Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 7: Lần Đầu Gặp Gỡ, Đối Tác Tương Lai
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:25:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cha, cha cho con ?” Cha Lâm lo lắng hỏi, cái gì mà Doanh trưởng Cố, xa lạ, bàn đến chuyện kết hôn ?
“Hỏi cái gì mà hỏi, trong tình hình hiện tại, ngoài Doanh trưởng Cố , Bảo Ni nhà còn thể tìm đối tượng thế nào?” Bảo Ni của ông, ông cũng nỡ, cứ thế vội vàng gả .
“Cả cái Hải Đảo, ngay cả đảo lân cận đều đang đồn đại, hơn nữa khó bao. Bảo Ni cho dù lính , con bé còn thể về , những lời đàm tiếu sẽ theo cả đời. Còn những cô gái khác của nhà họ Lâm chúng nữa, đây là điều Bảo Ni gánh vác nổi.” Ông nội Lâm cũng bất lực, may mà Bảo Ni là tính toán, thế nào cũng sẽ để bản sống .
Hai cha con nhà họ Lâm trầm mặc, cứ để Bảo Ni nhà họ gặp chuyện như thế chứ!
Trong phòng, Bảo Ni tính toán xem gặp Cố Dã đàm phán điều kiện thế nào.
, đàm phán điều kiện.
Bảo Ni coi sự kiện kết hôn như một cuộc hợp tác, tìm điểm lợi ích chung, mới thể đạt đôi bên cùng lợi!
Nhà họ Lâm bề ngoài sóng yên biển lặng, ngoại trừ ông nội Lâm và cha Lâm, ai Bảo Ni đang ấp ủ chiêu lớn.
Đến thời gian hẹn gặp mặt, nhà đều hết , Bảo Ni quần áo, chuẩn thuyền đến bệnh viện quân khu.
Quần đen, áo cộc tay trắng, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trong gương, Bảo Ni cảm thán, thật là xa lạ.
Khương Kiều Kiều , cao một mét bảy, nặng đến năm mươi cân, tập luyện lâu dài, đường nét cơ thể , tỷ lệ hảo.
Tướng mạo giống lão Khương, khá khí, da trắng, thuộc loại da phơi đen, điểm giống cô.
Mặc quần áo trung tính , chút khó phân biệt nam nữ, cũng từng khiến một thiếu nữ mắt lấp lánh !
Còn Bảo Ni trong gương, mặt tròn, mắt tròn xoe, đầu mũi tròn, một cái, còn đôi má lúm đồng tiền tròn tròn.
Cao hơn một mét sáu một chút, núng nính thịt, kiểu béo đó, mà là da thịt.
Quả thực béo, cân nặng còn đến năm mươi cân !
Điểm duy nhất đủ chính là da phơi thành màu lúa mạch khỏe khoắn, nếu , đây chính là một viên bánh trôi .
Nhìn cô em gái ngọt ngào mặt đầy ý , chút tính công kích , ai thể ngờ cô sức mạnh vô địch chứ!
Thật sự chút quen với tướng mạo hiện tại của , quá ngọt, quá mềm .
Chỉnh tóc đuôi ngựa, đeo túi vải hoa bà nội , Bảo Ni bến tàu đợi thuyền.
“Nhìn kìa, Lâm Bảo Ni ngoài !”
Người đợi thuyền ở bến tàu cũng ít, thấy Bảo Ni tới, bắt đầu thì thầm to nhỏ.
“Đây chính là cô gái hôn Doanh trưởng Cố đấy, nhỉ, hình như thành niên!”
“Cái , cái buộc tóc đuôi ngựa đó hả? Trông đáng yêu quá, gan to thật, Doanh trưởng Cố mà cũng dám hôn!”
“Đừng nữa, cô qua đây .”
Mấy cô gái nhỏ, ríu ríu rít chuyện phiếm. Nhìn cách ăn mặc, chắc là của khu gia đình quân đội.
Bảo Ni để ý đến họ, từ xưa đến nay, ai lưng khác, ai khác , hễ nghiêm túc là bạn thua .
Mua vé lên thuyền, Bảo Ni quen cửa quen nẻo, ai thể ngờ Lâm Bảo Ni như cái bánh bao , mười mấy tuổi dám một cầm cua lớn, hải sâm, sò điệp, bào ngư loại câu thành phố bán.
Lần đầu tiên bán lấy tiền về, ông nội Lâm bọn họ mắng cho một trận, dọa c.h.ế.t , đứa bé tí tẹo như thế, dám một thuyền khỏi đảo khu vực thành thị, thể dạy dỗ.
Dạy dỗ cũng sợ, Lâm Bảo Ni từ nhỏ chủ kiến, vẫn như thường, nhà cũng ngầm đồng ý.
Tàu lớn đúng là nhanh, nhanh cập bến.
Lâm Bảo Ni xuống tàu tiên, bỏ đám xem trò tít đằng .
Bắt xe đến bệnh viện quân đội, trong thành phố Bảo Ni quen thuộc lắm.
“302, đây .”
Bảo Ni lẩm bẩm trong miệng, tìm phòng bệnh của Doanh trưởng Cố.
“Cốc cốc…”
Trong phòng truyền đến tiếng mời , Bảo Ni đẩy cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-7-lan-dau-gap-go-doi-tac-tuong-lai.html.]
Rất lâu về , Bảo Ni đều nhớ ngày hôm đó, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu , rải rác khuôn mặt góc cạnh rõ ràng , đôi mắt sáng ngời, toát lên ánh kiên cường.
Ánh nắng ấm biểu cảm của , vẻ mặt sợ hãi, lạnh lùng.
“Đồng chí Cố Dã, là Lâm Bảo Ni.” Người đàn ông quá lạnh, Lâm Bảo Ni bất giác xoa cánh tay, cảm giác da gà nổi hết lên .
“Chào cô, đồng chí Lâm Bảo Ni, cảm ơn cô cứu mạng , mang phiền toái cho cô, xin .”
Cố Dã ngờ, cô gái dám nhảy xuống biển lớn cứu , là một cô em gái mềm mại như thành niên thế , cô thật sự 19 tuổi ? Thật sự thể những lời đó ?
Sự tương phản như khiến Cố Dã kịp đề phòng, chút luống cuống.
“Sao gì nữa, là chủ đạo ?” Bảo Ni thầm thì trong lòng.
“Cái đó Doanh trưởng Cố, Chính trị viên Tiêu với yêu cầu của chứ, suy nghĩ kỹ ? đến để câu trả lời!” Bảo Ni cùng mắt to trừng mắt nhỏ, thẳng vấn đề, , một câu thôi!
“À, , Chính trị viên Tiêu với , đồng ý.” Cố Dã định tinh thần, hôm nay chút bình thường, cứ thất thần thế nhỉ.
“Thật , chuyện hai lính cũng ?” Bảo Ni xác nhận , chuyện quan trọng.
Nỗi đau khổ khi ước mơ mà thực hiện Bảo Ni hiểu, cho nên hy vọng giúp hai thực hiện.
“Được, nhưng ở đảo, Kinh Đô.” Cố Dã cảm thấy kết hôn yêu cầu chính, hình như hai cô lính mới là trọng điểm.
Chuyện Cố Dã nhờ trai , vì những lời đồn đại , tiện sắp xếp ở ngay mặt.
Xem hồ sơ khám sức khỏe và xét duyệt chính trị của Lâm Đào, là một hạt giống .
Anh trai c.h.ế.t sống , cứu, chuyện đó. lúc đại đội cảnh vệ bên Kinh Đô tuyển , trai một chỉ tiêu, đúng dịp may.
“Chỉ cần lính là , nguyện vọng của hai chính là lính, cảm ơn nhé!” Bảo Ni cảm thấy hai cô vận khí tồi, bộ đội ở Kinh Đô, tiền đồ.
Tuy từ nhỏ bài xích lính, nhưng Khương Kiều Kiều dù cũng lớn lên trong đại viện quân đội, một chuyện vẫn rõ ràng.
“Bây giờ chuyện chính , kết hôn cô nghĩ kỹ ?” Cố Dã cảm giác chuyện chính của và của cô cùng một chuyện.
“À, đúng, kết hôn, nghĩ kỹ .” Bảo Ni mới phản ứng , cô đến để bàn chuyện kết hôn.
Hóa nhầm trọng điểm , bảo , cảm giác mặt đối diện lạnh hơn một độ.
Đây là vốn dĩ mặt đen, nếu thể thấy bằng mắt thường mặt đen .
Nhìn khuôn mặt hì hì , Cố Dã cảm giác giận nổi, c.h.ế.t thật, ghét cái cảm giác mất kiểm soát .
“Doanh trưởng Cố, khi kết hôn, theo quân nhỉ?” Bảo Ni nhớ là, cấp doanh trở lên đều thể theo quân.
“Được, thể xin nhà cho nhà.” Cố Dã bất giác trả lời.
“Vậy thể về nhà đẻ bất cứ lúc nào chứ, cái hạn chế nhỉ?” Lâm Bảo Ni chẳng gì cả, rời xa cô và bà nội cô .
“Được, cô cũng thể đợi sắp xếp công việc.” Kết hôn còn nghĩ về nhà đẻ, cai sữa ? Cố Dã thầm oán thầm trong lòng.
“Thật , thì quá. Công việc thì cần , tiền lương của chắc đủ tiêu, còn cùng cha bọn họ khơi đ.á.n.h cá nữa.” Hiện tại cảm giác cũng tệ, cuộc hôn nhân thể kết.
“Cô còn khơi đ.á.n.h cá?” Cố Dã kìm cao giọng, quá ngạc nhiên.
Lâm Bảo Ni chút khó hiểu: “Không khơi đ.á.n.h cá thì cứu chứ?” Sao vẻ thông minh cho lắm.
Cố Dã hiểu biểu cảm nhỏ của Lâm Bảo Ni, đây là cảm thấy ngốc .
Kể từ lúc cô bước , bình thường, cứ như thứ gì đó điều khiển .
“Phủi phui…” Mình là theo chủ nghĩa vô thần mà.
Nhìn Lâm Bảo Ni đang trừng to mắt , xong , trong mắt cô thật sự thành kẻ ngốc .
Chuyện gì thế , kỳ lạ quá, giống như trong miệng Chính trị viên Tiêu miêu tả thế nhỉ! Cuộc hôn nhân còn kết , nhỡ sinh một đứa ngốc thì ?
Bảo Ni bên trong chính là một khá tưng t.ửng, lão Khương huấn luyện ép thành dáng vẻ nội tâm.
Cố Dã hiểu ý của cô , đau đầu, đau đầu quá!
Hai đột nhiên rơi trầm tư, trong phòng tĩnh lặng.