Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 298: Lần Đầu Đến Khu Gia Thuộc Ở Kinh Thị
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:44:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau mùng một tháng năm, Bảo Ni đóng gói đồ đạc thu dọn xong, từng chuyến từng chuyến gửi đến bưu điện, gửi .
Đồ Bảo Ni gửi phần lớn là nguyên liệu nấu ăn, hải sâm khô, bào ngư khô cô cõng từ Hải Đảo về, hình thức cực kỳ . Còn rau củ sấy khô, hoa quả sấy khô cô tự phơi, mứt quả đổi , nấm khô, măng khô...
Một phần khác là sách vở giá trị kỷ niệm, đều là Bảo Ni tìm ở trạm thu mua phế liệu, đa xong, còn một phần nhỏ .
Quần áo, chăn đệm cũng ít, những thứ đều gửi , nếu , đến Kinh Thị sắm sửa cũng dễ. Có tiền cũng khó mua, nhất là nhiều đồ đạc nhà Bảo Ni đều là sắm lúc mới đến đây, còn khá mới.
Những thứ cần gửi bưu điện đều gửi , còn một đồ quý giá và đồ dùng tùy , Bảo Ni cũng đóng gói xong, một cái gùi lớn, bên trong đặt cái hộp đựng đồ cổ của cô và tài liệu của giáo sư Cao, chèn thêm ít quần áo, chăn đệm.
Bảo Ni cảm thấy để như an , bắt mắt, kẻ trộm cũng chẳng để ý.
“Các tẩu t.ử, trong nhà còn một đồ đạc, mang , các chị xem, cái nào dùng thì cứ lấy . Lúc chúng em chuyển , đồ nội thất là của quân đội, những cái khác đều là tự sắm sửa.” Bảo Ni với Trương tẩu t.ử, Trần tẩu t.ử, Cù Hồng tẩu t.ử, hai ngày nay, mấy chị em cứ giúp đỡ thu dọn, vận chuyển đồ bưu điện, bận rộn theo mấy ngày liền.
“Được, chị , sẽ khách sáo với cô , đồ cô sắm đều là đồ , bọn chị cầu còn chứ.” Trương tẩu t.ử , đồ đạc Bảo Ni sắm sửa dùng .
“ thế, chấm mấy cái kệ để đồ của cô , còn chắc chắn và hơn lão Chu nhà .”
Cù Hồng tẩu t.ử cũng khách sáo, các chị lấy, cũng là hời cho đến ở tiếp theo.
“Trương tẩu t.ử, xe đạp lát nữa chị dắt về , tiền đưa cả , đừng để bọn em , khác thuận tay dắt mất.”
Chiếc xe đạp kiểu 26 của Bảo Ni bán cho Trương tẩu t.ử, chị vẫn luôn mua, khổ nỗi phiếu xe đạp. Lần Bảo Ni , xe đạp tiện mang theo, bán thẳng cho Trương tẩu t.ử luôn.
“Được, lát nữa chị dắt về, ngày mai các cô , thật sự nỡ a!”
“Hết cách , chúng giống như loài chim di cư, di cư theo sự điều động của đàn ông. Các chị cơ hội đến Kinh Thị, em phụ trách đưa các chị chơi.” Bảo Ni dẫn dắt chủ đề sang chuyện vui vẻ, thích nỗi buồn ly biệt.
Cố Dã về khá sớm, công việc bàn giao xong , ngày mai họ xuất phát.
“Bảo Ni, sang chút chuyện với Văn Trạch.”
“Biết .”
Cố Dã sang nhà bên cạnh, lúc về thấy Văn Trạch đang ở nhà.
“Cố Dã, mau , mấy ngày nay xoay như chong ch.óng, cũng chẳng kịp chuyện với .”
Tào Văn Trạch hai mắt đỏ ngầu, thức trắng mấy đêm .
“Công việc quan trọng, cũng chú ý nghỉ ngơi. Anh Văn Trạch, em điều về Kinh Thị, xác suất lớn sẽ điều động nữa, việc gì cứ gọi điện cho em. Chuyện nhà họ Dương em cũng sẽ để ý, tuy từ chối về, nhưng chắc tin.”
Tào Văn Trạch cũng hiểu Cố Dã đang ai, Cố Dã là cho .
“Được, với cũng lời khách sáo. Chúng một chốc một lát chắc sẽ điều chuyển, chúng giữ liên lạc.”
Hai thất lạc thời niên thiếu, hai mươi năm trùng phùng, giờ chia xa, trong lòng cũng ngũ vị tạp trần.
Hôm lúc Bảo Ni họ rời , các chị em như Trương tẩu t.ử, gia đình bác sĩ Tào, đều tiễn họ, bọn trẻ con cũng chào tạm biệt .
Đi khá xa , Bảo Ni vẫn còn thấy vẫy tay, trong lòng chua xót.
Cố Dã mua vé giường , cả nhà bốn , tay xách nách mang lên tàu, họ sắp bắt đầu cuộc sống mới.
Trải qua chặng đường dài đằng đẵng, lúc Cố Dã họ xuống tàu, cảm giác đều bốc mùi chua .
“Cố Dã, ở đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-298-lan-dau-den-khu-gia-thuoc-o-kinh-thi.html.]
Hàn Diệp vẫn ở cửa đón, giống như những đó.
“Người em!” Cố Dã tới, hai ôm thật mạnh.
“Cháu chào chú Hàn ạ!” Lục Cửu và Tam Thất chào hỏi.
“Em dâu, chào mừng trở về, chị dâu em còn bảo, đợi đến nơi, sẽ tìm em chơi đấy.”
Hàn Diệp chào hỏi Bảo Ni, truyền đạt lời của vợ .
“Vâng, đợi em thu dọn xong, sẽ tìm chị dâu.”
Mấy năm nay, Bảo Ni và vợ Hàn Diệp là Chu Vệ Hồng cũng đứt liên lạc.
“Lên xe , về nhà, bốc mùi cả .”
Cố Dã chuyển đồ lên xe, Lục Cửu và Tam Thất cũng phụ giúp.
“Cố Dã, điều về, chức cấp tăng, nhưng thực quyền lớn hơn , giỏi lắm, sĩ quan cấp Lữ đoàn đến bốn mươi tuổi.” Hàn Diệp mừng cho em của , mười lăm tuổi thi trường quân đội, hơn hai mươi năm , cũng nên trở về .
“Công việc sẽ bận, sự bỏ đều xứng đáng. Chúng xứng đáng với đất nước, cũng tranh thủ cho vợ con một chút chứ, nếu là đây, cũng .” Cố Dã khi kết hôn, ngoài trách nhiệm và sứ mệnh của quân nhân, sẽ suy nghĩ cho gia đình nhiều hơn một chút.
“Nên thế, vợ lính dễ. Em dâu nghĩ đến công việc gì , cấp bậc của Cố Dã, nhà thể sắp xếp công việc đấy.”
Bảo Ni lúc đầu cũng nghĩ đến chuyện tìm việc, tự do quen .
khu gia thuộc ở Kinh Thị phân là nhà lầu, sân vườn cho cô lăn lộn, cứ ở mãi cũng chán.
“Em cũng ý tưởng gì, gần đây thích sách, công việc kiểu thư viện, phòng tư liệu gì đó , em thích quan hệ nhân sự phức tạp. Cũng quá bận, nhà em một bận là đủ .” Bảo Ni hai năm nay nhiều sách, bản cũng thử lách chút đỉnh, cô định tiếp tục sở thích , phát triển thành nghề nghiệp.
“Vị trí như cũng , đến lúc đó xem .” Hàn Diệp cảm thấy vợ Cố Dã là an phận, mừng cho em .
Vừa chuyện, cũng đến khu gia thuộc của quân đội.
Cố Dã, em dâu, nhà phân cho ở phía nhà đại ca, tầng ba, kiểu ba phòng ngủ một phòng khách.
Hàn Diệp đỗ xe xong, Bảo Ni thấy Cố đại tẩu.
“Đại tẩu!”
“Bảo Ni, chào mừng về nhà.” Cố đại tẩu vui mừng, cuối cùng cũng mong Bảo Ni về.
“Cháu chào bác gái ạ!” Lục Cửu và Tam Thất cũng chào hỏi, hôm nay cuối tuần, trẻ con đều học, mấy đứa con nhà Cố đại ca đều nhà.
“Ây da, Lục Cửu và Tam Thất đều cao lên !”
Cố đại tẩu hai đứa trẻ, đặc biệt là Lục Cửu, thật sự thích quá .
“Đi, lên lầu, đồ các em gửi bưu điện đều đến , chị cũng là gì, mở .” Cầm đồ đạc, cả nhóm lên tầng ba, Cố đại tẩu lấy chìa khóa mở cửa, Bảo Ni bước ngôi nhà mới sắp ở.
Kiểu ba phòng ngủ một phòng khách, rộng rãi, nhà vệ sinh trong nhà, điểm khá hài lòng.
Đồ nội thất là hậu cần chuẩn sẵn, chính là cấu hình cơ bản, giường, sô pha, tủ bát...
Bảo Ni sự tháp tùng của Cố đại tẩu tham quan nhà mới, Cố Dã tiễn Hàn Diệp ngoài.
“Được , về , thường xuyên qua , khối thời gian tụ tập. về đây, thu dọn , chuyển nhà nhiều việc lắm.” Hàn Diệp lái xe , Cố Dã quanh khu gia thuộc quen thuộc mà xa lạ , , đây là đại bản doanh của .