Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 516: Yêu Ai Yêu Cả Đường Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:59:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà họ Mục nghĩ thế nào quan trọng, Lục Cửu cảm thấy Mục Nam Phương là mấu chốt.
Lục Cửu lớn thế , thật sự từng thấy chồng nàng dâu chung sống thế nào, bà nội cô mất sớm, cô còn từng gặp chồng . Còn về , ngay cả trưởng bối t.ử tế cũng tính.
Lục Cửu thấy nhiều nhất là mợ ở nhà ông trẻ và chồng chung sống, cũng khá hài hòa.
Còn về của Mục Nam Phương, Lục Cửu từng nghĩ tới, thể cô ý thức . Mặc kệ, ngày mai Mục Nam Phương thể thông qua sự khảo nghiệm của ba cô , cô cũng chắc chắn, nhưng một điểm cô tin tưởng nghi ngờ, ba cô yêu cô.
Trong phòng ngủ lầu, Cố Dã đang múa b.út thành văn.
“Anh buổi tối ngủ cái gì thế?”
Bảo Ni rửa mặt xong, cầm kem tuyết bôi tay, tuổi tác lớn , da dẻ đều còn láng mịn nữa.
“Viết kế hoạch, sáng mai xem xem cái thằng họ Mục, tuổi còn nhỏ chịu học tập cho giỏi, ngày ngày hướng về phía , sớm chằm chằm con gái nhà , nghĩ đến là thấy tức.”
Cố Dã trong lòng thoải mái, con gái nhà mới bao lớn, cân nhắc những chuyện của lớn . Nhớ năm đó, cũng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi mới gặp Bảo Ni nhà .
“Tàm tạm là , Mục Nam Phương cũng xuất sắc, quan trọng nhất là bản Lục Cửu thích. Lục Cửu nhà trong lòng chứa huấn luyện, chứa máy bay, một đối tượng thanh mai trúc mã như , chúng nên vui mừng. Chẳng lẽ thật sự đợi đến khi lớn tuổi, do tổ chức sắp xếp xem mắt ? Lúc đó, xác suất thể gặp ý quá thấp.”
Bảo Ni hiểu tâm trạng của Cố Dã, trân trọng gia đình nhỏ của bọn họ. Đối với mà , tất cả những thứ đều dễ dàng mà . Vợ, con cái thật sự là sự ưu ái lớn nhất của ông trời dành cho .
“Anh hiểu, chính là trong lòng khó chịu. Trước đây nghĩ về phương diện , cũng tìm hiểu kỹ về thằng nhóc nhà họ Mục. Sáng mai, nhất định dùng cách của để tìm hiểu một chút, nếu , yên tâm.”
Trong lòng Cố Dã cũng hiểu, Mục Nam Phương đối với Lục Cửu mà là một lựa chọn tồi. mà, đích kiểm tra khảo sát một chút thì yên tâm.
“Được, đây là quyền lợi của , nhưng mà, đừng cho ai cũng . Dù hai đứa trẻ cũng lớn, đặc biệt là Lục Cửu nhà , còn là học viên quân đội.”
“Anh , sẽ kích động .”
Trong lòng Cố Dã chừng mực, thành tính , thể chung sống hòa bình, ai cũng kết thù.
Đêm khuya, Cố Dã và Bảo Ni cũng chuẩn ngủ, ngày mai còn dậy sớm tập thể d.ụ.c buổi sáng nữa.
Sáng sớm, Cố Dã thu dọn xong xuôi, tinh thần phấn chấn chuẩn xuất phát.
“Chị, chị xem Nam Phương thể chịu thử thách của ba ?”
Tam Thất vẫn còn sợ hãi, đều lo lắng gặp một ông bố vợ giống như ba , cái hình nhỏ bé của chịu nổi sự giày vò !
“Tam Thất, sự lo lắng của em là thừa thãi, Mục Nam Phương là thế nào, thể nghĩ đến sớm muộn gì cũng ngày ? Nhất định chuẩn đầy đủ , qua cửa là thành vấn đề.”
Cố Hiên Dật cảm thấy Tam Thất quá hiểu Mục Nam Phương , còn nhiều tâm cơ hơn Lục Cửu nhiều. Sau , bọn họ nhất định mở to mắt, giúp Lục Cửu trông chừng, tuyệt đối thể để Lục Cửu chịu thiệt.
“Hai đứa đúng là rảnh rỗi, ba việc thể chừng mực ? Lát nữa hai đứa cho kỹ, học hỏi kinh nghiệm, chừng thể dùng đến.”
Lục Cửu rảo bước đuổi theo ba cô, hai , lúc ấu trĩ.
Trên sân huấn luyện, Mục Nam Phương đến , bên cạnh còn Mục Bắc Phương theo. Nói dễ một chút là đến cổ vũ cho , thực tế một chút, hai chính là đến xem náo nhiệt.
“Chú Cố, chào buổi sáng ạ!”
Mục Nam Phương thấy chính chủ tới, vội vàng chạy qua chào hỏi.
“Chào chú Cố, cháu là hai của Mục Nam Phương, Mục Bắc Phương. Bố cháu , thằng nhóc nợ dạy dỗ, bảo chú cần nương tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-516-yeu-ai-yeu-ca-duong-di.html.]
Mục Bắc Phương chuyển lời của bố đến, định sang một bên xem náo nhiệt. Anh cảm thấy bố thật cũng đến xem náo nhiệt, chỉ là sợ ảnh hưởng , trong lòng chừng ngưỡng mộ lắm đấy.
“Được, chú hiểu . Mục Nam Phương, chúng cùng chuyện chút.”
“Vâng ạ, chú Cố, chúng cùng hoạt động gân cốt.”
Mục Nam Phương tuy trong lòng căng thẳng, nhưng bên ngoài vẫn khống chế , cho trông vẻ thong dong. Cảnh tượng , từng tưởng tượng trong lòng nhiều , hôm nay cuối cùng cũng đối mặt , căng thẳng, kích động, nhiều hơn là niềm vui sướng.
“Đi thôi, ba nghìn mét, chạy .”
Cố Dã dẫn đầu, Mục Nam Phương theo sát phía , hai cuối cùng chạy song song.
“Ba các hoạt động cơ thể, chuẩn ba nghìn mét, lải nhải cái gì thế?”
Lục Cửu bắt đầu khởi động , nhưng Tam Thất và Cố Hiên Dật còn hai Mục ba cứ thì thầm to nhỏ, đây là định chỉ xem náo nhiệt, tập luyện nữa .
“Chị, hôm nay thể nghỉ một chút ?”
Tam Thất vẻ mặt đầy hy vọng chị , hy vọng hôm nay khai ân đặc biệt.
“Em ba lôi luyện thêm ? Em thể đoán lát nữa tâm trạng ba vui vẻ buồn bực ?”
Lục Cửu thật sự là nghĩ cho hai đứa nó, tư tâm .
“Biết , bọn em chuẩn ngay đây.”
“Ha ha... Anh thì cần , chỉ xem thôi.”
Mục Bắc Phương chạy ba nghìn mét , sẽ chạy đến phế mất.
“Anh hai Mục, em Mục Nam Phương là nhân viên nghiên cứu khoa học lợi hại, cống hiến cho sự nghiệp hàng vũ trụ của đất nước, thể thể phách , đúng , cùng hoạt động chút .”
Lục Cửu vẻ mặt nghiêm túc Mục Bắc Phương, Mục Bắc Phương cảm thấy mà từ chối thì ngẩng đầu lên nữa.
“Cũng , sức khỏe thì thể cống hiến cho đất nước .”
Mục Bắc Phương hối hận c.h.ế.t, tại sáng sớm tinh mơ ở nhà ngủ, chạy đến xem trò của Mục lão tam gì, lát nữa chạy xong ba nghìn mét, chê chính là .
Lục Cửu xong thì mặc kệ ba , bắt đầu nóng , lỡ nửa ngày .
Phía xa, Cố Dã và Mục Nam Phương chạy chuyện.
“Mục Nam Phương, tự cháu nghĩ kỹ , sống qua ngày đơn giản như vẻ bề ngoài . Lục Cửu sẽ trở thành quân nhân chuyên nghiệp, con bé đối với gia đình, đối với chồng, đối với con cái, định là sẽ chỗ mắc nợ.
Cháu từ nhỏ lớn lên ở đại viện quân đội, những chuyện càng rõ ràng minh bạch hơn. Cháu thể giống như thím nhà cháu, oán hối ủng hộ chú, bảo vệ gia đình . Cả đời âm thầm hy sinh, đến cuối cùng, thể chẳng ai nhớ đến tất cả những gì cô .
Đều tấm huân chương quân công một nửa công lao của cô , nhưng trong mắt đời, cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé âm thầm lặng lẽ, cả đời thể đều sẽ bao quanh bởi tiếng vỗ tay và hoa tươi.”
Cố Dã tất cả những gì Bảo Ni kém gì , nhưng trong mắt đời, cô chính là một vợ lính, huân chương quân công, hoa tươi và tiếng vỗ tay.
“Chú Cố, cháu nghiêm túc suy nghĩ về những chuyện . Hoa tươi và tiếng vỗ tay tuy khiến kích động, nhưng tất cả đều hướng tới.
Cháu từ nhỏ nghịch ngợm gây sự, chọc ghẹo thị phi, đ.á.n.h ngang ngửa bữa cơm . Có thể là hồi nhỏ tiêu hao quá nhiều tinh lực, bây giờ cảm thấy cuộc sống bình phàm bản càng hướng tới hơn.
Cháu nảy sinh tình cảm khác lạ với Lục Cửu là cảm giác trong nháy mắt, bản cháu mất nhiều thời gian để kiểm chứng, để chấp nhận, để chờ đợi.