Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 40
Cập nhật lúc: 2025-03-04 14:56:41
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thể giữ thím Lưu lại ăn cơm, Hứa Thanh Thanh thở dài một tiếng, chỉ có thể đóng cửa lại, gọi Thẩm Khang Bình đi vào nhà chính ăn cơm.
Canh cá củ mài, nội tạng cá xào, cơm gạo kê, ở niên đại này, toàn món ăn không tồi, Hứa Thanh Thanh cũng không bắt bẻ, bưng lên chén bắt đầu ăn.
Trần lương dù sao cũng là trần lương, ăn vào trong miệng nhai hai cái, vẫn có chút hương vị không thể nói.
Hứa Thanh Thanh nhíu mi, thấy Thẩm Khang Bình đối diện gắp lòng cá ăn cùng cơm gạo kê ăn đến ngon lành, cũng chưa nói cái gì, dùng cái muỗng múc chút canh cá vào chén.
Canh cá củ mài đặc biệt đậm đà, chan vào cơm, thật ra có thể tan chút mùi vị kia.
Ruột cá, bong bóng cá linh tinh có lẽ có người thích ăn, nhưng Hứa Thanh Thanh là không thích, múc canh cá củ mài ăn xong một chén cơm gạo kê liền buông chén đũa.
Canh cá kỳ thật cũng không nhiều thịt cá, củ mài, Hứa Thanh Thanh cảm thấy không cần giữ lại, nghĩ Thẩm Khang Bình có thể ăn hết, vì thế nói: "Không cần để lại, nếu anh ăn được hết thì ăn đi."
Thẩm Khang Bình nghe vậy, đem nội tạng cá dư lại đổ hết vào cơm gạo kê, từng ngụm từng ngụm ăn hết toàn bộ, sau đó uống sach bát canh cá không dư lại một giọt.
Cả bàn đồ ăn đã sạch sẽ, vẻ mặt hắn thỏa mãn mà vuốt bụng nói: "Ăn ngon thật."
Hứa Thanh Thanh nghe vậy, cảm thấy ở trong mắt hắn, đại khái không có đồ ăn không ngon.
Ngồi nghỉ ngơi một hồi, chờ rửa xong chén đũa, Hứa Thanh Thanh theo lời hứa phía trước dẫn Thẩm Khang Bình vào trong viện ngắm sao.
So với ngày trước trời còn chưa có tối hẳn, thôn xóm liền có vẻ vô cùng yên tĩnh, hôm nay thoạt nhìn phá lệ bất đồng.
Bọn họ mới vừa ngồi xuống trong viện, liền nghe được tiếng cười nói từ cách vách theo gió đêm thổi tới.
Hứa Thanh Thanh cong môi, ghé vào đầu gối ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
Từ hôm ấy, mắt thường có thể thấy được trong thôn náo nhiệt lên nhiều, mọi người bắt đầu ra cửa nhiều hơn, tuy rằng thoạt nhìn vẫn xanh xao vàng vọt, nhưng trạng thái tinh thần đã khác trước.
Hứa Thanh Thanh nhìn đến những biến hóa này, tâm tình thập phần sung sướиɠ, mặc dù trẻ con trong thôn quá mức nhiệt tình gọi cô đi ra ngoài chơi làm cô có chút bối rối, cô cũng vui vẻ như cũ.
"Hứa Thanh Thanh, cùng chúng ta đi ra ngoài chơi đi!"
Nghe được Tiểu Hoa lại dẫn người tới gọi cô đi chơi, Hứa Thanh Thanh nhịn không được vỗ trán.
"Hứa Thanh Thanh, cậu ở nhà không?"
"Hứa Thanh Thanh......"
Có đôi khi trẻ con quá đơn thuần, nghe người lớn ở nhà nói, ít nhiều nhờ Hứa Thanh Thanh mà bọn họ mới có cá ăn, có cơm ăn, tức khắc liền cảm thấy Hứa Thanh Thanh thật tốt.
Mà bọn nhỏ biểu đạt ý tốt chính là làm bạn cùng cô, cùng cô chơi, cho nên lúc này mới mỗi ngày tới đây gọi cô.
Hứa Thanh Thanh thấy các cô không gọi được người không bỏ qua, chỉ có thể từ trong phòng đi ra ngoài.
Kỳ thật ở cái thời không di động, máy tính, tới TV cũng không có, mỗi ngày cũng rất nhàm chán, Hứa Thanh Thanh nghĩ nghĩ, cảm thấy nếu các cô nhiệt tình như vậy, cùng các cô bé đi gϊếŧ chút thời gian cũng không tồi.
Thấy cô đồng ý đi ra ngoài chơi, một đám bé gái đều đặc biệt vui vẻ.
Hứa Thanh Thanh vốn đang tò mò, các cô muốn chơi cái gì, kết quả thế nhưng là chơi đồ hàng......
Quấy rầy, cáo từ!
Cô xoay người đã muốn đi, cảm thấy còn không bằng túm một nắm rơm về nhà đan cỏ chơi, lại bị Tiểu Hoa ngăn lại, chỉ có thể lưu lại chơi cùng trẻ con.
"Thanh Thanh cậu bỏ cát vào làm gì?"
"Cát cái gì, nấu ăn không cần bỏ muối sao? Tôi cho cậu thêm chút muối."
"Cậu nói đúng, rau xanh xào chín, chúng ta lại chiên một con cá đi!"
"Đây, cá, cho cậu." Hứa Thanh Thanh tùy tay nhặt lên một nhánh cây từ bên cạnh ném vào miếng gỗ dùng làm nồi.
Đầu bếp Tiểu Hoa hỏi: "Cá này đã gϊếŧ chưa?"
"Gϊếŧ rồi, gϊếŧ rồi." Hứa Thanh Thanh thập phần tùy ý gật đầu.
Bọn họ đang chơi ở một sườn dốc nhỏ gần cửa thôn, bởi vì nơi này trước đây có bếp đất các cô đã đào, cùng một đống miếng gỗ, lá cây, hòn đá nhỏ có thể làm các đồ vật trong nhà.
Hứa Thanh Thanh làm có lệ chơi cùng mấy cô bé, bỗng nhiên nghe được hình như có người gọi mình.
Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua, kết quả phát hiện thế nhưng lại là bà ngoại của nguyên thân.
Hứa Thanh Thanh một đoán bà tới đây khẳng định không chuyện tốt, lập tức muốn rời đi, lại bị bà Lý nhìn thấy nhanh chân lại đây bắt lấy cánh tay cô: "Nhìn thấy bà ngoại gọi mà còn chạy?"
Hứa Thanh Thanh giãy một chút không lấy tay ra được, chỉ có thể nói: "Bà có chuyện gì?"
Bà Lý kéo cô sang bên cạnh, sau đó nói: "Bà hỏi mày, tron thôn có phải lấy được lương thực ở chỗ nào hay không?"
Nghe được lời này, trong lòng Hứa Thanh Thanh âm thầm nhíu mày, trên mặt lại làm bộ mờ mịt: "Lương thực gì ạ?"
"Bà chính là bà ngoại của mày, đừng giấu bà." Bà Lý nói xong, đại khái là bị biểu tình của cô lừa gạt, lại nhịn không được nói thầm, "Chẳng lẽ bọn họ khi dễ Hứa gia không co người lớn, không chia cho con bé này?"
Thiên hạ không có bức tường nào kín gió, mặc dù đại đội trưởng dặn dò người trong thôn đừng nói ra bên ngoài, nhưng nhà ai còn không có thân thích bằng hữu, đặc biệt là những người gả từ ngoài thôn tới, dù sao cũng phải cho nhà mẹ đẻ một chút, không thể trơ mắt nhìn nhà mẹ đẻ c.h.ế.t đói.
Hiện mấy người phụ nữ từ Thanh Hà Thượng Loan gả tới trộm mang lương thực tiếp tế nhà mẹ đẻ, bị người nào đó thích nhìn chằm chằm nhà người khác phát hiện, lén nói thầm cùng những người khác, đều hoài nghi thôn Dương Thụ lấy được lương thực từ chỗ nào hay không, nếu không con gái đã gả đi lại thừa lương thực tiếp tế người nhà mẹ đẻ.
Đương nhiên, đây đều là chuyện không xác định, người Thanh Hà Thượng Loan cũng chỉ nói thầm vài câu, thuận tiện hâm mộ một chút nhà mình không có con gái gả đến thôn Dương Thụ.
Bà Lý nghe được suy đoán này, lập tức nghĩ đến nhà người khác không có, nhà mình lại có người ở thôn Dương Thụ, vì thế lập tức lại đây hỏi thăm.
Hứa Thanh Thanh thừa dịp bà suy tư, muốn tránh khỏi tay bà, lại bị bà cầm thật chặt: "Đi, mang bà ngoại về nhà mày nhìn xem."
Lại đây một chuyến không dễ dàng, bà Lý lão nghĩ kể cả người ta đoán sai, cũng đi đến nhà con bé này ăn ké bữa cơm, tốt nhất lại tìm xem có thể mang cái gì trở về hay không.
Còn phòng ở? Người thôn Dương Thụ quá lợi hại, lại che chở con nhóc này, bà tạm thời không dám lại động tới, bất quá thân là bà ngoại, đến thăm chá gái, ở trong nhà ăn bữa cơm còn không phải chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Trong lòng bà Lý nghĩ, lôi kéo Hứa Thanh Thanh đi về nhà cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-40.html.]
Hứa Thanh Thanh nào nguyện ý mang bà về nhà, nếu không lấy tính cách bà lão này, sợ là gạo kê cùng cá khô trong nhà đều sẽ bị cướp sạch.
Tay cô bị bà nắm không nhẹ có chút đau, trong lòng đã có chút tức giận, chỉ có thể trước chịu đựng cả giận: "Bà buông cháu ra trước."
"Đừng cọ tới cọ lui, nhanh lên." Bà Lý không những không buông cô ra, ngược lại thúc giục nói.
Lúc hai người lôi lôi kéo kéo, Tiểu Hoa cùng mấy cô bé đều nhìn thấy, thấy bà mạnh mẽ lôi kéo Hứa Thanh Thanh, Hứa Thanh Thanh rõ ràng không muốn, tùy tay cầm lấy đồ chơi ném tới.
Bị nhánh cây, cục đá ném đến bà Lý theo bản năng buông tay, một bên vỗ trên người mình, một bên trừng mắt đám trẻ con: "Con nhà ai tay thối như vậy!"
"Tay bà mới thối, ai bảo bà khi dễ Thanh Thanh!" Tiểu Hoa xoa eo đứng ra, không cam lòng yếu thế mà đáp lai.
Bà Lý bực bội nói: "Mắt mù à, tao khi dễ nó? Lại nói, dù tai khi dễ nó thật, nó cũng phải chịu!"
"Dựa vào cái gì!" Hứa Thanh Thanh còn chưa tức giận, Tiểu Hoa trước tức giận nói.
Bà Lý "Hừ" một tiếng: "Dựa vào tao là bà ngoại, trưởng bối của nó."
"Bà ngoại sói, đại phôi đản, khi dễ Thanh Thanh tôi liền đánh bà!" Tiểu Hoa nói xong, lại nắm lên một hòn đá nhỏ ném qua.
Bên cạnh, mấy đứa nhỏ nhìn thấy động tác của Tiểu Hoa, cũng nhặt gậy gỗ, cục đá, hòn đất ném theo.
Hứa Thanh Thanh cảm thấy người gọi là bà ngoại này thật đáng giận, không trông cậy bà là một người bà hẳn hoi, không chăm sóc cháu gái mồ côi, tốt xấu cũng đừng tới đây tìm phiền toái chứ?
Thấy một đám trẻ con giúp mình ném bà, Hứa Thanh Thanh trong lòng có điểm hả giận, lại nghĩ, dù sao lúc này mình còn nhỏ, không hiểu chuyện không phải thực bình thường sao, vì thế cũng ném theo.
"Mấy đứa làm phản rồi!" Bà Lý thấy các cô còn dám ném mình, đặc biệt là đứa cháu gái c.h.ế.t tiệt nhà mình cũng ném theo, tức giận dậm chân.
"Lang bà ngoại, lang bà ngoại!" Tiểu Hoa không ngừng ném, một bên ném còn một bên kêu.
Bà Lý vừa đau vừa tức, trốn vài bước, trực tiếp giơ tay muốn đánh các cô.
"Chạy mau, lang bà ngoại muốn đánh người!" Tiểu Hoa nhìn biểu tình hung thần ác sát của bà, ném xong cục đá trong tay xoay người chạy, thuận tiện còn không quên kéo Hứa Thanh Thanh.
Hứa Thanh Thanh đi theo một đám trẻ con chạy vào trong thôn, trong lòng nhịn không được cười ha ha, cảm thấy gặp được đứa nhỏ nghịch ngợm thực xui xẻo, nhưng chính mình cũng là "đứa nhỏ nghịch ngợm" cũng thật sảng khoái.
Bà Lý rốt cuộc cũng không còn trẻ, hơn nữa vừa đi một đoạn đường xa như vậy, chạy lên, nào đuổi kịp mấy đứa trẻ, chỉ có thể trơ mắt nhìn các cô chạy xa, tức giận đến mức đứng tại chỗ chửi má nó.
Chờ nghỉ ngơi đủ, bà vỗ vỗ đất, đá vụn trên đầu trên người, nghiến răng nghiến lợi mà đi về Hứa gia, định bắt được con bé c.h.ế.t tiệc kia sẽ giáo huấn nó một trận.
Này đã qua giờ cơm, bà Lý thật ra không có biện pháp quan sát thức ăn của người trong thôn, bất quá bà cố ý nhìn vào trong nhà, mắt sắc mà nhìn đến một hộ treo cá ở nhà chính.
"Thế nhưng có cá......"
Nhìn đến chỗ cá kia, ít cũng có vài cân, bà Lý nhớ vị tươi ngon của thịt cá, thiếu chút nữa đi không nổi.
Bà nhịn không được tò mò, có cá là do vận khí nhà này tốt bắt được, hay là người trong thôn đều có.
Tuy rằng cảm thấy không có khả năng có nhiều cá như vậy chia cho cả một thôn, nhưng bà vẫn là nhịn không được tưởng tượng, nghĩ nếu Hứa gia cũng có cá thì tốt rồi, như vậy buổi tối nhà bà cũng có thể ăn cá.
Nuốt nước miếng, bà nhanh bước chân đi đến Hứa gia, lại thấy cửa chính đóng chặt, còn khóa.
"Con bé c.h.ế.t tiệt kia, không về nhà còn đi đâu phát điên! Ban ngày ban mặt khóa cửa cái rắm......" Bà một bên mắng một bên tìm cách mở cửa ra.
"Làm gì vậy? Làm gì vậy? Ai không biết xấu hổ ban ngày ban mặt tới trộm đồ thôn chúng ta thôn?"
Bà Lý không hề cố kỵ đập khoá cửa nên thanh âm có chút lớn, làm mẹ Nhị Cẩu Tử cách vách vừa từ trên núi xuống nghe được động tĩnh.
"Chó má nhà bà, bà rõ ràng thấy tôi là ai!" Bà Lý vốn dĩ có một bụng lửa giận, nghe được có người mắng mình là trộm, quay đầu liền mắng lại.
Kỳ thật mẹ Nhị Cẩu Tử đã sớm nhận ra là ai, thuần túy chính là không vừa mắt loại người này cố ý mắng.
"U! Nguyên lai là bà, không ở thôn mình, chạy đến thôn chúng ta cạy khóa chơi?"
"Cạy khóa cũng là cạy khóa nhà cháu gái tôi, liên quán cái rắm gì tới bà!"
"Lời này bà nói cũng không đỏ mặt, Đại Ni nếu biết lúc mình không còn nữa, mẹ mình không những không giúp đỡ con mình, còn luôn đánh chủ ý tới nhà của cháu gái, sợ tức giận đến nửa đêm từ dưới nền đất bò ra tìm bà? Bà nói bà thật sự một chút cũng không chột dạ sao?"
"Tôi làm sao! Bhẳng liên quan gì tới bà, tôi đây là thấy bà nhàn quá nóng ruột, muốn tới đây quản......" Bà Lý thẹn quá thành giận.
So việc mắng chửi người, mẹ Nhị Cẩu Tử không kém, xắn tay áo trực tiếp chửi nahu cùng bà: "Tốt hơn bà đồ đỉnh đầu bị loét, chân chảy mủ, hư thấu, bà quỷ già thiếu đạo đức, tôi khuyên bà vẫn nên tích chút đức, đừng......"
Cuối cùng, trận chiến này lấy lượng hô hấp cùng tinh lực so sánh, mẹ Nhị Cẩu Tử kết thúc thắng lợi.
Mắng không lại bà Lý vốn đang muốn động thủ, nhưng nhìn thấy cha Nhị Cẩu Tử đi ra từ nhà cách vách, chỉ có thể xám xịt rời khỏi thôn.
Còn Hứa Thanh Thanh, đi theo Tiểu Hoa chạy trốn, bởi vì trên đường có cô bé tò mò hỏi "Lang bà ngoại" là cái gì, vì thế một đám trẻ con bị Tiểu Hoa mang về nhà, nghe ông cô bé kể chuyện lang bà ngoại.
Người nhà quê đều có chút tay nghề, tỷ như nghề mộc, đan cỏ, tre trúc linh tinh, không ra ngoài làm việc cũng không nhàn rỗi, làm chút đồ vật không chỉ có thể làm gia dụng trong nhà, còn có thể tích cóp một chút đi trấn trên đổi chút muối, que diêm linh tinh trong Cung Tiêu Xã.
Ông Tiểu Hoa đang đan tre trúc, lúc này đang đan sọt.
Thấy cháu gái mang theo một đám trẻ con lại đây muốn nghe hắn kể chuyện xưa, ông Tiểu Hoa cười ra vết chân chim: "Các cháu muốn nghe chuyện gì? Thanh Thanh muốn nghe chuyện gì?"
Hứa Thanh Thanh thấy ông còn hỏi riêng mình, cười nói: "Có thể kể lang bà ngoại không ạ?"
Cũng không phải cô muốn nghe lang bà ngoại, chủ yếu những cô bé khác chính là vì cái này nên mới tới.
"Không thành vấn đề." Ông Tiểu Hoa nói xong, động tác đan sọt trên tay không ngừng, trong miệng đã bắt đầu kể: "Ngày xưa có hai chị em nọ, một đứa tám tuổi, một đứa năm tuổi, có một ngày, cha mẹ bọn họ có việc đi ra ngoài, mặt trời xuống núi còn chưa có trở về...... Chạng vạng, bà ngoại bọn họ đột nhiên tới...... Mẹ bọn họ là gả xa, hai đứa nhỏ trước nay chưa thấy qua bà ngoại...... Buổi tối, bà ngoại ngủ cùng hai chị em họ, chị gái ngủ một đầu, em trai ngủ một đầu khác...... Nửa đêm, người em trai nghe được thanh âm sột xoạt, không khỏi hỏi ' bà ngoại, tiếng gì đó ạ? ' bà ngoại nói ' là tiếng bà ăn đậu tằm'......"
Bọn nhỏ ngồi xung quanh đều nghe thực nghiêm túc, ông lão kể đến "Đậu tằm", còn có đứa thấy thèm.
Chỉ có Hứa Thanh Thanh, nghe đến đó có cảm giác không tốt lắm, quả nhiên ——
"Em trai nghe bà ngoại nói đang đậu tằm, có điểm thèm, nhịn không được mở miệng xin bà ngoại một cái, bà ngoại đồng ý, liền từ trong chăn...... em trai nhận lấy, làm gì có đậu tằm, rõ ràng là một ngón tay dính máu, là của chị gái hắn......"
"A a ——"
Nghe đến đó, mấy cô bé khác đồng thanh hét lên.