngươi an bài, bà ngoại tuyển cuối tuần thời gian cho các ngươi gặp mặt, hài t.ử cũng là sinh viên, ở hàng dân dụng đại học học, thanh niên trí thức thi đậu tới đại học, tuyệt đối đáng tin cậy.”

 

Thư lão phu nhân nắm Quý Thục Bình tay, nhiệt tình nam hài t.ử cơ bản tin tức, Quý Thục Bình quá , nàng lặng lẽ về phía Quý Thục Hiền, nàng nghĩ cách dời Thư lão phu nhân lực chú ý.

 

Quý Thục Hiền một màn khẽ , ôm Duyệt Duyệt tới gần Thư lão phu nhân: “Bà ngoại, cho ngươi quần áo, chính sườn xám, cho ngài, ngài xem xem thể xuyên.”

 

Nàng liền tưởng cấp bà ngoại một kiện quần áo, vẫn luôn cơ hội, tới đế đô học bớt thời giờ cấp bà ngoại một kiện, đêm qua tăng ca thêm giờ kết thúc , hôm nay lúc cấp bà ngoại lấy đây.

 

Quý Thục Hiền sẽ quần áo, Thư lão phu nhân xem qua Quý Thục Hiền cấp Lương mẫu quần áo, nàng trong lòng vẫn luôn một kiện cháu ngoại gái cho nàng quần áo, thấy Quý Thục Hiền , Thư lão phu nhân lập tức : “Cho quần áo a, tốn nhiều kính a, ở nơi nào a? Ta xem.”

 

Quý Thục Hiền đem Lương Thế Thông đặt ở bàn túi mở , từ bên trong tìm một cái trang quần áo túi, nàng đem túi mở , đem quần áo đem .

 

Màu xanh biển sườn xám, mặt thêu một ít hoa mẫu đơn, quần áo đẽ quý giá điệu thấp, quần áo thấy Thư lão phu nhân liền thích.

 

Nàng đem quần áo lấy qua , tay nhẹ nhàng cọ xát mặt thêu hoa.

 

“Thật .”

 

“Này hoa thêu thật , quần áo cũng thực hảo, chúng Thục Hiền thật lợi hại.”

 

Thư lão phu nhân vuốt quần áo quên khen chính cháu ngoại gái.

 

Nghe Thư lão phu nhân khen, Quý Thục Hiền đem Duyệt Duyệt đặt ở Quý Thục Bình trong lòng n.g.ự.c, lôi kéo Thư lão phu nhân lên a: “Nãi nãi, mang ngài trong phòng thử xem.”

 

“Hảo, thử thử.”

 

Quý Thục Hiền mang theo Thư lão phu nhân thử quần áo, thực mau liền từ trong phòng tới, quần áo mặc ở Thư lão phu nhân thật đúng là thực thích hợp.

 

Thư lão phu nhân bản chính là một cái hàm dưỡng khí chất , tuy rằng tuổi đ.á.n.h, nhưng là khí chất vẫn là ở, là một cái nội tình lão thái thái, mặc sườn xám về , nàng cái loại khí chất liền càng thêm xông .

 

Này quần áo mặc ở Thư lão phu nhân , chỉ tăng lên Thư lão phu nhân cả tinh thần khí, còn nàng khí chất cũng tăng lên một cái độ.

 

Nhìn ăn mặc sườn xám Thư lão phu nhân, Thư lão gia t.ử đôi mắt chút thẳng.

 

Quý Thục Hiền Thư lão gia t.ử đối với : “Ông ngoại, bà ngoại xuyên quần áo ?”

 

Thư lão gia t.ử chút suy nghĩ gật đầu: “Đẹp.”

 

Thư lão gia t.ử xong, Thư lão phu nhân gương mặt chút hồng: “Đều lão phu lão thê, gì, vẫn là Thục Hiền quần áo .”

 

Chính thê t.ử, yêu nhiều năm ái nhân, hai mưa mưa gió gió đều cùng qua, Thư lão gia t.ử xong Thư lão phu nhân trầm giọng trả lời: “Quần áo , càng mắt.”

 

Thư lão gia t.ử lời quần áo so , Thư lão gia t.ử , Quý Thục Hiền tươi gia tăng.

 

Nàng ông ngoại thật thể .

 

Thư lão gia t.ử xong, bên cạnh Quý Thục Hiền đang , xụ mặt : “Chỉ ngươi bà ngoại quần áo?”

 

Cúi đầu lướt qua bàn một đống đồ vật, Thư lão gia t.ử trầm giọng dò hỏi: “Không quần áo?”

 

Thật đúng là Thư lão gia t.ử quần áo, Quý Thục Hiền kịp .

 

“Ông ngoại, mua bố, ngài còn , đang ở , chờ chúng đây thời điểm cho ngài mang đây.”

 

Thư lão phu nhân trong lòng cao hứng, nàng quét Thư lão gia t.ử liếc mắt một cái: “Làm quần áo nhiều mệt a, ngươi nhiều quần áo, cần cấp Thục Hiền thêm phiền toái.”

 

Thư lão gia t.ử phách, nhịp về phía chính lão thê: “Ngươi Thục Hiền quần áo, ngươi cần, , Thục Hiền, ngươi gì thời điểm thể cho ông ngoại ?”

 

Ngoại tôn nữ quần áo, cũng .

 

“Ông ngoại, nửa tháng, chờ nửa tháng liền cho ngài đưa đây.” Cấp ba ba quần áo phóng phóng, cấp ông ngoại quần áo, cấp ông ngoại , cấp ba ba .

 

Nghe Quý Thục Hiền trả lời, Thư lão gia t.ử trong lòng lòng, gật gật đầu: “Hành, ngươi cần quên đưa đây.”

 

Lão tiểu hài, Thư lão gia t.ử tuy rằng lớn tuổi, nhưng là đối với chính nhân liền nhiều vài phần tiểu hài t.ử tâm tính.

 

Quý Thục Hiền ông ngoại gật đầu: “Hảo.”

 

Một đám , đảo mắt tới giữa trưa.

 

Tiểu trương việc ở nhà, Thư lão gia t.ử cùng Thư lão phu nhân giữa trưa vốn dĩ tính toán tùy tiện điểm đồ vật ăn, sẽ Quý Thục Hiền bọn họ đều đây, liền thể tùy tiện .

 

Giữa trưa tới , Thư lão phu nhân đem trong nhà tồn gạo tẻ, bạch diện, hong gió thịt đều đem , Lương mẫu cùng Quý Thục Bình hỗ trợ nấu cơm.

 

Quý Thục Hiền sẽ nấu cơm, liền ở trong phòng bếp hỗ trợ trợ thủ.

 

Lương mẫu cùng Quý Thục Bình nấu cơm tay nghề đều đặc biệt hảo, cơm trưa phong phú lượng đại, một nhà đều ăn no no.

 

Ăn cơm trưa, Quý Thục Hiền bọn họ cũng lập tức rời , mà là lưu tại Thư gia chuyện, bọn họ ở phòng khách một giờ tả hữu, bầu khí lúc thời điểm Quý phụ về phía ha hả bồi hài t.ử chơi Thư lão gia t.ử cùng Thư lão phu nhân : “Ba, , chuyện tưởng cùng các ngươi một chút.”

 

Thư lão phu nhân xong Quý phụ lăng, nàng về phía Quý phụ: “Quốc trung cái gì? Ngươi thẳng là .”

 

“Mẹ, chúng thư phòng liêu .” Quý phụ về phía Thư lão phu nhân .

 

Vừa Quý phụ thư phòng liêu, Thư lão phu nhân liền chính sự , Thư lão phu nhân lên: “Hành, thư phòng liêu.”

 

Quý phụ mang theo Thư lão gia t.ử cùng Thư lão phu nhân thư phòng, Quý Thắng Hàng về phía Quý Thục Hiền: “Ngươi , ông ngoại cùng bà ngoại thể tấu ba?”

 

Quý Thục Hiền quét Quý Thắng Hàng liếc mắt một cái: “Không .”

 

Có lẽ sẽ?

 

Quý Thục Bình tắc đầu liếc mắt một cái: “Ông ngoại bọn họ đều là đại nhân. Sẽ động thủ đại nhân.”

 

Quý Thục Bình bọn họ suy đoán chính là đối, Thư lão gia t.ử cùng Thư lão phu nhân xác thật động thủ đ.á.n.h khác, nhưng là Thư lão gia t.ử động thủ đ.á.n.h chính .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-tro-thanh-tieu-tuc-phu/chuong-64-chuyen-cu-va-su-co-o-cung-tieu-xa.html.]

Thực dùng sức đ.á.n.h chính một chút, Thư lão gia t.ử trực tiếp , hơn 70 tuổi lão nhân, kềm chế .

 

“Đều là sai a, Hân Duệ liền sẽ xảy chuyện.”

 

Hắn khuê nữ, ở thời điểm thế nhưng trải qua quá chuyện như . Những cái đó súc sinh, đối phó , thế nhưng hại nữ nhi.

 

Thư lão phu nhân mặt cũng mang theo nước mắt, nàng đều là phát run, ghế, nàng ngửa đầu về phía Quý phụ: “Ngươi, quốc trung, ngươi vì cho Hân Duệ tới tìm ?”

 

“Ngài bên cũng an , Hân Duệ đây, hai các ngươi sẽ càng an .”

 

“Hân Duệ chính cũng đây, sợ cho ngài mang đến mầm tai hoạ.” Quý phụ về phía Thư lão phu nhân, trầm giọng .

 

Thư lão phu nhân vành mắt nước mắt càng sâu, nước mắt một giọt một giọt dừng ở mặt đất, đ.á.n.h rớt đến nhân tâm .

 

Thật lâu , Thư lão phu nhân cùng Thư lão gia t.ử mặt nước mắt thiếu một ít, Thư lão phu nhân về phía Quý Quốc Trung: “Ngươi Hân Duệ ảnh chụp, xem.”

 

Nàng nữ nhi, nàng tưởng nàng hài t.ử trông như thế nào.

 

“Hảo.” Quý phụ đem từ trong nhà lấy ảnh chụp đào tới, đưa cho Thư lão phu nhân cùng Thư lão gia t.ử.

 

Nhìn ảnh chụp, Thư lão phu nhân mặt nước mắt rơi xuống, buông thanh âm .

 

Thư phòng bên động tĩnh, ở trong phòng khách Quý Thục Hiền bọn họ đều thấy , Quý Thắng Hàng ngẩng đầu về phía Quý Thục Hiền: “Chúng nếu mau chân đến xem?”

 

Quý Thục Hiền suy đoán sẽ hai cái lão nhân hẳn là một lẳng lặng, nàng lắc đầu: “Làm bà ngoại, ông ngoại bọn họ lẳng lặng.”

 

Thư lão gia t.ử cùng Thư lão phu nhân bọn họ một tĩnh, ở trong thư phòng tĩnh một giờ, chờ bọn họ từ trong phòng tới thời điểm, vài mặt đều khôi phục bình tĩnh.

 

Quý Thục Hiền về phía mấy cái lão nhân: “Bà ngoại, ngài khỏe ?”

 

Thư lão phu nhân về phía Quý Thục Hiền, hốc mắt còn chút hồng: “Bà ngoại hảo , Thục Hiền a, ngươi đây, bà ngoại xem ngươi.”

 

Quý Thục Hiền qua , Thư lão phu nhân bắt tay đặt ở Quý Thục Hiền mặt, qua quan khán: “Giống, ngươi cùng mụ mụ ngươi thật giống.”

 

Trước về khuê nữ ký ức đều chút mơ hồ, nàng liền cảm giác Thục Hiền cùng Hân Duệ giống, nhưng rốt cuộc nhiều giống, nàng là thể xác định, hôm nay ảnh chụp, nguyên lai, Thục Hiền cùng nàng khuê nữ cơ hồ giống như đúc.

 

“Mụ mụ ngươi giống ngươi lớn như thời điểm, liền cùng ngươi hiện tại giống như đúc.”

 

Thư Hân Duệ thời điểm, liền cùng Thục Hiền hiện tại tuổi sai biệt lắm, diện mạo cùng Thục Hiền nhưng giống.

 

Nghe Thư lão phu nhân , Quý Thục Hiền trong lòng mạc danh dễ chịu. Nàng lên ôm lấy Thư lão phu nhân: “Bà ngoại, cùng tỷ tỷ, còn Thắng Hàng .”

 

“Bé ngoan, bà ngoại .” Thư lão phu nhân vỗ vỗ Quý Thục Hiền bả vai.

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông các nàng ở Thư gia đãi trời tối mới trở về, trở về thời điểm chỉ Quý Thục Bình trở về. Bị Thư lão phu nhân lưu , Thư lão phu nhân nàng ngày mai cũng đại học Khánh Hoa giảng bài, Quý Thục Bình ngày mai cùng nàng cùng trường học.

 

Vốn dĩ Thư lão phu nhân tưởng đem Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông cũng lưu , nhưng là mấy cái hài t.ử ở, Quý Thục Hiền bọn họ lưu phương tiện, vài liền cùng trở .

 

Quý Thục Hiền bọn họ về đến nhà, đơn giản ăn cơm chiều, theo Quý Thục Hiền cấp mấy cái hài t.ử rửa mặt đ.á.n.h răng, một nhà liền nghỉ ngơi.

 

Thứ hai, nghỉ ngơi hai ngày, đại gia học đều đặc biệt lực, Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông mới vườn trường, liền cảm giác trong trường học từng cái đều tràn ngập sức sống, cùng một chỗ .

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông sóng vai hướng vườn trường đến, Quý Thắng Hàng chậm rì rì ở hai phía , hướng chính học viện đến.

 

Bọn họ phía một đoạn thời gian, liền mở miệng hô: “Quý Thắng Hàng.”

 

Thanh âm còn chút quen thuộc, Quý Thục Hiền đầu xem qua , liếc mắt một cái thấy rõ ràng hô Quý Thắng Hàng .

 

Chu Khải Vũ.

 

Chu Khải Vũ thấy Quý Thắng Hàng dừng , nhanh chạy tới.

 

“Quý Thắng Hàng, Thục Bình hiện tại ở khánh hoa đại học?”

 

Nghe xong Chu Khải Vũ hỏi chuyện, Quý Thắng Hàng liếc mắt : “Có cùng ngươi gì quan hệ? Chạy nhanh tránh , cần chắn lộ.”

 

Chu Khải Vũ như cũ ở tại chỗ: “Thắng Hàng, ngươi cho ngươi đại tỷ ở khánh hoa một cái lớp? Học cái gì chuyên nghiệp? Ngươi cho , liền tránh , bằng liền cho khai.”

 

Chu Khải Vũ chút vô Quý Thắng Hàng.

 

Quý Thục Hiền ở một bên, Chu Khải Vũ ngưng mi.

 

Người đại tỷ lớp tin tức cái gì? Còn dây dưa đại tỷ?

 

Quý Thục Hiền mày nhăn, nàng nhẹ nhàng ở Lương Thế Thông bên lỗ tai một câu , xong về , Quý Thục Hiền phía đến, tới Quý Thắng Hàng mặt liền túm c.h.ặ.t Quý Thắng Hàng cánh tay, túm hướng .

 

Lương Thế Thông xong Quý Thục Hiền , mặt vô biểu tình phía , đến Chu Khải Vũ mặt, chân trực tiếp nâng lên tới.

 

Chu Khải Vũ đá đến mặt đất thời điểm, là ngốc, hảo hảo , ai ở lưng đá ?

 

Chu Khải Vũ quăng ngã một cái mặt triều địa, cả đều chút đau, tiểu tâm động một chút thể, .

 

Thấy Lương Thế Thông mặt , Chu Khải Vũ hai mắt chút âm chí: “Đồng học, ngươi đá cái gì?”

 

“Chặn đường.”

 

Lương Thế Thông trở về ba chữ, nâng bước hướng Quý Thục Hiền bọn họ tới.

 

Nhìn Lương Thế Thông đây, Quý Thục Hiền khẽ : “Chân đau đau?”

 

“Không đau, dùng lực.”

 

Nghe xong Lương Thế Thông , Quý Thục Hiền gật đầu: “Vậy là , đáng dùng sức .”

 

“Ân.”

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông coi ai chuyện, mặt đất bò dậy Chu Khải Vũ khó chịu, về phía Quý Thục Hiền, chỉ nàng: “Ngươi, ngươi quá tố chất, các ngươi thể đá ?”

 

“Hảo cẩu đều chắn .” Quý Thục Hiền bình tĩnh , xong về phía Quý Thắng Hàng: “Đi học.”

 

“Hảo.” Quý Thắng Hàng trả lời Quý Thục Hiền liền hướng chính lớp đến.

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông cũng hướng chính lớp đến.

 

Quý Thục Hiền cùng Quý Thắng Hàng bọn họ đều , Chu Khải Vũ còn tại chỗ đợi, chung quanh còn chút đối với chỉ chỉ trỏ trỏ.

 

Chu Khải Vũ mặt đều chút đen, nắm c.h.ặ.t t.a.y . Nắm c.h.ặ.t buông .

 

Chu Khải Vũ ở trường học học, nhà bọn họ , mang điều tra sự tình .

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông bọn họ thứ hai thả học bọn họ nhà mới bên một chuyến, bọn họ quá khứ thời điểm, hôm nay công nhân cũng đây công. Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông cầm chìa khóa .

 

Liếc mắt một cái , sân sạch sẽ sạch sẽ, phòng ở duy tu hảo, sân cũng duy tu.

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông cùng trong phòng, các nhà ở đều một , mỗi cái nhà ở duy tu thực hảo, cửa sổ duy tu, nóc nhà mái ngói cũng đổi, phòng ở như là tân giống .

 

“Thế Thông, nếu chúng thứ bảy chủ nhật dọn đây?”

 

Thứ bảy chủ nhật học, dọn đây lúc phương tiện.

 

“Hảo.”

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông thứ bảy ngày dọn đây sự tình, hai về nhà liền cùng Lương mẫu , Lương mẫu xong Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông , nàng liền bắt đầu ở trong nhà thu thập đồ vật, nghĩ đem trong nhà đồ vật đều thu thập hảo, đến lúc đó là thể trực tiếp chuyển nhà.

 

Thứ bảy thực mau liền đến, thứ bảy hôm nay buổi sáng, Quý Thục Hiền cùng Lương mẫu bọn họ ăn cơm, Lương Thế Thông liền bên ngoài tìm mấy chiếc xe ba bánh xe đây, cho bọn họ hỗ trợ chuyển nhà.

 

Cũng may Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông bọn họ ở Quý gia trụ thời gian cũng trường, bọn họ đồ vật cũng nhiều, đồ vật thực mau liền dọn xong .

 

Quý Thục Hiền bọn họ chuyển nhà thời điểm, Quý Thục Bình, Quý Thắng Hàng cùng Quý phụ đều đây hỗ trợ, chuyển nhà thời điểm Quý Thắng Hàng thậm chí còn thu thập một ít quần áo của cùng cầm đây, là Quý Thục Hiền trong nhà ly trường học gần, giữa trưa tan học thời điểm, thể tới nhà bọn họ ăn cơm.

 

Quý Thục Hiền sớm liền đáp ứng Quý Thắng Hàng ở trong nhà cho lưu một gian phòng cho khách, ngày thường ký túc thể ở bên nghỉ ngơi, Quý Thắng Hàng mang theo quần áo qua , nàng trêu ghẹo: “Ngươi mang quần áo gì? Trong nhà phòng ở thiếu, phòng của ngươi.”

 

Nghe xong Quý Thục Hiền , Quý Thắng Hàng thực lạnh nhạt quét nàng liếc mắt một cái: “Tứ hợp viện, viện đều phòng ở, phòng ở còn nhỏ?”

 

“Đáp ứng cho lưu phòng, đừng nghĩ , đem quần áo lấy qua .”

 

Quý Thục Bình Quý Thắng Hàng thao tác, nàng lên: “Ta cũng lấy hai quần áo qua .”

 

Quý Thục Bình cũng về phòng thu thập đồ vật, thực mau thu thập hảo đồ vật đây.

 

Quý phụ Quý Thắng Hàng cùng Quý Thục Bình trong tay cầm bao, ánh mắt thâm.

 

Đồ vật đều thu thập hảo, Quý Thục Hiền bọn họ liền mang theo đồ vật xe ba bánh, cùng tân gia, tứ hợp viện.

 

Quý phụ bọn họ hô vài chiếc xe đây, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn trường hợp còn đồ sộ.

 

Trì Mặc bọn họ liền ở tại Quý Thục Hiền bọn họ tân gia phụ cận, bọn họ đây thời điểm, Trì mẫu lúc ở bên ngoài cùng chung quanh chuyện, thấy tam luân xe Lương mẫu, nàng lập tức đối bên : “Đại t.ử, còn việc, hôm nay trò chuyện, .”

 

Trì mẫu đối với nọ xong, hoang mang rối loạn hướng trong nhà .

 

Trì gia, Trì Mặc chính ở trong phòng sách, Trì mẫu còn nhà liền kêu: “Trì Mặc, Trì Mặc.”

 

Nghe thấy Trì mẫu kêu , Trì mẫu đem thư buông từ trong phòng tới, ở ngạch cửa về phía Trì mẫu: “Nương, ngài kêu ?”

 

, Trì mẫu, Lương gia chuyển nhà, xem Quý gia cũng cùng đây, ngươi qua xem gì yêu cầu hỗ trợ.”

 

Tuy rằng Lương mẫu cùng Trì mẫu Quý Thục Bình mắt còn tính toán tìm đối tượng, nhưng là Trì mẫu trong lòng còn từ bỏ, nàng tổng cảm thấy chính nhi t.ử cùng Quý gia đại cô nương xứng đôi.

 

Này sẽ Lương gia chuyển nhà, Trì mẫu liền cảm thấy là một cơ hội, chính nhi t.ử qua hỗ trợ, gặp Quý gia đại cô nương còn thể cô nương đối nàng nhi t.ử ấn tượng thâm một ít.

 

Trì Mặc xong Lương mẫu , yên lặng đầu đem bàn thư thu hồi tới, theo đổi một đôi giày từ trong phòng .

 

Trì Mặc chính nhi t.ử từ trong phòng tới, chân giày còn đổi, Trì mẫu trong lòng thực lòng: “Như thế nào đổi giày t.ử? Ngươi mới xuyên giày liền a?”

 

Trì Mặc nhanh phía : “Cặp giày thích hợp việc xuyên.”

 

Cặp giày là Trì mẫu cho mua, thiên màu trắng, chuyển nhà thích hợp xuyên, màu đen giày vải lúc thể việc xuyên.

 

Trì Mặc xong nhanh hướng bên ngoài đến.

 

Trì mẫu nhi t.ử , ha hả về phòng.

 

Quý Thục Hiền bọn họ chính dọn đồ vật thời điểm, Quý Thắng Hàng thấy từ nơi xa tới Trì Mặc: “Trì đại ca, ngươi đến .”

 

Trì Mặc gật gật đầu: “Ân, ở chuyển nhà? Mấy thứ đều dọn đến trong phòng ?” Trì Mặc xe ba bánh thượng đồ vật dò hỏi.

 

Quý Thắng Hàng gật đầu: “ , đều dọn , Quý Thục Hiền chuyển nhà, bọn họ một nhà về ở nơi , về cũng sẽ thường xuyên tới bên , Trì đại ca, nhà ngươi cũng trụ ở gần đây ?”

 

Trì Mặc gật đầu: “Liền trụ phụ cận, phía cái ngõ nhỏ, vài phút liền đến.”

 

“Chúng đây về trụ gần đây, Trì đại ca, việc thể tìm ngươi ?”

 

“Có thể.” Trì Mặc dọn mặt đồ vật xuống , khiêng hướng trong phòng .

 

Quý Thắng Hàng cũng lập tức bắt đầu dọn mặt đồ vật, dọn hướng trong phòng .

 

Quý Thục Hiền đem Duyệt Duyệt cùng Hạo Hạo đưa đến trong phòng, Hân Hân cùng Minh Huy hai đứa nhỏ, nàng từ trong phòng tới, đây cùng dọn đồ vật.

 

Nhìn đến Quý Thắng Hàng cùng Trì Mặc cùng dọn đồ vật, Quý Thục Hiền lăng, theo mặt khôi phục tươi : “Trì đồng chí, thứ nhiều lắm, chính chúng thể dọn, ngươi đến trong phòng nghỉ sẽ?”

 

Thứ nhiều lắm, bọn họ đại nhân nhiều, chính thể dọn.

 

Trì Mặc cũng nhiều lắm lời , về phía Quý Thục Hiền: “Không cần nghỉ.”

 

Trì Mặc xong tiếp tục việc.

 

Trì Mặc việc so Quý Thắng Hàng mau nhiều, cùng Lương Thế Thông, hai việc đều thực mau, thực mau xe ba bánh thượng đồ vật đều dọn đến trong phòng .

 

Đồ vật dọn tới trong phòng, Lương Thế Thông bọn họ bắt đầu thu thập đồ vật.

 

Trì Mặc ở trong phòng hỗ trợ thu thập đại kiện đồ vật.

 

Quý phụ cũng thu thập một ít vật nhỏ, nhiều việc mau, phòng thu thập hảo, trong phòng còn trống rỗng.

 

Nhìn trống phòng ở, Quý phụ về phía Lương Thế Thông cùng Quý Thục Hiền: “Quay đầu đ.á.n.h chút gia cụ , các ngươi nhà ở lớn, chính là trong phòng gia cụ.”

 

“Hảo, đầu tìm thợ mộc công gia cụ.”

 

“Ân, các ngươi bên khai quá mức, hôm nay liền cần ở trong nhà nấu cơm, chúng ngoài ăn , tiệm cơm quốc doanh ăn, Trì Mặc cùng .”

 

Trì Mặc cự tuyệt, xong Quý phụ gật đầu: “Hảo, trở về cùng một tiếng.”

 

Quý phụ : “Hành, nên cùng ngươi nương một tiếng.”

 

“Ân.” Trì Mặc cùng Quý phụ xong, nhanh hướng nhà đến.

 

Trì gia, Trì mẫu đang ở nấu cơm, Trì Mặc gia về liền nhanh hướng phòng bếp đến.

 

Đứng ở trong phòng bếp, Trì Mặc về phía Trì mẫu: “Nương, cùng Quý bá phụ bọn họ cùng ngoài ăn, giữa trưa liền ở nhà ăn cơm.”

 

Trì mẫu xong Trì Mặc , lập tức đầu về phía : “Sao còn bên ngoài ăn? Ngươi Quý bá phụ bên đều mau đến chúng gia môn khẩu, nương đoán bọn họ sẽ chuyển nhà khẳng định kịp khai hỏa, cơm, xào vài món thức ăn, ngươi mau kêu bọn họ, cho bọn họ tới trong nhà ăn.”

 

Trì Mặc xốc lên tiểu xào nồi, tiểu xào trong nồi chưng thế thượng thả vài tô đồ ăn, tam bồn thịt đồ ăn, tam bồn thức ăn chay, đồ ăn là thực phong phú.

 

“Ta kêu Quý bá phụ.” Trì Mặc nhanh ngoài.

 

Quý gia, Quý Thục Hiền cùng Hân Hân nắm Duyệt Duyệt tay ở ngoài cửa, chờ Trì Mặc đây, Quý phụ cùng Hạo Hạo, Lương Thế Thông đám ở bên . Xa xa thấy Trì Mặc đây, Quý phụ trầm giọng : “Trì Mặc đây, thôi.”

 

Quý phụ mới xong, Trì Mặc bước nhanh tới mặt : “Bá phụ.”

 

“Nhà cơm, chúng vài cơm đều , trong nhà ăn , tiệm cơm quốc doanh ăn.” Trì Mặc về phía Quý phụ bình tĩnh tự thuật.

 

Trì Mặc trong nhà cơm đều , cũng tới kêu ăn cơm, Quý phụ suy nghĩ vài giây : “Hôm nay liền nhà ngươi quấy rầy.”

 

Trì Mặc đạm : “Ngươi khách khí, ngài bất luận cái gì thời điểm tới ăn cơm đều quấy rầy.”

 

Quý bá phụ cứu mệnh, ân tình cả đời đều thể quên.

 

Quý Thục Hiền bọn họ theo cùng Trì Mặc gia, bọn họ đây thời điểm, Trì mẫu chính bưng đồ ăn hướng nhà chính đến. Quý Thục Hiền một màn , bước nhanh tới, đến phòng bếp cùng Trì mẫu cùng bưng thức ăn.

 

“Bá mẫu, giúp ngài cùng đoan.”

 

Trì Mặc khách khí, : “Hành.”

 

Quý Thục Hiền cùng Trì Mặc đem đồ ăn đều đoan qua, theo một đám ở cùng bắt đầu ăn cơm.

 

Quý Thục Hiền đám đầu tiên tới Trì gia ăn cơm, bọn họ ở bàn cơm đều tương đối câu nệ khách khí, đặc biệt là Quý Thục Bình, bởi vì Quý Thục Hiền qua Trì Mặc sự tình, nàng sẽ ăn cơm, cơ hồ cũng ngẩng đầu xem qua đối diện Trì Mặc cùng Trì mẫu.

 

Quý Thục Bình đang cúi đầu đang ăn cơm, nàng trong chén đột nhiên nhiều một miếng thịt. Ngẩng đầu liền thấy Trì mẫu đối nàng : “Thục Bình, tới, ăn nhiều một chút thịt.”

 

Chương 66

 

Nhìn trong chén đồ ăn,

 

Quý Thục Bình lặng im hai giây về phía Trì mẫu: “Cảm ơn bá mẫu.”

 

Trì mẫu mặt tươi như một từ ái, nàng về phía Quý Thục Bình: “Tạ gì, ở bá mẫu gia liền cùng ở chính gia giống ,

 

Không cần khách khí, ăn gì ăn gì.”

 

Trì mẫu gắp một miếng thịt đặt ở Quý Thục Bình trong chén.

 

“Thục Bình,

 

Ta ngươi cùng Trì Mặc một tiểu học? Đều ở đại học Khánh Hoa học?”

 

Quý Thục Bình ở đại học Khánh Hoa học sự tình,

 

Hiểu nàng đều đến, Trì mẫu Quý gia thời điểm liền việc .

 

Quý Thục Bình Trì mẫu vì cái gì nhắc tới chuyện , nàng gật đầu: “Là ở khánh hoa học.”

 

“Đại học Khánh Hoa rời nhà đặc biệt gần, ngươi ở trường học vội thời điểm tới trong nhà ăn cơm a,

 

Ta đến lúc đó kêu Trì Mặc kêu ngươi đây ăn cơm.” Trì mẫu phía lời tựa hồ đều là vì câu kế tiếp trải chăn, sẽ nàng mục đích.

 

Không thực cận , Quý Thục Bình tự nhiên là ngượng ngùng đây ăn cơm,

 

Nàng : “Cảm ơn bá mẫu, bất quá liền tính,

 

Trường học ly nhà của chúng cũng gần,

 

Ta về nhà ăn cơm.”

 

Trì mẫu há mồm còn tưởng gì, Trì Mặc yên lặng nàng một cái,

 

Cho nàng kẹp xem rau xanh đặt ở nàng trong chén: “Nương,

 

Ăn cơm.”

 

Trì mẫu Trì Mặc đ.á.n.h gãy,

 

Nàng liền tiếp tục ,

 

Ngược cùng Lương mẫu đám lên lời .

 

Một bữa cơm xem như ăn khách và chủ tẫn hoan,

 

Ăn cơm, Quý phụ bọn họ cùng Trì Mặc chào hỏi liền rời , chờ bọn họ về , Trì mẫu lập tức về phía Trì Mặc: “Trì Mặc, ngươi cảm thấy Quý gia đại cô nương như thế nào?”

 

Trì mẫu tưởng tác hợp chính nhi t.ử cùng Quý Thục Bình sự tình cũng cho Trì Mặc,

 

Phía nàng vẫn luôn đang đợi Lương mẫu bên đáp , vốn dĩ tưởng chờ Lương mẫu bên cho chuẩn xác đáp án về chính nhi t.ử cùng Quý Thục Bình tương nhận thức cho hiểu một chút.

 

Kết quả Quý Thục Bình bên đúng quá tìm đối tượng.

 

Quý Thục Bình bên cho phủ định đáp án, Trì mẫu liền đem việc cho chính nhi t.ử, nhưng là hôm nay thấy Quý Thục Bình về , Trì mẫu tâm tư lên, đặc biệt là ở Quý Thục Bình cùng Trì Mặc cùng tiến thời điểm, Quý Thục Bình cùng chính nhi t.ử chung một chỗ bộ dáng, Trì mẫu cảm thấy bọn họ hai xứng đôi.

 

Trì Mặc hiểu chính nương, Trì mẫu liếc mắt một cái nhàn nhạt : “Nương, việc thuận theo tự nhiên.”

 

Trì mẫu xong chính nhi t.ử chút hận sắt thành thép: “Loại chuyện thuận theo tự nhiên ? Quý gia đại cô nương là hảo cô nương, ngươi nếu là nắm c.h.ặ.t khác khẳng định cũng sẽ nắm c.h.ặ.t, chừng quá mấy ngày liền cho nàng giới thiệu đối tượng .”

 

“Nương, còn sách, về phòng.” Trì Mặc tựa hồ cùng Trì mẫu đề tài , cùng Trì mẫu chào hỏi, liền hướng trong phòng đến.

 

Bên , Quý Thục Hiền cũng ở cùng Quý Thục Bình tương sự tình.

 

“Đại tỷ, ngươi ngày mai tương ?” Bà ngoại cùng đại tỷ , chu đại tỷ tương .

 

Quý Thục Bình chút bất đắc dĩ gật đầu: “Ân, bà ngoại ở nông thôn nhận thức thanh niên trí thức, ngày mai gặp mặt.”

 

Quý Thục Bình tựa hồ là quá , nàng về phía Quý Thục Hiền: “Ngươi cùng cùng ?”

 

Quý Thục Hiền xong Quý Thục Bình còn trả lời, hai đối thoại Lương Thế Thông liền qua: “Nàng rảnh.”

 

Hắn tức phụ, , cần tương .

 

Quý Thục Bình chính phu liếc mắt một cái: “Lại cho nàng tương , khiến cho nàng xem.”

 

“Thục Hiền , chúng ngày mai việc.” Lương Thế Thông trầm giọng trả lời, tay ở lưng lặng lẽ câu một chút Quý Thục Hiền ngón tay.

 

Quý Thục Hiền về phía chính nam nhân, đối với , theo về phía Quý Thục Bình: “Đại tỷ, cùng Thế Thông ngày mai liền , chúng việc.”

 

Quý Thục Bình gật đầu: “Kia hành , ngày mai chính qua .”

 

Quý Thục Bình , mấy cùng tới Quý Thục Hiền bọn họ tân gia.

 

Tới Quý Thục Hiền bọn họ tân gia về , Quý Thục Bình bọn họ cũng ở trong nhà phát triển an sẽ, một hồi về một đám cùng Cung Tiêu Xã.

 

Bọn họ chuyển nhà, tới tân gia về mới phát hiện nhiều đồ vật đều , dầu muối tương dấm, nồi chén gáo muỗng đều mua tân, chăn cùng quần áo nhưng thật ít, nhưng là khăn trải giường cũng đủ dùng, đều mua tân.

 

Một đám Cung Tiêu Xã, ở Cung Tiêu Xã mua trong nhà dùng đồ vật về , một đám về .

 

Từ Cung Tiêu Xã trở về về , thiên đều chút đen, trong nhà mua tân nồi, mua thịt, buổi tối khai hỏa nấu cơm, Quý Thục Hiền xem trời chiều , liền thấy Quý phụ đám : “Ba ba, buổi tối ở trong nhà ăn cơm , sẽ trời tối , các ngươi về nhà cũng cơm.”

 

Quý phụ cũng cùng Quý Thục Hiền khách khí, xong nàng gật đầu: “Hảo.”

 

Được đến Quý phụ trả lời, Lương mẫu nấu cơm, Minh Huy qua hỗ trợ nhóm lửa, Quý Thục Hiền ở trong phòng thu thập đồ vật, Hân Hân thực hiểu chuyện giúp đỡ nàng cùng thu thập.

 

Duyệt Duyệt cùng Hạo Hạo hai hài t.ử tiểu, hỗ trợ việc, hai hài t.ử liền chính ở phòng khách chơi.

 

Quý phụ cùng Quý Thắng Hàng ở phòng khách xem hai hài t.ử, Lương Thế Thông ở trong phòng dọn một ít đại kiện đồ vật.

 

Cơm chiều thực mau , Minh Huy đây kêu bọn họ ăn cơm.

 

Hôm nay chuyển nhà mệt mỏi một ngày, ăn xong cơm chiều đều tưởng lập tức nghỉ ngơi, Quý Thắng Hàng cũng mệt mỏi, mệt mỏi liền nghĩ đường về nhà.

 

“Ba, đại tỷ, các ngươi trở về , ở Quý Thục Hiền trong nhà trụ.”

 

“Ta phòng chăn ?” Quý Thắng Hàng chút khách khí về phía Quý Thục Hiền.

 

Nói cho Quý Thắng Hàng lưu phòng, Quý Thục Hiền tự nhiên là cho để , trong phòng thả chăn, trải giường chiếu liền ngủ.

 

“Có, liền ở Minh Huy phòng bên cạnh, Minh Huy, ngươi mang ngươi tiểu cữu cữu qua .”

 

Minh Huy chính phòng, trong lòng cao hứng, sớm liền chính phòng xem qua, xong Quý Thục Hiền , Minh Huy về phía Quý Thắng Hàng: “Hảo, tiểu cữu cữu, mang ngươi qua .”

 

Minh Huy mang theo Quý Thắng Hàng qua, chờ bọn họ hai về , Quý Thục Hiền về phía Quý phụ cùng Quý Thục Bình: “Đại tỷ, thiên khuya, trong nhà các ngươi phòng, các ngươi cũng ở chỗ ở một đêm bái? Nghỉ ngơi cả đêm ngày mai về nhà.”

 

Tựa hồ là thói quen cùng Quý Thục Hiền bọn họ cùng sinh hoạt, nhiều náo nhiệt, nghĩ về nhà trống rỗng, Quý Thục Bình cũng quá tưởng về nhà, nàng gật đầu: “Hành, liền ở chỗ ngủ.”

 

Quý phụ chính khuê nữ liếc mắt một cái, nhàn nhạt : “Không , gần, về nhà trụ.”

 

Quý phụ về nhà trụ, Quý Thục Hiền lập tức trả lời, nàng cúi đầu về phía Duyệt Duyệt, đối với nàng vẫy tay.

 

Duyệt Duyệt đến mụ mụ ở kêu chính , lập tức tiểu chạy tới: “Mụ mụ, ngươi kêu ?”

 

Quý Thục Hiền xổm xuống Duyệt Duyệt, thúy thanh dò hỏi: “Duyệt Duyệt, ngươi nghĩ ông ngoại lưu tại nhà chúng ngủ nha?”

 

Duyệt Duyệt xong Quý Thục Hiền , nghi hoặc về phía Quý phụ: “Ông ngoại, ngươi bất hòa chúng cùng trụ ?”

 

Duyệt Duyệt từ tới đế đô về vẫn luôn cùng Quý phụ bọn họ cùng trụ, dọn tiến tân gia nàng cho rằng ông ngoại cũng là cùng bọn họ cùng trụ.

 

Tiểu hài t.ử vô tình một câu đều xúc động đại nhân tâm, Duyệt Duyệt lời hỏi Quý phụ trong lòng ấm áp, về nhà ngủ tâm liền như mãnh liệt.

 

Hạo Hạo ở một bên cũng ngửa đầu về phía Quý phụ: “Ông ngoại cùng chúng cùng trụ.”

 

Chỉ Duyệt Duyệt chuyện thời điểm, Quý phụ cũng mềm lòng, sẽ Hạo Hạo chuyện, Quý phụ đó là càng mềm lòng, cúi đầu cháu ngoại, ngoại tôn nữ: “Hảo, ông ngoại .”

 

Quý Thục Hiền khẽ , lôi kéo Duyệt Duyệt tay : “Còn nhớ rõ mụ mụ hôm nay mang ngươi xem phòng của ngươi ? Ngươi cùng Hân Hân tỷ tỷ bên trái phòng ở, chính là cho ngươi dì cùng ông ngoại lưu phòng ở, ngươi mang ông ngoại cùng dì qua xem bọn họ phòng ?”

 

Duyệt Duyệt lớn nhớ rõ là một gian phòng, bất quá trong lòng tuy rằng quên mất, nhưng là nàng hỏi tới, nàng về phía Hân Hân.

 

“Tỷ tỷ mang chúng .”

 

Hân Hân gật đầu, tới kéo Duyệt Duyệt tay.

 

Tay Hân Hân kéo , Duyệt Duyệt tựa hồ tự tin, nàng thực vui vẻ đầu về phía Quý phụ cùng Quý Thục Bình: “Dì, ông ngoại, mau tới đây, mang các ngươi các ngươi phòng.”

 

Duyệt Duyệt đối với Quý Thục Bình cùng Quý phụ vẫy tay.

 

Quý Thục Bình theo : “Đứa bé lanh lợi.”

 

Mấy hài t.ử đều , Quý phụ bọn họ cũng , Quý Thục Hiền về phía Lương Thế Thông: “Thật Duyệt Duyệt theo Hân Hân ngủ? Hạo Hạo theo Minh Huy ngủ nha?”

 

Hài t.ử còn nhỏ, ngày thường đều là cùng bọn họ cùng ngủ, bọn họ theo Minh Huy cùng Hân Hân ngủ thể thói quen?

 

“Ân, bọn họ lớn, thể chính ngủ.”

 

Tức phụ là của , cho hài t.ử vẫn luôn bá chiếm.

 

Đặc biệt là ban đêm thời điểm.

 

Lương Thế Thông thực bình tĩnh tự thuật sự thật, ở Lương Thế Thông trong lòng cùng hài t.ử tách ngủ là sự thật.

 

Quý Thục Hiền suy nghĩ một hồi, trong lòng vẫn là lo lắng, nàng về phía Lương Thế Thông: “Thế Thông, nếu hôm nay vẫn là tính? Hôm nay chúng mang theo hài t.ử ngủ, chờ bọn họ lớn hơn một chút, bọn họ chính đơn ngủ.”

 

Quý Thục Hiền sợ hài t.ử chính ngủ ban đêm sẽ đặng chăn, nàng sợ hài t.ử chính ngủ sẽ rớt giường, hài t.ử sẽ nháo.

 

Làm mụ mụ, ngày thường lo lắng cho trượng phu chính là lo lắng cho hài t.ử.

 

Quý Thục Hiền hiện tại liền chút cái loại tâm lý, nàng lo lắng nàng oa.

 

Quý Thục Hiền xong tưởng ngoài, tìm hai hài t.ử.

 

Lương Thế Thông Quý Thục Hiền ngoài, cánh tay duỗi khai, bàn tay to trực tiếp kéo Quý Thục Hiền tay, mãnh dùng một chút lực đem túm tiến chính trong lòng n.g.ự.c, Lương Thế Thông cúi đầu, ghé nàng bên tai nhỏ : “Bọn họ chính ngủ.”

 

“Buổi tối chúng ngủ, chỉ hai chúng .”

 

Lương Thế Thông chuyện thời điểm, ấm áp thở phun ở Quý Thục Hiền bên tai, nàng còn cái gì chống nàng, đồ vật thực cứng.

 

Quý Thục Hiền gương mặt phiếm hồng, tìm hài t.ử nguyện vọng biến mất, nhỏ biên độ gật đầu: “Hảo.”

 

Quý Thục Hiền gật đầu, Lương Thế Thông mặt tươi thâm, giữ c.h.ặ.t Quý Thục Hiền tay: “Đã khuya, chúng về phòng ngủ.”

 

Lương Thế Thông lôi kéo Quý Thục Hiền hướng trong phòng đến, phòng khách thời điểm, Quý Thục Hiền hồn.

 

Hiện tại còn ngủ, đem ba ba, đại tỷ cùng Thắng Hàng an bài hảo, đem bọn họ an bài hảo còn mau chân đến xem Duyệt Duyệt, Hân Hân cùng Hạo Hạo bọn họ, hài t.ử ngủ sẽ nháo, nàng mới trở về ngủ.

 

“Trước vội, chúng phòng cho khách xem.”

 

Quý Thục Hiền xong hướng phòng cho khách đến, phòng cho khách bên , Quý Thắng Hàng đem chăn phô khai, chính đem quần áo của lấy tới đặt ở giường đất, chuẩn rửa mặt đ.á.n.h răng ngủ.

 

Nhìn đến Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông đây, Quý Thắng Hàng lập tức ngẩng đầu về phía bọn họ: “Ta chuẩn ngủ, Quý Thục Hiền, ngươi đây gì?”

 

Quý Thục Hiền quét Quý Thắng Hàng liếc mắt một cái: “Đến xem, ngươi ngủ sớm một chút, xem ba ba cùng đại tỷ.”

 

Nghe xong Quý Thục Hiền , Quý Thắng Hàng lập tức từ giường trượt xuống : “Ba cùng đại tỷ cũng ?”

 

Quý Thục Hiền gật đầu: “Ân, trong nhà cho bọn để phòng.”

 

Nhà bọn họ mua chính là tứ hợp viện, lớn nhất đặc điểm chính là sân đại, phòng nhiều. Nàng cấp ba ba cùng đại tỷ đều để phòng về , còn để hai gian trống phòng cho khách tới, về trong nhà đến khác khách nhân thể ở.

 

“Ngươi thế nhưng để nhiều như phòng cho khách tới?”

 

“Phòng nhiều. Ngươi ngủ sớm một chút.” Quý Thục Hiền xong cùng Lương Thế Thông cùng hướng Quý phụ phòng đến.

 

Quý phụ trong phòng, Duyệt Duyệt cùng Hạo Hạo còn ở bồi Quý phụ chuyện, Hân Hân lôi kéo Duyệt Duyệt tay ở một bên, thực an tĩnh bọn chuyện.

 

“Ba, căn phòng ngài cảm thấy như thế nào?”

 

Quý phụ về phía Quý Thục Hiền: “Phòng khá .”

 

Duyệt Duyệt buông Hân Hân tay chạy tới Quý Thục Hiền bên cạnh: “Mụ mụ, mang ông ngoại đây, tuyệt?”

 

Quý Thục Hiền cúi đầu về phía chính khuê nữ, khen: “Chúng Duyệt Duyệt tự nhiên là nhất bổng.”

 

“Mụ mụ, hôm nay là cùng Hân Hân tỷ tỷ cùng ngủ ? Ba ba cùng Hân Hân tỷ tỷ cùng ngủ, ca ca cùng Minh Huy ca ca cùng ngủ.” Duyệt Duyệt ngửa đầu Quý Thục Hiền, thúy thanh dò hỏi.

 

Quý phụ xong ngoại tôn nữ , về phía chính nữ nhi: “Duyệt Duyệt còn nhỏ.”

 

Quý Thục Hiền mặt hồng, vì chính tin nhắn hài t.ử đơn ngủ, việc còn chính phụ , nàng chút ngượng ngùng.

 

Quý Thục Hiền há mồm, tưởng Duyệt Duyệt về phòng ngủ, Lương Thế Thông ở một bên nắm lấy tay nàng, thực bình tĩnh về phía Quý phụ: “Ba, Duyệt Duyệt thích cùng Hân Hân cùng ngủ.”

 

Lương Thế Thông đối với Quý phụ xong, cúi đầu về phía Duyệt Duyệt: “Duyệt Duyệt, ngươi nghĩ cùng tỷ tỷ cùng ngủ?”

 

Duyệt Duyệt ngày thường liền cùng Hân Hân chơi hảo, Lương Thế Thông hỏi như , nàng theo bản năng gật đầu: “Tưởng, Duyệt Duyệt thích cùng tỷ tỷ cùng ngủ.”

 

Quý phụ vốn dĩ tưởng cho chính ngoại tôn nữ tranh thủ hạ, ngoại tôn nữ cùng chính ba ba mụ mụ cùng ngủ, kết quả ngoại tôn nữ thích cùng chính tỷ tỷ cùng ngủ. Được, cũng cần .

 

Quý phụ nữa, Quý Thục Hiền bọn họ ở trong phòng cùng Quý phụ một hồi lời , theo Quý Thục Bình phòng. Đến Quý Thục Bình phòng bên ngoài thời điểm, Lương Thế Thông cũng , chỉ Quý Thục Hiền cùng tam hài t.ử .

 

Quý Thục Hiền tới Quý Thục Bình trong phòng, cùng nàng một hồi lời , theo liền mang theo mấy hài t.ử tới.

 

Mang theo Duyệt Duyệt cùng Hân Hân tới về , Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông đưa hai hài t.ử trở về các nàng phòng, cấp Duyệt Duyệt cùng Hân Hân lộng nước rửa chân, hai hài t.ử đều rửa mặt đ.á.n.h răng hảo, Quý Thục Hiền đem Duyệt Duyệt ôm ở giường, cho nàng đắp chăn đàng hoàng nàng ở giường .

 

Duyệt Duyệt ở giường , Hân Hân cũng lên giường, ở Duyệt Duyệt bên cạnh.

 

Nằm ở Duyệt Duyệt bên cạnh về , Hân Hân cũng lập tức ngủ, nàng lôi kéo Quý Thục Hiền quần áo, chỉ chỉ chính chỉ chỉ Duyệt Duyệt.

 

Thẩm thẩm, sẽ hảo hảo chiếu cố Duyệt Duyệt.

 

Hân Hân chính vẫn là một mười mấy tuổi hài t.ử, sẽ hảo hảo chiếu cố , Quý Thục Hiền trong lòng ấm áp.

 

Nhẹ nhàng sờ sờ Hân Hân đầu, Quý Thục Hiền ôn nhu : “Ngoan, ban đêm việc liền kêu thúc thúc cùng thẩm thẩm, thể trực tiếp gõ cửa.”

 

Hân Hân gật đầu.

 

Quý Thục Hiền : “Đã khuya, ngủ , thúc thúc cùng thẩm thẩm đưa Hạo Hạo Minh Huy nơi đó.”

 

Hân Hân gật đầu, giường nhắm mắt ngủ.

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông thổi Hân Hân trong phòng dầu hoả đèn, hai lôi kéo Hạo Hạo tay từ trong phòng tới. Hai từ phòng tới về , liền thấy Lương mẫu hướng tới.

 

Quý Thục Hiền về phía Lương mẫu: “Nương.”

 

Lương mẫu ở ngoài cửa hướng trong phòng xem: “Ta đây xem hai hài t.ử, Hân Hân cùng Duyệt Duyệt ngủ ?”

 

Lương mẫu lo lắng hướng trong phòng .

 

Hân Hân ngày thường đều là cùng nàng cùng ngủ, sẽ Hân Hân cùng Duyệt Duyệt cùng ngủ, hai hài t.ử cùng ngủ, nàng trong lòng lo lắng a, sợ hài t.ử ban đêm đông lạnh lạnh.

 

“Hai bọn họ ngủ, nương, Duyệt Duyệt cùng Hân Hân đều thực ngoan, hai hài t.ử ban đêm ngủ cũng ngoan, sẽ việc gì.” Quý Thục Hiền Lương mẫu liếc mắt một cái, nhiều ít liền đoán một ít nàng tâm tư, phỏng chừng là lo lắng hài t.ử, sợ hài t.ử chính ngủ.

 

Lương mẫu xong Quý Thục Hiền gật đầu: “Ta chính là lo lắng, xem hài t.ử liền trở về, các ngươi mau đem Hạo Hạo đưa Minh Huy nơi đó thôi.”

 

“Hảo, nương, ngài một hồi ngủ sớm một chút.”

 

Quý Thục Hiền xong lôi kéo Hạo Hạo cùng Lương Thế Thông cùng hướng Minh Huy phòng đến, thời điểm tiểu tâm để sát Lương Thế Thông: “Ta xem nương chính một ngủ cũng cô đơn, bằng còn nương mang theo Hân Hân ngủ?”

 

Lương Thế Thông nắm Hạo Hạo tay, thực bình tĩnh trả lời: “Nương đến thói quen. Hân Hân lớn, nàng cùng Duyệt Duyệt đều là nữ hài t.ử, hai bọn họ tỷ cùng ngủ lúc.”

 

Lương Thế Thông như , Quý Thục Hiền khuyên, ôm Hạo Hạo hướng Minh Huy phòng đến.

 

Minh Huy bên , Quý Thục Hiền bọn họ đây thời điểm, Minh Huy chính điểm dầu hoả đèn ở ánh đèn hạ sách.

 

Nhìn Minh Huy sách, Quý Thục Hiền phóng nhẹ thanh âm, bất quá tuy rằng Quý Thục Hiền động tĩnh nhỏ, nhưng là Minh Huy vẫn là tới động tĩnh, đầu hướng Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông bọn họ bên qua: “Thúc thúc, thẩm thẩm.”

 

Lương Thế Thông gật đầu: “Ân, đang xem thư?”

 

“Ân, trường học tân phát thư, bên giảng bài dùng thư giống như cùng quê quán giống , nhiều đều , xem.”

 

Minh Huy phụ cận trường học học, hai ngày mới phát thư, bất quá bên thư cùng bọn họ quê quán thư một ít bất đồng, sợ theo kịp tiến độ, bắt thư về liền bắt đầu chuẩn bài học tập.

 

Lương Thế Thông nhàn nhạt lên tiếng: “Ân.”

 

Quý Thục Hiền tắc lôi kéo Hạo Hạo tay đến gần , đối với : “Đã khuya, sách cũng cần xem quá muộn, cũng sẽ thể hỏi và ngươi thúc thúc, chúng nếu là sẽ , cũng thể hỏi ngươi tiểu cữu cữu, ngươi tiểu cữu cữu học tập hảo.”

 

Trải qua trong thời gian ở chung, nàng đối Quý Thắng Hàng hiểu ít, hài t.ử chuyện dễ , nhưng là học tập là thật sự hảo, học tập còn đặc biệt mau, đầu thật sự thực hảo sử.

 

Minh Huy gật đầu: “Hảo.”

 

Quý Thục Hiền : “Hôm nay buổi tối cùng ngươi cùng ngủ, thể chứ?”

 

Làm Hạo Hạo cùng cùng ngủ sự tình, Lương Thế Thông cùng Minh Huy giảng quá, xong Quý Thục Hiền , Minh Huy gật đầu: “Thúc thúc cùng , cùng cùng ngủ.”

 

Minh Huy khép thư, Hạo Hạo bên giữ c.h.ặ.t lập tức tay: “Ca ca mang ngươi ngủ.”

 

Hạo Hạo ngày thường cùng Minh Huy chơi thực , luôn là thích theo chính ca ca cùng chơi, nhưng là đây là, tựa hồ là quá vui cùng Minh Huy cùng , yên lặng lui một bước.

 

Gắt gao túm Quý Thục Hiền tay, Hạo Hạo ngẩng đầu : “Không cùng ca ca, cùng mụ mụ cùng ngủ.”

 

Ngày thường Minh Huy thực ngoan, Duyệt Duyệt thích lóe quấn lấy đại nhân, Lương Thế Thông vốn dĩ cho rằng hai hài t.ử cùng bọn họ tách ngủ, nháo sẽ là Duyệt Duyệt, nhưng là nghĩ tới Duyệt Duyệt nháo, Hạo Hạo nhưng thật náo loạn lên.

 

Lương Thế Thông bình tĩnh về phía Hạo Hạo: “Lương Minh Hạo.”

 

Đây là Lương Thế Thông đầu tiên kêu Hạo Hạo đại danh, Hạo Hạo tựa hồ là kêu chính , như cũ Quý Thục Hiền: “Mụ mụ, bất hòa ca ca ngủ, cùng mụ mụ cùng ngủ, buồn ngủ, về phòng ngủ.\"

 

Lôi kéo Quý Thục Hiền tay, Hạo Hạo về phòng ngủ.

 

Nhà nhi t.ử thật đúng là ít như dính nàng thời điểm, Quý Thục Hiền mềm lòng.

 

“Thế Thông, nếu mang hài t.ử về phòng ngủ?”

 

Lương Thế Thông yên lặng Quý Thục Hiền liếc mắt một cái, bàn tay to nắm lấy tay nàng: “Đi bên ngoài chờ , thực mau .”

 

Lương Thế Thông Quý Thục Hiền bên ngoài, chính ở trong phòng xổm xuống cùng Hạo Hạo mặt đối mặt.

 

Dọn tiến nhà mới, hai hài t.ử cùng bọn họ phân giường ngủ, đây là Lương Thế Thông trù tính lâu sự tình.

 

......

 

Quý Thục Hiền Lương Thế Thông ở trong phòng cùng Hạo Hạo cái gì, nàng ở bên ngoài đợi mười tới phút Lương Thế Thông mới từ trong phòng tới, chính một tới, Hạo Hạo cũng cùng cùng tới.

 

Đi tới Quý Thục Hiền bên , Lương Thế Thông nắm lấy tay nàng: “Đi thôi, về phòng ngủ.”

 

Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông cùng phía , một bên phía một bên quên đầu xem: “Thế Thông, Hạo Hạo, nguyện ý cùng Minh Huy cùng ngủ?”

 

“Ân. Hắn là nam hài t.ử, Minh Huy cũng là nam hài t.ử, cho bọn họ cùng ngủ sẽ việc gì, ngươi cần quá lo lắng.”

 

Nói là như , nhưng là Quý Thục Hiền trong lòng vẫn là nhịn lo lắng, theo Lương Thế Thông cùng trở về phòng, nàng còn thầm: “Thế Thông, nếu đem Hạo Hạo cùng Duyệt Duyệt mang về tới? Hai bọn họ cùng chúng tách quá, sợ bọn họ ngủ .”

 

Lương Thế Thông xong nàng , bàn tay to duỗi đem vớt tiến chính trong lòng n.g.ự.c: “Nhớ rõ chúng ngày đầu tiên học thời điểm ?”

 

Lương Thế Thông môi ghé Quý Thục Hiền chỗ cổ, nhỏ: “Chúng ở trường học ở cả đêm, hài t.ử theo nương ngủ, việc gì.”

 

Kia hai hài t.ử là thể rời bọn họ.

 

“Chính là, khi đó là nương mang mấy hài t.ử cùng ngủ, nương .”

 

Hiện tại, là mấy hài t.ử tách ngủ.

 

Quý Thục Hiền mới xong, nàng liền mãnh một trận chiến tô.

 

Không gì thời điểm, Thế Thông thế nhưng lột nàng mặt tay áo, môi thế nhưng dán ở nàng cổ.

 

Cảm tình thực hai vợ chồng, chỉ là linh hồn phù hợp, nào đó sự tình thượng càng là ăn ý. Quý Thục Hiền Lương Thế Thông trêu chọc động nào đó ý niệm, nơi nào còn dư thừa tâm suy nghĩ mấy hài t.ử sự tình, bàn tay to lập tức hồi ôm lấy chính nam nhân.

 

Ánh trăng m.ô.n.g lung, trong phòng thanh âm thật lâu đình.

 

Thật lâu về , trong phòng truyền đến đế đế dò hỏi thanh: “Muốn hài t.ử trở về trụ ?”

 

“Từ bỏ, ngươi...... Động.”

 

Trong phòng chuyện thanh biến mất, thực mau biến thành nào đó nỉ non thanh......

 

.......

 

Một đêm bình minh, Quý Thục Hiền ở trong phòng đang ngủ say thời điểm, bọn họ phòng môn đột nhiên bạch bạch bạch chụp vang lên. Thanh âm chấn tỉnh còn đang trong giấc mộng Quý Thục Hiền, nàng lập tức mở mắt.

 

Quý Thục Hiền tỉnh liền xốc lên chăn, tưởng xuống giường, mới xốc lên chăn thượng liền mãnh chợt lạnh, da thịt lộ ở trong khí, nàng lập tức hồi giường, chạy nhanh cầm quần áo tròng lên.

 

Tròng lên quần áo về , Quý Thục Hiền về phía ở một bên Lương Thế Thông: “Thế Thông, ngươi mau mở cửa.”

 

Lương Thế Thông quần áo mặc chỉnh tề, xong Quý Thục Hiền lên: “Ân.”

 

Lương Thế Thông qua mở cửa, đem cửa mở , bên ngoài Duyệt Duyệt liền từ Lương Thế Thông bên thoán nhà tới, tới trong phòng nàng liền hướng Quý Thục Hiền bên chạy.

 

Chạy đến mép giường, ở mép giường chút ủy khuất Quý Thục Hiền: “Không mụ mụ.”

 

Quý Thục Hiền lăng, đầu đuôi một câu, nàng hiểu: “Cái gì?”

 

Duyệt Duyệt phiết miệng, nước mắt đều mau lưu : “Tỷ tỷ trong phòng, mụ mụ.”

 

Nàng tỉnh thấy mụ mụ, tỷ tỷ phòng hảo chơi, cùng tỷ tỷ cùng ngủ, tỉnh thấy mụ mụ.

 

Quý Thục Hiền lập tức chính hài t.ử là bởi vì tỉnh thấy nàng, sẽ ủy khuất, Quý Thục Hiền mặc y phục xuống giường, xuống giường thời điểm đau xót, thiếu chút nữa ngã giường. Cũng may Lương Thế Thông liền ở một bên , đến Quý Thục Hiền như , lập tức đỡ nàng.

 

Quý Thục Hiền Lương Thế Thông đỡ, nàng thực sảng về phía : Đều là ngươi sai.

 

Lương Thế Thông mặt mang theo nhàn nhạt tươi : “Đứng vững ?”

 

Đứng vững ?

 

Quý Thục Hiền trừng mắt Lương Thế Thông liếc mắt một cái: “, Ngươi buông tay.”

 

Lương Thế Thông buông tay, đen nhánh hai mắt như cũ chính tức phụ: “Ta đỡ ngươi.”

 

Quý Thục Hiền c.ắ.n răng: “Ta vững, ngươi xem nương nấu cơm ? Muốn ngươi nhóm lửa, chính .”

 

“Nương bên Minh Huy, chúng cùng ngoài.” Tức phụ , chút thời điểm là , tựa như hiện tại.

 

Lương Thế Thông kiên trì đỡ Quý Thục Hiền, Quý Thục Hiền trừng mắt hai giây, thấy vẫn là buông tay, Quý Thục Hiền liền quản , cúi đầu cùng chính nữ nhi chuyện.

 

Quý Thục Hiền ở bên cùng chính nữ nhi chuyện, bên Quý Thục Bình đám cũng rời giường từ trong phòng tới.

 

Lương mẫu ở trong phòng bếp cơm sáng, Quý Thục Bình rời giường về liền hướng phòng bếp đến, giúp đỡ Lương mẫu cùng nấu cơm.

 

Cơm sáng, Lương mẫu gạo tẻ cháo, dán bánh bột ngô, xào một thức ăn chay đồ ăn, theo lộng từ quê quán mang dưa muối, cắt hai khối dưa muối ngật đáp, giặt sạch mấy đem muối tẩy tới, nàng đem dưa muối ngật đáp cắt thành ti trang ngày hôm qua thịt, xào một dưa muối thịt nạc ti.

 

Cơm sáng , Lương mẫu cùng Minh Huy kêu ăn cơm.

 

Minh Huy hô Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông, theo hô Quý Thắng Hàng, Quý phụ.

 

Minh Huy đây thực Quý phụ thời điểm, Hạo Hạo đang ở trong phòng chơi, Minh Huy kêu bọn họ ăn cơm, Quý phụ mang theo Hạo Hạo cùng cửa.

 

Trong phòng khách, một nhà ở cùng ăn cơm sáng, ăn cơm thời điểm Duyệt Duyệt còn ở phiết miệng, lên án nàng ở tỷ tỷ trong phòng ngủ thấy mụ mụ.

 

Quý Thục Bình cháu ngoại gái , nàng ngắm Quý Thục Hiền cùng Lương Thế Thông liếc mắt một cái, theo : “Duyệt Duyệt nghĩ trở về cùng ba ba mụ mụ cùng ngủ?”

 

Duyệt Duyệt xong chính ở một bên gật đầu: “Hôm nay buổi tối liền cùng ba ba mụ mụ cùng ngủ.”

 

Nàng bất hòa tỷ tỷ cùng ngủ, nàng cùng ba ba mụ mụ cùng ngủ.

 

Duyệt Duyệt xong về , về phía Quý Thục Hiền: “Mụ mụ, cùng ngủ.”

 

Quý Thục Hiền chính khuê nữ, gật đầu: “Hảo, cùng ngủ.”

 

Lương Thế Thông chuyện, ở một bên chỉ là nhàn nhạt con hai liếc mắt một cái, hai mắt thực bình tĩnh, nhưng là trong lòng thực kiên quyết.

 

Hài t.ử phân ngủ, liền cho bọn họ ở về phòng ngủ.

 

Quý Thục Hiền còn Lương Thế Thông trong lòng suy nghĩ gì, nàng bồi Duyệt Duyệt cơm nước xong về , cùng Lương mẫu cùng thu thập chén đũa, liền chuẩn về phòng đem việc may vá lấy tới, ở trong nhà thêu thùa may vá sống.

 

Nàng mới đem việc may vá lấy tới, nhà bọn họ bên ngoài liền ô tô tiếng còi.

 

Lúc ô tô còn ít thấy, thấy ô tô tiếng còi âm, Duyệt Duyệt tò mò từ trong phòng chạy tới, bên ngoài xem tiểu ô tô.

 

Nhìn Duyệt Duyệt chạy , Hân Hân lập tức theo chạy ngoài.

 

Duyệt Duyệt ở chính gia tứ hợp viện cửa, từ xe xuống , chạy nhanh đầu đối với trong viện kêu: “Mụ mụ, mụ mụ.”

 

Quý Thục Hiền tưởng gì sự , xong chính khuê nữ kêu , lập tức đem việc may vá đặt ở một bên từ trong phòng tới.

 

Quý Thục Hiền đến ngoài cửa, liền thấy tiểu Lý đỡ Thư lão gia t.ử ở một bên, Thư lão phu nhân ăn mặc nàng cho nàng sườn xám cũng từ xe xuống .

 

Nhìn đột nhiên đây lão nhân, Quý Thục Hiền kích động phía hai bước: “Ông ngoại, bà ngoại, các ngươi đây.”

 

Thư lão gia t.ử vui tươi hớn hở : “Chúng ngươi ba gia, các ngươi chuyển nhà, đây xem, phòng ở chính là ngươi tân mua phòng ở?”

 

Thư lão gia t.ử đ.á.n.h giá mắt tứ hợp viện, đối với Quý Thục Hiền dò hỏi.

 

Quý Thục Hiền gật đầu: “Ân, ông ngoại, bà ngoại mau phòng.”

 

Quý Thục Hiền chạy nhanh qua , đến tiểu trương đỡ lấy Thư lão gia t.ử, nàng liền tới Thư lão phu nhân bên , đỡ Thư lão phu nhân.

 

Thư lão phu nhân ngẩng đầu một vòng mắt tứ hợp viện, gật đầu: “Này phòng ở tồi.”

 

“Ân, bà ngoại, chúng nhà liêu.”

 

Quý Thục Hiền đỡ Thư lão phu nhân nhà, trong viện, Quý phụ cùng Quý Thắng Hàng đang chuyện, Quý Thục Bình cầm Quý Thục Hiền phía việc may vá đang xem, Minh Huy chính ở một bên chơi, Hạo Hạo xổm xuống tựa hồ đang xem mặt đất đá.

 

Quý Thục Hiền đỡ Thư lão phu nhân tiến thời điểm, Quý phụ dẫn đầu thấy, bước nhanh tới: “Ngài tới.”

 

Thư lão phu nhân đối với : “Đi nhà ngươi tìm Thục Bình, các ngươi chung quanh hàng xóm ngày hôm qua Thục Hiền dọn tân gia, các ngươi một nhà cũng trở về, liền tới đây xem.”

 

“Tính toán dọn hảo gia, đem trong nhà thu thập hảo cho ngài.” Quý phụ giải thích.

 

Thư lão phu nhân : “Ngươi cần khẩn trương, liền hỏi một chút, Thục Bình nha đầu ?”

 

Quý Thục Bình sẽ là tránh Thư lão phu nhân, cần nàng cũng bà ngoại sẽ qua tới là thúc giục nàng tương , nàng liền quá .

 

Tuy rằng tránh, nhưng là lão nhân mặt, khẳng định là trốn thoát, Quý Thục Bình chỉ căng da đầu hướng Thư lão phu nhân bên đến: “Bà ngoại, ngài tới.”

 

Thư lão phu nhân Quý Thục Bình mặt tươi càng hòa ái: “Còn nhớ rõ bà ngoại mấy ngày hôm cho ngươi sự ?”

 

Thư lão phu nhân tương sự tình, nàng nhớ mấy ngày , sự tình nàng nơi nào quên? Nghe xong Thư lão phu nhân , Quý Thục Bình gật đầu: “Nhớ rõ.”

 

“Nhớ rõ liền hảo, bà ngoại cùng ước hảo thời gian, hôm nay giữa trưa, tiệm cơm quốc doanh gia quán , các ngươi liền nơi nào gặp mặt.”

 

“Hảo.” Quý Thục Bình trả lời Thư lão phu nhân .

 

“Bé ngoan, bà ngoại khẳng định sẽ hố ngươi, đó là hảo hài t.ử, ngươi luôn là kết hôn, cũng là sinh viên, hai các ngươi ở bên thích hợp.” Thư lão phu nhân , tam câu hai câu rời Quý Thục Bình kết hôn sự tình.

 

Quý Thục Bình lặng lẽ đối Quý Thục Hiền sử ánh mắt, ý bảo nàng chạy nhanh mang bà ngoại nhà .

 

Quý Thục Hiền một bên : “Bà ngoại, chúng trong phòng liêu .”

 

Quý Thục Hiền mang theo Thư lão phu nhân trong phòng, cho nàng cùng Thư lão gia t.ử đổ nước, theo ở hai đối diện, cùng các nàng lên một ít thông thường sự tình, một ít học sự tình, chút hài t.ử sự tình.

 

Cùng Quý Thục Hiền liêu nổi lên chuyện khác, Thư lão phu nhân liền Quý Thục Bình kết hôn sự tình, bất quá , đại biểu nàng nhớ rõ, chờ 10 giờ rưỡi thời điểm, Thư lão phu nhân về phía Quý Thục Bình: “Thục Bình, thời gian sai biệt lắm, cùng hẹn giữa trưa 11 giờ chung, kêu Lưu Dịch Minh, thời điểm sẽ xuyên kiểu áo Tôn Trung Sơn, trong tay sẽ lấy một quyển trích lời.”

 

“Đi, bà ngoại cùng ngươi cùng , bà ngoại tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, ngươi đối diện tương .”

 

Thư lão phu nhân lên cùng Quý Thục Bình cùng .

 

Quý Thục Bình nào thật lão phu nhân cùng nàng cùng , thấy lão phu nhân lên, nàng lập tức đè lão phu nhân: “Bà ngoại, ngài ở nhà chờ, ngài qua tự nhiên, đây liền tương .”

 

Quý Thục Hiền cũng ở một bên về phía Thư lão phu nhân: “Bà ngoại, chúng ở nhà chờ, đại tỷ một thôi.”

 

“Vậy ngươi mau qua , hảo hảo tương , đó là hảo hài t.ử.” Thư lão phu nhân Quý Thục Bình chỉ dặn dò.

 

Quý Thục Bình vội gật đầu: “Ta , bà ngoại, đây liền .”

 

Quý Thục Bình , Quý Thục Hiền lôi kéo Thư lão phu nhân xuống, cùng nàng tiếp tục chuyện.

 

Phòng bếp bên , Lương mẫu bắt đầu nấu cơm.

 

Bọn họ dọn tiến tân gia, con dâu bà ngoại, ông ngoại đầu tiên đây, hảo hảo một bữa cơm chiêu đãi bọn họ.

 

......

 

Đế đô quán , Quý Thục Bình ở quán cửa, hít sâu, bình tĩnh một chút tâm tình nàng mới nâng bước .

 

Ở quán chung quanh một vòng, Quý Thục Bình cũng thấy Thư lão phu nhân nọ, nàng tùy ý tìm một vị trí xuống, chuẩn đám .

 

Lúc gì tiêu khiển hoạt động giải trí, thật nhiều cuối tuần nghỉ ngơi thời điểm sẽ qua tới uống .

 

Quý Thục Bình mới xuống lâu, bên ngoài liền bốn năm nam sinh cùng đến, những cái đó nam nhân ở quán bên ngoài còn giỡn , tới quán liền an tĩnh .

 

Này nhóm , một Quý Thục Bình nhận thức , là Chu Khải Vũ một đường , thấy Quý Thục Bình, Chu Kỳ Minh bước chân đốn, theo dường như việc gì tiến , tiến về liền hướng Quý Thục Bình: “Thục Bình tỷ.”

 

Nhìn ở nàng đối diện tuổi trẻ nam hài, Quý Thục Bình nhàn nhạt gật đầu: “Ân, việc?”

 

Quý Thục Bình cùng Chu Khải Vũ ở bên thời điểm, mà Chu gia thái độ thực , sẽ Quý Thục Bình lãnh đạm , Chu Kỳ Minh lăng, theo lắc đầu: “Không việc gì, liền chào hỏi, Thục Bình tỷ cũng là đây uống ? Chính ngươi một ?”

 

“Cùng ngươi quan hệ ? Ngươi bằng hữu đang xem ngươi.” Quý Thục Bình nhàn nhạt , hướng Chu Kỳ Minh bằng hữu nơi đó thoáng qua.

 

Chu Kỳ Minh mang theo ít bằng hữu đây, còn một là ba ba cấp nhi t.ử, xong Quý Thục Bình , lập tức : “Thục Bình tỷ, .”

 

Quý Thục Bình chuyện, như cũ .

 

Chờ Chu Kỳ Minh , Quý Thục Bình cúi đầu thoáng qua đồng hồ, 11 giờ 10 phút, đến trễ mười phút.

 

Lại chờ năm phút, năm phút tới, nàng liền .

 

Quý Thục Bình nghĩ, tiếp tục ở trong tiệm chờ.

 

Năm phút , Quý Thục Bình vẫn là thấy đây, lên chuẩn rời .

 

Quý Thục Bình mở quán môn, mới phía một bước, liền một vội vội vàng vàng chạy tới.

 

Cao gầy nam nhân, mồ hôi đầy đầu, trong tay còn ôm một quyển trích lời.

 

Quý Thục Bình nọ, yên lặng lui về tới.

 

Nhìn nọ ở nàng mới vị trí xuống, Quý Thục Bình nhàn nhạt dò hỏi: “Lưu Dịch Minh?”

 

Vừa mới xuống còn kịp lau mồ hôi nam nhân xong Quý Thục Bình , tay động tác dừng , ngửa đầu về phía Quý Thục Hiền: “Quý đồng chí?”

 

Quý Thục Hiền gật đầu, kéo Lưu Dịch Minh đối diện ghế dựa xuống: “Ân, là.”

 

Lưu Dịch Minh Quý Thục Bình xuống, thư một , kêu tới nhân viên cửa hàng điểm , theo về phía Quý Thục Bình : “Quý đồng chí, là Lưu Dịch Minh, tình huống Thư lão đều cho ngài ? Ngài còn cái gì hiểu ?”

 

Thư lão phu nhân ít, dựa theo Thư lão phu nhân Lưu Dịch Minh thực hảo, xem như một tương đối mỹ nam nhân, bất quá xem nam nhân đến trễ, Quý Thục Bình trong lòng đối ấn tượng hạ xuống vài phần.

 

Nàng nhàn nhạt : “Hiểu một ít, Lưu đồng chí đối gì yêu cầu hiểu ?”

 

Lưu Dịch Minh lắc đầu: “Tình huống của ngươi Thư lão cho , trừ bỏ tuổi tác lớn hơn một chút, ngươi thực ưu tú.”

 

Quý Thục Bình:......

 

Quý Thục Hiền mặt tươi phai nhạt một ít: “Nga, nếu chúng cũng hiểu , uống lên , chúng liền từng về nhà .”

 

Lưu Dịch Minh ngẩn : “Quý đồng chí, ngươi sinh khí?”

 

Quý Thục Bình ngẩng đầu về phía Lưu Dịch Minh, Lưu Dịch Minh tựa hồ là thật sự hiểu nàng sinh khí, mặt mang theo mê mang biểu tình.

 

“Không .”

 

Nghe xong Quý Thục Bình , Lưu Dịch Minh tùng một : “Không liền hảo, nương tới thời điểm cho , ngươi là thực ưu tú , nàng chúng hai xứng đôi, cần chọc ngươi sinh khí.”

 

“Ngươi ngày thường thực ngươi nương ?” Quý Thục Bình về phía Lưu Dịch Minh, ngữ khí thường thường.

 

Lưu Dịch Minh gật đầu: “Ta nuôi dưỡng dễ dàng, cha , là nương đem chúng mấy nuôi lớn, hẳn là hiếu thuận nương.”

 

Người phục vụ đem thượng đây, Quý Thục Bình bưng , uống , nữa.

 

Đối diện Lưu Dịch Minh về phía Quý Thục Bình: “Quý đồng chí, , chúng hai xem đôi mắt về liền thể thực mau kết hôn, bất quá, nhà tỷ nhiều, kết hôn về chúng cùng nương bọn họ trụ cùng , bất quá ngươi yên tâm, nhà của chúng là một trung đẳng tứ hợp viện, trong nhà phòng ở nhiều, kết hôn , chúng thể phân đến một gian phòng ở, còn , chúng kết hôn về , nhanh một chút hài t.ử......”

 

Lưu Dịch Minh lải nhải nhiều lời , Quý Thục Bình những lời đó, lên.

 

Chu Kỳ Minh bọn họ ở Quý Thục Bình nghiêng đối diện, bằng hữu thấy Lưu Dịch Minh những lời đó, đối với Chu Kỳ Minh : “Kỳ Minh, đó ngươi mới bằng hữu? Nàng là ở tương ?”

 

Chu Kỳ Minh xong bằng hữu , lên, xoay tưởng hướng tới, bất quá mới xoay , Quý Thục Bình bọn họ một bàn cây cột mặt nam nhân lên, nhanh hướng tới.

 

“Quý đồng chí.”

 

Quý Thục Bình nam nhân , lập tức ngẩng đầu, liếc mắt một cái thấy ở nàng mặt Trì Mặc, Quý Thục Bình lăng. Trì Mặc gì thời điểm tới quán ? Hắn nơi nào? Nàng như thế nào chú ý tới ?

 

 

Loading...