Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 478: Đạo lý lớn lao

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:02:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Những chuyện lung tung đó nhiều. Thẩm Hoài chỉ sơ về những gì trải qua, biến thành một kể chuyện nhưng thấy con trai dựng lỗ tai lên ngóng, ánh mắt trông mong, chỉ thể cố gắng kể sinh động một chút.

Giờ đây Thẩm Hoài mới cảm khái, ăn như Khúc Tiểu Tây thì bao.

Một bữa cơm khách và chủ đều tận hứng. Vì đều mệt mỏi nên khi ăn xong cũng lâu, nhanh ai về nhà nấy. Chỉ Túc Bạch , ngược còn : "Anh thấy ăn nhiều, định bộ một chút cho tiêu thực chút, cùng ?"

Khúc Tiểu Tây: "Muốn." Cô tiến lên: "Ai nha nha, em thấy rõ đường lắm."

Túc Bạch lập tức ngầm hiểu, mang theo ý nắm lấy tay Khúc Tiểu Tây, : "Anh dắt em."

Khúc Tiểu Tây: "Vâng ạ."

Túc Bạch nhéo tay Khúc Tiểu Tây, nhẹ giọng: "Sao tay em mềm thế nhỉ?"

Khúc Tiểu Tây: "Nói dối, tay em rõ ràng chai mà."

Bởi vì thường chữ nên tay cô kén nho nhỏ nhưng khá rõ.

Túc Bạch: "Vậy cũng vẫn mềm."

Khúc Tiểu Tây: "Móa."

Túc Bạch nở nụ : "Anh thấy em đang nhạo ."

Khúc Tiểu Tây vẻ kinh ngạc: "Ai nha nha, phát hiện rùi."

Túc Bạch: "Trứng thúi." Anh vẻ hung hăng: "Anh cần cho em tay mới ."

Khúc Tiểu Tây bật .

Một chút cũng sợ hãi .

: "Vậy tay ."

Túc Bạch mỉm , cô thật sâu. Mãi mới bất đắc dĩ thở dài: "Em quả thực nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay."

Khúc Tiểu Tây mặt mày hớn hở, hai ở trong sân túm tụm với . Đỗ Tiểu Ngũ cạnh cửa sổ tầng một lúc lâu mới về ghế sofa, bật lửa đốt một điếu t.h.u.ố.c. Gạt tàn bàn chứa thật nhiều tàn t.h.u.ố.c. Hắn rít một thật sâu.

Ngồi một lúc xuống, túm lấy gối dựa che mặt .

Có một quan hệ luôn thuộc cùng một thế giới, thì cũng cần cố cưỡng ép để tới cùng một thế giới gì. Thế chỉ khiến đôi bên khó xử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-478-dao-ly-lon-lao.html.]

Đỗ Tiểu Ngũ thở dài một tiếng, thuận tay cầm lấy khăn lông ném sofa thẳng phòng tắm.

Khúc nhạc đệm của Đỗ Tiểu Ngũ bên Khúc Tiểu Tây và Túc Bạch hề gì. Nếu như vẫn còn ở bên ngoài bọn cô thể còn chú ý tầm mắt của khác vài phần chứ ở nhà thì khác, chẳng chú ý nhiều như gì. Tầng tầng thấy bọn cô chuyện nên dĩ nhiên vấn đề.

Túc Bạch: "Vàng em đào ở Bạch gia chuyển về."

Khúc Tiểu Tây bừng tỉnh: "Cùng Thẩm Hoài về?"

Túc Bạch gật đầu: " , điều . Đồ vật chuyển kho hàng ở ngoại ô. Chừng nào em xem, xử lý một chút?"

Khúc Tiểu Tây: "Ngày mai ."

Loại chuyện nên sớm cho xong.

Túc Bạch: "Có thể."

Khúc Tiểu Tây mỉm : "Có thấy em thiếu kiên nhẫn?"

Nói như , Túc Bạch kiên định lắc đầu: "Hoàn ngược , em là thấy trầm nhất, ai trong tay nhiều vàng như lập tức xem? Thế nhưng em ."

Trừ bỏ lúc mở rương nghiệm chứng, những rương khác đến nay vẫn khóa.

Khúc Tiểu Tây: "Đây thời gian phù hợp ? Kỳ thật em cũng sốt ruột lắm đó."

Cô kéo lấy cánh tay Túc Bạch, cả cơ thể cứ như treo lên , cứ thế lắc lư qua . Người ngoài thấy thật . Thế nhưng ngoài thì ngoài, Túc Bạch trong lòng vui mừng đến mức khóe miệng cong lên cao cao, chỉ hận cô vĩnh viễn buông tay.

Nào chỉ một Đỗ Tiểu Ngũ lén, bà cụ nhà họ Trương cùng hai cháu gái cũng bên cửa sổ nhòm, bà c.h.ử.i một câu: " là hồ ly tinh!"

Ngay đó hận sắt thành thép: "Tao bọn mày đấy, cả ngày ở cùng hồ ly tinh mà học chút gì ?"

Hai đều cụp mi rũ mắt, dám gì.

Đừng Trương Ngọc Uyển hung dữ thế nào với em gái chứ cô dám chọc giận bà bội .

"Mày đấy, hôm nay Thẩm ở đây mà mày cũng tìm cơ hội, mày xem mày còn ích lợi gì? Còn mày nữa, Ngọc Thục, mày cũng sức một chút?"

Bà lão một chút cũng ngại cả hai cháu gái đều theo Thẩm Hoài, so sánh với việc hưởng cuộc sống sang quý thì thể diện đáng mấy đồng?

Chẳng qua Trương Ngọc Thục xác thật , cô ả tâm cơ, cũng mục tiêu của . Cô ả nhẹ giọng: "Thật cháu trúng Lôi cảnh trưởng."

Trương lão phu nhân sửng sốt, Trương Ngọc Thục: "…… Cháu cũng thể tranh cướp với chị gái . Hơn nữa Lôi cảnh trường cũng lợi hại, nếu cháu thể gả cho , kể cả cháu cũng bằng lòng. Không chừng khi đó cháu còn thể giúp đỡ nhà chúng . Thế đạo bây giờ , phận như càng bảo đảm cuộc sống , bằng dù tiêu hết tiền cũng giữ mạng."

Đạo lý lớn lao như cô ả vẻ vô cùng đắn.

 

 

Loading...