Trần biên tập tâm tình cũng còn nữa, ông : "Cháu đây là chuyện gì chứ?"
Khúc Tiểu Tây: "Không việc gì, chú cần quá lo lắng . Dù chú cái gì cũng thì lo lắng?"
Trần biên tập , gì.
Khúc nhạc đệm nho nhỏ nhanh ch.óng trôi qua, tiếp tục náo nhiệt. Dù hôm nay cũng là Tết Nguyên Đán, khó khi tụ tập với . Dù đến giữa buổi chiều tiệc cũng tan, giờ cũng dám phố lúc trời tối nữa, an .
Mọi đều tan, Khúc Tiểu Tây kết toán tiền công cho Hứa, : "Mẹ Vương, đêm nay dì đừng ."
Mẹ Vương a một tiếng đồng ý.
Nếu quá muộn, dì cũng thật dám về.
Vừa lúc hôm nay , dì bưng chậu nước phòng vệ sinh giúp mấy đứa bé giặt quần.
Giữa trưa phòng khách còn vô cùng náo nhiệt, hiện tại cũng chỉ hai Khúc Tiểu Tây cùng Túc Bạch, Túc Bạch sô pha, vỗ vỗ vị trí bên : "Tới ."
Khúc Tiểu Tây a một tiếng, dựa cánh tay , cùng sóng vai . Đầu cô thuận thế dựa , hỏi : "Hôm nay tới, chứ ?"
Túc Bạch lắc đầu: "Không việc gì." Anh : "Vừa thấy theo dõi Trần biên tập, hẳn do xã báo bọn họ."
Khúc Tiểu Tây: "Sớm em gửi bài đến xã báo bọn họ."
Lúc cô kỳ thật quăng lưới khắp nơi, nghĩ tới Báo Nhân dân đăng bài thật.
Có điều, hình như thật sự chút vấn đề.
Túc Bạch : "Em suy nghĩ nhiều , dù em gửi bài đến xã báo nào cũng khả năng gặp chuyện tương tự. Anh nghĩ khả năng thể tìm thấy em lớn. Dù giờ em mang danh công việc . Đương nhiên khả năng lớn là . Chúng vẫn nên cẩn thận một chút. Nếu thực sự chuyện, nhất chúng nên rời ngay."
Khúc Tiểu Tây một phát thẳng dậy Túc Bạch, nghiêm túc hỏi: "Rời ? Anh nơi nào?"
Túc Bạch nghĩ nghĩ, : "Còn nghĩ kỹ, kỳ thật nếu để chọn thì chắc sẽ là Trùng Khánh."
Khúc Tiểu Tây sửng sốt, kinh ngạc : "Vì là nơi ……"
Túc Bạch: "Xét về địa hình địa lý tương đối an ."
Khúc Tiểu Tây gật gật đầu, thể Túc Bạch kiến giải.
"Đương nhiên, nếu thể còn hy vọng chúng thể thuận lợi ở nơi . Anh quá chuyển nhà." Túc Bạch mỉm một câu, lời là thật đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-484-anh-hon-em.html.]
Nếu là đây, Khúc Tiểu Tây sẽ cho rằng đây là lời thật. Tuy nhiên từ khi lên chức thành bạn trai , hai ở chung hơn nửa năm, mối quan hệ càng thêm gần gũi, đôi bên lộ chút tính cách phần khác so với .
Khúc Tiểu Tây nghiêng đầu ngó , Túc Bạch mỉm : "Nhìn cái gì?"
Ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc khuôn mặt Khúc Tiểu Tây, khuôn mặt nhỏ của cô khác gì đậu hủ.
Khúc Tiểu Tây: "Xem chuyện là thật giả nữa."
Túc Bạch: "Thật sự ." Anh nhẹ nhàng ôm lấy Khúc Tiểu Tây, : "Bởi vì nơi là nơi chúng gặp ."
Khúc Tiểu Tây sửng sốt, ngay đó cong khóe miệng, cô ôm c.h.ặ.t Túc Bạch, xinh xắn : " em và ở bên , mặc kệ chúng nơi nào, chúng vẫn sẽ ở bên ."
Khúc Tiểu Tây lời ngon tiếng ngọt so với Túc Bạch còn êm tai hơn.
Túc Bạch hiển nhiên dỗ dành, nếu đang ở khác như , thậm chí nhẹ nhàng âu yếm cô.
Anh Khúc Tiểu Tây thật sâu, mãn tâm mãn nhãn đều là tình yêu.
Túc Bạch nhéo tay nhỏ nhu nhược như xương của Khúc Tiểu Tây, nghiêm túc : "Em hiểu thế? Anh bắt đầu thích em từ sớm ."
Khúc Tiểu Tây chớp mắt to: "Sớm bao nhiêu?"
Túc Bạch cong môi mỉm , nhớ đều thấy sung sướng, gì chuyện nào khiến vui mừng hơn hai tâm ý tương thông ? Thế gian tìm một con gái tình đầu ý hợp với khó khăn đến bao nhiêu.
Túc Bạch thích Khúc Tiểu Tây, thích khuôn mặt của cô, thích tính cách của cô, thích tài hoa của cô, càng thích những khi cô giở tính tình.
"Từ sớm. Có lẽ là trong vài ngẫu nhiên gặp , cũng thể là những ngày đến nhà em ăn trực, cũng thể là khi bắt gặp em bày chút tâm cơ giảo hoạt nho nhỏ. Anh nhưng cảm giác ."
Túc Bạch xoa xoa mái tóc của Khúc Tiểu Tây lộn xộn hết cả lên.
Anh trái ngó , bốn bề vắng lặng, đột nhiên hướng về phía , xoạch một tiếng.
Khúc Tiểu Tây nháy mắt che miệng , mắt to trừng lớn, gắt gao chằm chằm Túc Bạch, thấp giọng: "Anh !"
Túc Bạch: "……"
Sắc mặt chút ửng đỏ, thấp giọng: "Anh ……"
Khúc Tiểu Tây che miệng nhỏ, đôi mắt sáng như : "Anh hôn em!"
Sắc mặt Túc Bạch càng đỏ nhưng kiên định, cả vươn về phía một chút, nữa mổ tay cô.