Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 181: Sự Ra Đi Và Lựa Chọn Của Những Đứa Trẻ
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:37:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, ơi, các chú giải phóng quân đến , tỉnh .” Cô bé nhẹ nhàng lay , cố gắng đ.á.n.h thức bà.
“Chị dâu, chúng từ bộ đội hải đảo đến đây, chị yên tâm, gì cần thiết, cứ thẳng.” Cán bộ Trương cũng đang cố gắng gọi phụ nữ giường sưởi tỉnh .
“Cậu tìm Đại đội trưởng và Chủ nhiệm phụ nữ đến đây, chuyện cần họ mặt.” Cán bộ Trương với chiến sĩ cùng.
“Vâng, cán bộ Trương, ngay đây.” Cậu chiến sĩ chạy , chị dâu giường sưởi cũng từ từ mở mắt.
“Mẹ, , tỉnh , quá.” Giọng cô bé mang theo sự kích động.
“Mẹ, …” Hai bé cũng liên tục gọi, hai ngày nay chúng sợ hãi lắm , sợ ngủ một giấc tỉnh nữa.
“Chào… cảm ơn…” Người phụ nữ quá yếu, chuyện đứt quãng.
“Chị dâu, đừng vội, chuyện bộ đội .” Trương Dương cán bộ hậu cần, kinh nghiệm cũng phong phú, cách trấn an lòng .
“Được… con… mang … yên tâm…” Đứt quãng thêm vài từ, Trương Dương hiểu ý của chị , bảo mang con về bộ đội, để ở đây chị yên tâm.
Cũng , ba đứa trẻ còn thành niên, tiền trợ cấp liệt sĩ, nếu kẻ tâm tư nắm thóp, chúng sẽ ngày tháng .
“ , sẽ đưa chúng về bộ đội, lãnh đạo sẽ sắp xếp thỏa cho mấy đứa trẻ, chị yên tâm.” Trương Dương đưa lời đảm bảo, hy vọng thể khiến chị dâu yên lòng.
“Yến Tử…”
“Mẹ, con đây, yên tâm, con thể chăm sóc cho các em.” Cô bé tên Yến T.ử năng mạnh mẽ, dứt khoát.
“Tốt… vất vả … cảm ơn…” Người phụ nữ cuối cùng hướng tầm mắt về phía Trương Dương, lời cảm ơn, từ từ nhắm mắt , ngừng thở.
“Mẹ…”
“Mẹ ơi…”
Ba đứa trẻ òa lên thành một đoàn, Trương Dương cũng gạt giọt nước mắt.
“Sao thế, cái Yến T.ử ?”
Đại đội trưởng và Chủ nhiệm phụ nữ vội vàng chạy tới, thấy tiếng liền rảo bước nhanh hơn.
“Ừ, mới .” Trương Dương đón ngoài, với Đại đội trưởng và Chủ nhiệm phụ nữ đến.
Chủ nhiệm phụ nữ nhà, nhiều việc cần bà giúp đỡ.
“Chào , đồng chí giải phóng quân, là Đại đội trưởng đại đội Tiểu Ngư, Vu Lão Căn. Cảm ơn các đường xá xa xôi đến đây, cảm ơn!” Đại đội trưởng chuyện, liên tục cảm ơn.
“Đội trưởng Vu, ông cần khách sáo như , họ là nhân liệt sĩ, chúng trách nhiệm chăm sóc họ. Đợi lo xong hậu sự cho chị dâu, sẽ đưa bọn trẻ về bộ đội, lãnh đạo sẽ sắp xếp cho chúng.”
Trương Dương rõ , dây dưa lằng nhằng với họ.
Trong nhà, Chủ nhiệm phụ nữ và mấy đồng chí nữ cùng giúp thu dọn cho Yến Tử, để chị sạch sẽ.
Mấy đứa trẻ, hai con trai chút ngơ ngác, chỉ , chỉ cô bé tên Yến T.ử lo liệu.
Đợi an táng Yến T.ử xong xuôi, nhóm Trương Dương cũng về .
“Yến Tử, cháu thật sự theo đến bộ đội ? Đến lúc đó các cháu chẳng quen ai, sống thế nào?” Chủ nhiệm phụ nữ cảm thấy mấy đứa cứ ở trong đội, chăm sóc một chút cũng thể sống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-181-su-ra-di-va-lua-chon-cua-nhung-dua-tre.html.]
“Thím , tâm nguyện cuối cùng của cháu, cháu nhất định thực hiện, thể để cháu c.h.ế.t nhắm mắt.” Vu Hải Yến như đinh đóng cột, Chủ nhiệm phụ nữ cũng tiện gì thêm.
Tiễn Đại đội trưởng và những đến giúp đỡ về, Vu Hải Yến thu dọn đồ đạc trong nhà, chủ yếu là quần áo của ba chị em, còn một ít tiền tiết kiệm trong nhà, đó là tiền tuất của bố, chữa bệnh mua t.h.u.ố.c cho tốn một ít, cũng chẳng còn bao nhiêu.
“Chú ơi, cháu thể mang hết đồ ? Những thứ sống qua ngày cần dùng đến.” Vu Hải Yến định để nhận nuôi, cô bé mười lăm tuổi , hai em trai cũng mười tuổi, chúng thể tự nuôi sống bản , thể tách rời .
Trương Dương cũng ba đứa trẻ cuối cùng sẽ sắp xếp thế nào, giúp chút nào chút , nên cũng đồng ý cho chúng mang hết đồ theo.
Ngày hôm , Hải Yến khóa cửa, dẫn hai em trai dập đầu ba cái cửa nhà, theo nhóm Trương Dương rời .
“Con bé Yến T.ử là đứa , cũng sẽ thế nào?”
Các thím các bác trong làng chài mấy rời , trong lòng cũng khó chịu.
“Đi cũng , ở càng khó .” Một bà cụ lắc đầu, ba đứa trẻ mất cả cha lẫn cũng dễ dàng.
Lặn lội đến bộ đội hải đảo, Trương Dương dẫn ba đứa trẻ gặp lãnh đạo.
“Sư trưởng, ba đứa trẻ đưa về , lúc chúng đến, chị dâu nhà họ Vu chỉ còn chút tàn, gửi gắm con cho bộ đội .” Trương Dương tuy quen thấy những chuyện như , nhưng trong lòng vẫn nỡ.
“Được , xuống nghỉ ngơi , mấy đứa trẻ ăn cơm ?”
Sư trưởng Dương ba đứa trẻ thành niên, nhất thời cũng nên sắp xếp thế nào.
“Chào chú, cháu tên là Vu Hải Yến, năm nay mười lăm tuổi, hai em trai mười tuổi, chúng cháu nhận nuôi, cháu thể nuôi lớn hai em trai.” Hải Yến Sư trưởng Dương, cô bé chút căng thẳng, nhưng những lời cần đều rõ ràng.
Sư trưởng Dương bất ngờ, cô bé tuổi lớn nhưng chủ kiến. Ông , cô bé chút căng thẳng, nhưng sợ hãi.
“Hải Yến , xem, cháu nuôi sống bản và các em thế nào?” Sư trưởng Dương chút hứng thú, xem cô bé .
Hải Yến hít sâu một , cử động ngón tay, Sư trưởng Dương nghiêm túc : “Chúng cháu là con liệt sĩ, mười tám tuổi tiền trợ cấp con liệt sĩ, lúc , để tiền còn dư trong nhà cho cháu, tuy nhiều nhưng cũng đủ dùng một thời gian.
Cháu bơi lặn giỏi, thể bắt hải sản, thể vớt đồ biển, hái rau dại, kiểu gì cũng thể lấp đầy bụng. Chỉ cần chú tìm giúp chúng cháu một nơi để nhập hộ khẩu, một chỗ dừng chân là .”
Hải Yến hết suy nghĩ của , cô bé và các em tách , nhà ai sống cũng dễ dàng, sống nhờ mái hiên nhà , khó lắm.
Sư trưởng Dương đồng ý , cho đưa ba đứa xuống nghỉ ngơi ăn chút gì đó.
Sư trưởng Dương triệu tập cuộc họp, cũng ý kiến của những khác.
“Ba đứa trẻ tự sống, chúng bao nhiêu tuổi ?” Trung đoàn trưởng Trung đoàn 3 ngờ mấy đứa trẻ suy nghĩ .
“Chị mười lăm, hai em trai mười tuổi.” Sư trưởng Dương với họ tuổi của ba đứa trẻ.
“Lớn thế , nếu nhận nuôi cũng dễ, nhà ai cũng thể một lúc nhận nuôi ba đứa trẻ lớn thế , gánh vác nổi.”
Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 thật lòng, bây giờ nhà ai chẳng mấy đứa con, sống giật gấu vá vai.
Lời , đều im lặng, đây là sự thật, nhà ai sống cũng dễ dàng. Miễn cưỡng nhận nuôi một đứa còn , nhiều hơn thật sự gánh vác nổi.
“Sư trưởng, thấy suy nghĩ của bọn trẻ khả thi, bản chúng nhận nuôi. Thay vì sống cẩn thận dè dặt ở nhà khác, chi bằng tự vất vả một chút, sống thoải mái hơn. Chúng ai sức thì giúp đỡ một tay, vài năm là bọn trẻ lớn .” Cố Dã nhớ đến lời của Bảo Ni, cảm thấy bọn trẻ tự sống cũng , cuộc đời tự chịu trách nhiệm.
Sư trưởng Dương nhớ đến ánh mắt của Hải Yến, cuối cùng quyết định tìm cho bọn trẻ một chỗ dừng chân, để chúng tự sống, bộ đội chính là hậu thuẫn của chúng.
Cuối cùng, mấy đứa trẻ nhập hộ khẩu đội 1 đảo, nhét cho cha Bảo Ni, cũng giống như , tính công điểm. Hải Yến bơi lặn giỏi, Bảo Ni đưa bãi nuôi trồng rong biển, cũng thể chăm sóc đôi chút, ba đứa trẻ cuối cùng cũng định .