Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1394: Cô có đối tượng chưa?

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:57:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Thư Sâm đưa An Nhã đến tòa nhà ký túc xá phía trạm y tế.

 

“Đồng chí An, đây chính là ký túc xá của trạm y tế các cô , tầng một là nam đồng chí ở, tầng hai là nữ đồng chí, cô ở phòng hai linh mấy?”

 

An Nhã lấy chìa khóa con đó.

 

Giọng dịu dàng đáp: “Hai linh tám.”

 

Nguyễn Thư Sâm nhướng mày.

 

Cười dò hỏi:

 

“Cô quan hệ gì với Viện trưởng Lâm , Chủ nhiệm Chu sắp xếp cho cô một phòng đơn.”

 

Các phòng phòng 208 đều là phòng đơn.

 

Hôm nay An Nhã hỏi câu thứ hai .

 

lập tức giải thích: “Lúc Nguyên soái phẫu thuật ở Dương Thành, hôm đó trực ban Viện trưởng gọi qua trợ lý phẫu thuật, đó giúp Nguyên soái chăm sóc bọn trẻ hai ngày, Nguyên soái nếu đến trạm y tế của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân việc cô thể tiến cử, thế là đến.”

 

cố tình giấu chuyện cứu Bảo Bảo, việc ở trạm y tế, là dựa quan hệ mà .

 

Nguyễn Thư Sâm sảng khoái.

 

Bước lên bậc thang dẫn lên tầng hai.

 

“Ha ha ha~”

 

“Xem năng lực việc của cô , nếu Viện trưởng Lâm cũng sẽ đào góc tường đưa cô qua đây.”

 

An Nhã c.ắ.n c.ắ.n môi.

 

ngẩng đầu : “ mới tham gia công tác hai năm, còn nhiều thiếu sót cần học hỏi, Nguyên soái chắc là thấy việc khá chăm chỉ, mới nhắc đến chuyện .”

 

càng càng cảm thấy dù thế nào, cũng chút tự kiêu, dứt khoát nữa.

 

Nguyễn Thư Sâm cũng thêm gì.

 

Hai lên đến tầng hai, rẽ đến cuối hành lang.

 

“Đây chính là phòng 208.”

 

Nguyễn Thư Sâm xong lùi hai bước sang bên cạnh.

 

An Nhã cầm chìa khóa mở cửa, mượn ánh đèn đường bên ngoài kéo công tắc đèn trong phòng.

 

Trong chốc lát, cách bài trí trong phòng thu hết tầm mắt.

 

Căn phòng đơn quả thực nhỏ, đến tám mét vuông.

 

Dưới cửa sổ đối diện cửa đặt một chiếc bàn học bằng gỗ màu vàng, cạnh bàn học là một chiếc giường đơn bằng ván gỗ rộng 1m2, đầu giường dựng một chiếc tủ quần áo hai cánh.

 

Bên trái cửa là nhà vệ sinh.

 

Phòng tuy nhỏ, nhưng dùng chung gian với khác, nhà vệ sinh riêng, .

 

An Nhã vô cùng thích.

 

Hôm nay đến chỗ dừng chân, trong lòng cô yên tâm.

 

nở nụ tươi tắn bước trong, mời Nguyễn Thư Sâm : “Đồng chí Nguyễn, mời .”

 

Nguyễn Thư Sâm bước đến cửa, đặt túi hành lý trong, xem đồng hồ : “ lấy bữa tối cho cô, cô nghỉ ngơi .”

 

Nói xong, lấy tiền tem phiếu gì mà thẳng luôn.

 

An Nhã đuổi theo một bước, há miệng định .

 

Nhìn bóng lưng sải bước rời của Nguyễn Thư Sâm.

 

Lại lùi trong phòng, nhẹ nhàng đóng cửa .

 

10 phút .

 

Nguyễn Thư Sâm bưng một hộp cơm nhôm đầy ắp thức ăn xuất hiện cửa phòng 208.

 

“Cốc cốc cốc…”

 

An Nhã lập tức bỏ đồ trong tay xuống, mở cửa.

 

Một hộp cơm đưa tới.

 

“Đồng chí An, trời lạnh mau ăn .”

 

An Nhã thấy trong tay Nguyễn Thư Sâm chỉ một hộp cơm, đưa tay nhận lấy trong mắt mang theo sự nghi hoặc.

 

Nguyễn Thư Sâm giải thích: “ đến nhà ăn ăn, lát nữa mang đồ dùng sinh hoạt đến cho cô, 7 rưỡi.”

 

Có một thứ còn đến tiệm tạp hóa của Viện trưởng Lâm mua, về về nhanh như .

 

An Nhã cảm kích gật đầu.

 

“Quá cảm ơn , đồng chí Nguyễn.”

 

Nguyễn Thư Sâm rạng rỡ.

 

Vẫy tay hiệu cô trong.

 

Xoay bước xuống lầu.

 

Nguyễn Thư Sâm bước nhanh xuống lầu, ngẩng đầu liếc cuối hành lang tầng hai.

 

Mím mím môi.

 

Ánh mắt chuyển hướng sang đêm trăng sáng vằng vặc, trong mắt hiện lên một tia dịu dàng.

 

Anh cúi đầu, về phía nhà xe đạp.

 

Bước chân ngày càng nhanh, ngày càng nhanh…

 

Trong lòng một giọng bảo : Mau ch.óng mua đồ về.

 

Như mới thể gặp đồng chí An.

 

Nguyễn Thư Sâm cố ý chậm , dùng sức lắc lắc đầu.

 

Hất những suy nghĩ lộn xộn ngoài.

 

Hôm nay ngay từ cái đầu tiên thấy đồng chí An, trong lòng xuất hiện một loại cảm xúc khác lạ.

 

Anh thể khẳng định, tuyệt đối do đồng chí An và Nguyên soái nét giống .

 

Bởi vì những năm nay, mặc dù trong lòng thầm thích Nguyên soái, nhưng loại cảm giác khác lạ , từng xuất hiện Nguyên soái.

 

Càng từng xuất hiện đối tượng danh nghĩa của là Phương Nhụy.

 

Nguyễn Thư Sâm đột nhiên dừng bước, đầu tòa nhà ký túc xá của trạm y tế.

 

Rồi nhanh ch.óng đầu , tiếp tục bước về phía .

 

Vừa nãy nhà ăn lấy cơm, phát hiện trong lòng chút cấp bách.

 

Là cái cảm giác mau ch.óng gặp đồng chí An.

 

Chỉ là gặp đồng chí An, rời , cảm giác cấp bách đó càng nặng nề hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1394-co-co-doi-tuong-chua.html.]

 

Anh rốt cuộc ?

 

Trong lòng Nguyễn Thư Sâm mạc danh chút bồn chồn.

 

Anh lấy xe đạp , đạp khỏi bộ đội.

 

Ra khỏi bộ đội, hai chân đột ngột tăng tốc, chiếc xe đạp lao như bay.

 

Chưa đầy 5 phút ngắn ngủi.

 

Anh đưa một quyết định.

 

Lại qua vài phút nữa.

 

Xe của dừng cửa tiệm bách hóa của Lâm mẫu.

 

“Ô, Tiểu Sâm , tối muộn thế đến đây gì?”

 

Lâm mẫu và đang buôn chuyện, thấy Nguyễn Thư Sâm, vẫy tay chào hỏi.

 

Lâm Thanh Thanh một năm nay cơ bản mấy khi đến bộ đội.

 

Lâm lão bọn họ nếu việc, điện thoại tiện trao đổi sẽ đến Tân Nông Thôn tìm Lâm Thanh Thanh, cứ về về như , Lâm mẫu và Lâm lão bọn họ cũng quen .

 

Cộng thêm tiệm bách hóa do Lâm mẫu mở, đồ đạc đầy đủ giá cả rẻ cần tem phiếu, trong bộ đội nếu hợp tác xã mua bán và lên thành phố, đều sẽ đến chỗ bà mua đồ.

 

Nguyễn Thư Sâm : “Có một đồng nghiệp mới đến cần đồ dùng hàng ngày, cô đường qua đây cháu qua giúp mua một ít.”

 

Lâm mẫu xong cũng dậy.

 

Chỉ căn phòng đầy ắp đồ đạc : “Cần gì tự lấy nhé.”

 

“Vâng ạ~”

 

Nguyễn Thư Sâm lấy một chiếc bao tải từ cửa tiệm tạp hóa, bắt đầu chọn những thứ cần thiết.

 

Anh mua hai bao đồ lớn, đạp xe mang về bộ đội đến Bộ Hậu cần lấy chăn, chậu các vật dụng phân phát cho An Nhã.

 

Lúc An Nhã mở cửa, liền thấy ngoài cửa đặt một đống lớn đồ dùng.

 

Cũng đồng chí Nguyễn một mà mang đến .

 

Nguyễn Thư Sâm ý định mang đồ trong, : “Đồng chí An, phòng của nữ đồng chí tiện , cô tự từ từ dọn dẹp nhé.”

 

Nói xong, sâu An Nhã một cái.

 

Thu nụ , giọng lanh lảnh hỏi một câu: “Đồng chí An, cô đối tượng ?”

 

Anh đoán đồng chí An là .

 

Nếu cũng sẽ chuyển từ Dương Thành đến Kinh Đô.

 

An Nhã ngẩn một thoáng.

 

Theo bản năng lắc đầu: “Chưa , đồng chí Nguyễn, hỏi chuyện là…”

 

Nguyễn Thư Sâm ngắt lời cô .

 

“Đồng chí An, còn việc về ký túc xá đây, hẹn gặp .”

 

Anh sợ thêm nữa, sẽ bộc lộ cảm xúc gì đó thích hợp.

 

An Nhã vội vàng thò đầu gọi: “Đồng chí Nguyễn, tiền mua đồ…”

 

mới nửa câu, bóng lưng Nguyễn Thư Sâm biến mất ở cầu thang.

 

“Chân dài nhanh thật đấy.”

 

An Nhã nhỏ giọng một câu.

 

Trong giọng tràn đầy sự bất đắc dĩ.

 

Hôm nay cô nợ đồng chí Nguyễn nhiều ân tình như , trả thế nào đây?

 

Nguyễn Thư Sâm về ký túc xá, mà đến văn phòng của Y Nghiên Viện.

 

Anh bây giờ là tổ trưởng tổ Tây y của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân mới, văn phòng riêng.

 

Nguyễn Thư Sâm xuống, nhấc điện thoại lên, chút do dự một dãy .

 

Hai phút , điện thoại chuyển máy.

 

Đầu dây bên vang lên giọng nữ quen thuộc: “Thư Sâm, giờ gọi điện cho em là chuyện gì ? Có nghiên cứu gặp vấn đề gì ?”

 

Trong giọng của Phương Nhụy mang theo niềm vui khó giấu.

 

Quen hai năm , đây là đầu tiên Thư Sâm chủ động gọi điện thoại cho cô .

 

Sắc mặt Nguyễn Thư Sâm nghiêm , đáp: “Phương Nhụy, quả thực chuyện với em.”

 

Phương Nhụy thấy câu của Nguyễn Thư Sâm, trong lòng liền một dự cảm chẳng lành.

 

Còn đợi cô nghĩ nhiều, bên tai truyền đến giọng lạnh lùng cứng rắn của Nguyễn Thư Sâm: “Phương Nhụy, chúng quen hai năm , lúc đầu chúng quen là do ông nội hai nhà tác hợp cho chúng , nhưng em thấy đấy, chúng ở bên hai năm bồi đắp tình cảm gì, cho nên nghĩ chúng khi kết hôn thể nảy sinh tình cảm, nếu chúng kết hôn sự thúc giục của trưởng bối hai nhà thì cho cả hai, chúng thể tìm đối tượng kết hôn khác, lỡ mất hai năm thanh xuân của em vô cùng xin , thể đưa tất cả những bồi thường mà thể cho.”

 

Phương Nhụy xong lập tức hoảng hốt.

 

“Thư Sâm, nhà giục kết hôn gấp quá , em , em thể đợi thêm.”

 

“Nói đến chuyện bồi đắp tình cảm, thực chúng cơ hội ở chung, bình thường hai chúng đều bận nghiên cứu một tháng cũng gặp một , nhưng nửa năm nữa Lâm Nguyên soái sẽ cho tất cả các viện nghiên cứu quốc tập trung về Tổng bộ nghiên cứu Hoa Quốc, đặt cùng một chỗ quản lý, đến lúc đó ngày nào cũng thể gặp mặt, cũng thể tìm hiểu sâu hơn về đối phương, thể đây chúng chỉ là thời gian ở chung.”

 

Nguyễn Thư Sâm xong những lời của Phương Nhụy.

 

Càng kiên định với suy nghĩ của .

 

“Phương Nhụy, vấn đề của chúng là gặp ít hiểu nhiều, và em cũng coi như là thanh mai trúc mã lớn lên cùng , đều hiểu đối phương, là nảy sinh tình cảm nam nữ với em, bên phía ông nội lát nữa cũng sẽ gọi điện thoại một tiếng, để nhà chuyện của hai chúng , em bồi thường gì nghĩ kỹ liên lạc với .”

 

Nguyễn Thư Sâm cúp điện thoại.

 

Cả ngả mạnh lưng ghế.

 

Thở phào nhẹ nhõm.

 

Cảm giác tảng đá đè nặng trong lòng, bỗng chốc biến mất.

 

Hai năm .

 

Trước đây từng đề cập đến chuyện chia tay với Phương Nhụy.

 

Phương Nhụy luôn hai thể thử thêm.

 

Còn nhờ ông cụ hai bên đến khuyên .

 

Lần nào ông nội cũng mắng một trận té tát.

 

Nào ngờ, như tâm lý càng áp lực hơn.

 

Cho nên hơn một năm nay, cũng dám về nhà, về là cả nhà đều giục mau ch.óng kết hôn.

 

mắt thấy, Tổng bộ nghiên cứu Hoa Quốc sắp xây dựng xong.

 

Viện nghiên cứu Kinh Đô cũng sẽ chuyển đến đây.

 

Anh trốn tránh nữa.

 

 

Loading...