Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 949: Cách ngày liền vả mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:43:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Oa...”
“Hít~”
“Thật thể tin nổi!”
Các nghiên cứu sinh vây kín Lâm Thanh Thanh, phát từng trận cảm thán.
Họ cảm thán Lâm Thanh Thanh tính kết quả nhanh như .
Mà là tốc độ tính toán của Lâm Thanh Thanh quá nhanh!
Chỉ thấy ngòi b.út của Lâm Thanh Thanh lướt nhanh giấy với tốc độ mắt thường thể thấy, từng chuỗi con và ký tự nhảy nhót tuôn từ tay cô.
Chẳng mấy chốc kín đặc cả một trang giấy.
Tốc độ tính toán phụ thuộc tốc độ phản ứng của não bộ.
Điều chứng tỏ tân sinh viên năm nhất , đầu óc phản ứng vô cùng nhanh.
Thậm chí họ còn nghi ngờ, là tốc độ của tay theo kịp tốc độ của não, nếu còn thể nhanh hơn nữa.
Trong vòng một phút, Lâm Thanh Thanh kín trọn vẹn hai trang giấy.
Cô điền xong kết quả tính toán, tính bộ dữ liệu tiếp theo.
Từ giáo sư liếc kết quả.
!
Ông kìm nén sự mừng rỡ trong lòng, lên tiếng sợ phiền Lâm Thanh Thanh tính toán.
Giáo sư Vu đẩy đẩy gọng kính, sang Từ giáo sư, xác minh xem kết quả thế nào.
Thấy đồng nghiệp cũ gật đầu thật mạnh.
Sự khiếp sợ và vui sướng trong lòng Giáo sư Vu đan xen , ông hận thể nhảy cẫng lên tại chỗ hoan hô một tiếng.
Tuổi trẻ tài cao!
Nền y tế Hoa Quốc hy vọng .
Thấy mặt hai vị giáo sư đều là niềm vui giấu , Lục Tuyết Kỳ qua khe hở đám đông nhíu mày trong một cái, đó cũng ngẩn .
Tốc độ tính toán ...
Cho dù cô thừa nhận đến , cũng thể lừa dối bản .
Tốc độ tính toán quá nhanh !!
Thảo nào đề toán thi đại học khó như , Lâm Thanh Thanh thể đạt điểm tối đa.
Hóa khả năng toán học của cô mạnh như .
Sự khó chịu trong lòng đột ngột dâng lên.
nghĩ , nghiên cứu nhà toán học, tính toán nhanh thì ích gì.
Nói chừng cuối cùng chỉ thể trợ thủ cho nghiên cứu sinh, cái công việc lặt vặt tính toán .
Nghiên cứu y học thực sự, đơn giản như .
Chưa đầy hai phút, Lâm Thanh Thanh dừng b.út.
Ngập ngừng một chút, cô mở một trang mới xuống một công thức, đó xé .
Cùng với tờ giấy giao trả cho Từ giáo sư.
Từ giáo sư ngây ngốc nhận lấy.
Ông thực sự nên dùng từ ngữ gì để hình dung tâm trạng lúc .
Hôm qua lão Chu đưa đến, ông còn mang vẻ mặt ghét bỏ.
Kết quả cách ngày liền vả mặt.
Xem tối nay ông xách hai chai rượu, đến chỗ lão Chu.
Cảm ơn ông tìm cho phòng nghiên cứu y học một hạt giống như .
“Từ giáo sư, nãy khi tính toán xong dữ liệu em cảm thấy công thức thể điều chỉnh một chút, thể giảm bớt thời gian tính toán.”
Lâm Thanh Thanh nhàn nhạt .
“Oa~”
Các nghiên cứu sinh xôn xao một trận.
Mới tính toán mười mấy bộ dữ liệu, thể tổng kết công thức mới.
Năng lực cũng quá khủng khiếp nhỉ?
Đại học Hoa Thanh thật sự vùi dập sinh viên .
Thấy Từ giáo sư phản ứng gì, Lâm Thanh Thanh xuống cất sổ tay và đồ dùng học tập cặp.
“Lão Từ, lão Từ.”
“Giáo sư!”
Giáo sư Vu và các nghiên cứu sinh đều vội vàng gọi Từ giáo sư.
Từ giáo sư lúc mới hồn.
“A... Tính xong ?”
Giáo sư Vu trợn trắng mắt, thầm mắng đồng nghiệp cũ tiền đồ.
Ông chỉ tờ giấy sổ tay xé : “Sinh viên Lâm đây là công thức mới do em tổng kết , thể giảm bớt thời gian tính toán.”
“Hả?”
Từ giáo sư nhanh ch.óng cúi đầu .
Thấy giấy một chuỗi công thức mới vài phần giống với công thức đó.
Tay ông kinh ngạc bắt đầu run lên.
Đột nhiên cảm thấy xách hai chai rượu đến chỗ lão Chu ít.
“Sinh viên Lâm, ngày mai thứ bảy trường chỉ một tiết, tan học xong em đến phòng nghiên cứu nhé, mở một dự án nghiên cứu mới, đúng lúc em tham gia .”
Lâm Thanh Thanh đeo cặp lên, nhàn nhạt : “Ngại quá, ngày mai nhà việc em xin nghỉ với trường , chiều thứ ba tuần tiết đến lúc đó em sẽ qua.”
Mỗi thứ bảy hàng tuần cô đều đến Viện nghiên cứu A một ngày, đảm bảo tiến độ nghiên cứu của các phòng ban.
Trước khi khai giảng cô với Chu hiệu trưởng, mỗi thứ bảy hàng tuần bất kể việc đều nghỉ ngơi.
Từ giáo sư Lâm Thanh Thanh xin nghỉ vẻ mặt đầy tiếc nuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-949-cach-ngay-lien-va-mat.html.]
Ông còn xem thử thiên phú của sinh viên Lâm trong các phương diện nghiên cứu khác thế nào.
“Sinh viên Lâm, ngày đầu tiên khai giảng em xin nghỉ, mới học hai ngày xin nghỉ, thái độ học tập vấn đề nhỉ?”
Lục Tuyết Kỳ ở ngoài đám đông lớn tiếng với giọng điệu chút trào phúng.
Ngày nào cũng xin nghỉ thì đừng đến Đại học Hoa Thanh học nữa.
Các đàn mau xem, Lâm Thanh Thanh chính là một sinh viên chịu học hành đàng hoàng, lãng phí nguồn tài nguyên giáo d.ụ.c mà khác cầu còn .
Các nghiên cứu sinh Lâm Thanh Thanh ngày đầu tiên khai giảng xin nghỉ, nhao nhao giơ ngón tay cái lên trong lòng.
Sinh viên Lâm chắc chắn thực lực siêu phàm, mới tùy ý như .
Lục Tuyết Kỳ thấy các giáo sư và đàn , hề vì thái độ học tập khai giảng bốn ngày xin nghỉ hai ngày của Lâm Thanh Thanh mà sinh ác cảm.
Ngược còn lờ mờ chút khâm phục.
Cô còn định thêm gì đó.
Liền thấy Lâm Thanh Thanh lướt qua đám đông về phía cô , ánh mắt nhàn nhạt, nhưng khiến cảm giác uy áp, hoảng hốt dám thẳng.
“Trường học nội quy nào cho phép sinh viên xin nghỉ ?”
Lâm Thanh Thanh cách hai lớp , hỏi vọng Lục Tuyết Kỳ.
Lục Tuyết Kỳ mặt trắng bệch, trả lời thế nào.
“Hơn nữa điều kiện để đến Đại học Hoa Thanh học, chính là thể xin nghỉ bất cứ lúc nào, sinh viên Lục nếu chỗ nào bất mãn, thể tìm Hiệu trưởng phản ánh.”
Lâm Thanh Thanh nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.
Câu của cô chỉ cho Lục Tuyết Kỳ , mà còn cho những trong phòng nghiên cứu .
Tránh để xin nghỉ nhiều, sinh những lời đồn đại nhảm nhí.
Sắc mặt Lục Tuyết Kỳ càng trắng hơn.
Sao cô cảm giác lúc Lâm Thanh Thanh chuyện loại khí thế của bề .
Còn uy nghiêm hơn cả ông nội cô .
“Từ giáo sư, em về đây, thứ ba gặp.”
Lâm Thanh Thanh khẽ gật đầu với hai vị giáo sư, bước khỏi đám đông đang tản , thẳng lướt qua Lục Tuyết Kỳ.
Lục Tuyết Kỳ cảm thấy phổi sắp tức nổ tung .
Rõ ràng là thái độ học tập vấn đề, mà còn lôi Hiệu trưởng chèn ép khác.
Lâm Thanh Thanh, nhất định đuổi cô khỏi Đại học Hoa Thanh.
Giáo sư Vu lùi hai bước, chút hồ nghi : “Tuyết Kỳ, em và sinh viên Lâm xích mích gì ?”
Lục Tuyết Kỳ đương nhiên thể xích mích với Lâm Thanh Thanh.
Cũng thể chướng mắt Lâm Thanh Thanh quá giả vờ.
Cô cúi đầu ngoan ngoãn : “Không ạ, em cảm thấy giáo viên trường chúng dạy quá , sinh viên Lâm cơ hội mà trân trọng, trong lòng khó chịu.”
Giáo sư Vu an ủi: “ , các em mới khai giảng, thể xích mích , nhưng sinh viên Lâm thiên phú cao, các em giữ mối quan hệ học hỏi lẫn , như mới ích hơn cho sự phát triển y tế của Hoa Quốc.”
“Vâng ạ, thưa giáo sư.”
Lục Tuyết Kỳ cung kính gật đầu.
Từ giáo sư gọi vài sinh viên cùng phòng việc, tiên nghiên cứu xem công thức dễ dùng .
Lúc ngang qua Lục Tuyết Kỳ, Từ giáo sư để dấu vết nhíu mày một cái.
Cháu gái của lão Lục thiếu kiên nhẫn a.
Đã là sinh viên đại học , tư tưởng vẫn thiển cận như .
Ngoài cổng trường.
Lâm Thanh Thanh sắp đến chỗ xe thì đột nhiên gọi .
Hà Tứ Minh cùng ba bạn học cất cặp ở ký túc xá, thấy Lâm Thanh Thanh ngay phía , liền chạy nhanh vài bước lên chào hỏi.
“Sinh viên Lâm Thanh Thanh.”
Lâm Thanh Thanh quấn mặt kín mít, đầu thấy là mấy nam sinh cùng lớp.
Cô gật đầu.
“Sao mới đến đây, bây giờ định về nhà ? Cậu xe buýt là định bộ về ?”
Hà Tứ Minh tươi hỏi.
Tưởng Hải Hà trong chiếc xe quân sự cách đó xa, thấy Lâm Thanh Thanh mấy nam sinh gọi , cô lập tức xuống xe cảnh giác bước nhanh tới.
“Tưởng Hải Hà.”
Hà Tứ Minh thấy Tưởng Hải Hà tới đối diện, kích động vẫy tay chào hỏi.
Lâm Thanh Thanh đầu liếc Tưởng Hải Hà, hỏi ngược Hà Tứ Minh: “Các định ?”
Hà Tứ Minh hào phóng : “Bọn tớ vốn định thành phố nhưng thấy xa quá, Á Minh là Kinh Đô, bên đường Song Thanh một cái hồ ngày nào cũng bơi lội mùa đông ở đó, bọn tớ liền bảo xem thử.”
Lâm Thanh Thanh cái hồ đó, cách Tân Nông Thôn hai con đường.
nếu bộ qua đó mất nửa tiếng.
Bây giờ gần bốn giờ , đợi họ bộ qua đó ở chẳng bao lâu trời tối.
“Từ đây qua đó bộ hơn nửa tiếng, các xe của tớ qua đó ?” Lâm Thanh Thanh hỏi.
Mấy Hà Tứ Minh đều đến đây , cô cần thiết cứ đợi xa mới lên xe.
Sáng nay cô và Tống Nghị Viễn đổi xe, xe chuyên dụng của cô để Tống Nghị Viễn dùng, để Tưởng Hải Hà lái xe quân sự bình thường học thì hợp lý hơn.
Ba Hà Tứ Minh theo hướng ngón tay Lâm Thanh Thanh chỉ, thấy là một chiếc xe quân sự mới tinh.
Đều nuốt nước bọt.
“Sinh viên Lâm, nhà lai lịch gì mà xe quân sự đưa đón học .”
Hà Tứ Minh buột miệng hỏi.
Lâm Thanh Thanh đang định mượn cơ hội , để trong lớp cô kết hôn.
Liền : “Người yêu tớ là sĩ quan quân đội, sợ tớ tiện nên đưa xe của cho tớ dùng.”
“Cậu kết hôn ?!”
Hà Tứ Minh vẻ mặt thể tin nổi .
Hai bạn học khác cũng ngẩn .