Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 470: Cơ hội trở về sẽ càng ít

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:01:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đoàn Khúc Tiểu Tây đến nhà ga, Khúc Tiểu Tây thấp giọng : "Chúng đến đây một , cũng là tình cảnh vội vàng như thế , vội vội vàng vàng rời khỏi. Không nghĩ đến vài năm vẫn như ." Nói đến chuyện nhịn bật : "Khả năng chúng cùng Phụng Thiên thật duyên phận gì?"

"Em với Phụng Thiên duyên phận , chỉ chúng duyên phận là ." Túc Bạch nắm lấy vé xe : "Lên xe ."

Chuyến xe điểm đến xa gần, lúc tới chỗ trung gian giữa Phụng Thiên với Thượng Hải.

Túc Bạch: "Chúng giữa chừng sẽ chuyển xe."

Khúc Tiểu Tây: "Vâng."

Lúc đến thật cảm thấy khẩn trương chút nào, thậm chí còn chút nhẹ nhàng nhẽ. Thế mà lúc rời khỏi khác biệt. Theo tiếng xe lửa thúc giục, hành Trình tới Phụng thiên của cô cũng đặt dấu chấm hết.

viên mãn .

Giờ rốt cuộc cũng rời khỏi.

Khúc Tiểu Tây ở phía cửa sổ nhẹ giọng: "Em nghĩ về cơ hội trở về sẽ càng ít."

Túc Bạch biểu tình của cô, chỉ : "Nếu em về, còn mà. Anh sẽ cùng em."

Khúc Tiểu Tây mỉm lắc đầu, cô : "Em nghĩ cha sẽ hiểu cho em."

Nơi đây bọn cô còn gì vướng bận.

Ngay cả Khúc thị cũng c.h.ế.t, suy nghĩ kỹ càng mới thấy nhiều năm như cuối cùng cô cũng thể xuống tay với bà .

"Em rõ ràng chỉ về năm ngày nhưng cảm giác như về 5 năm ."

Túc Bạch: "Có thể giải quyết hết thảy, chính là ."

Anh an ủi Khúc Tiểu Tây, về phía cháu : "Cha cháu ngốc nên cháu cần lo ."

Tiểu Bảo ừ một tiếng, giọng điệu chút héo héo.

Khúc Tiểu Tây lên tinh thần: "Để em kể chuyện cho nha?"

Mấy trai đều về phía Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây: "Chúng kể chuyện nào dài một chút để thể hết cả một đường tới Thượng Hải."

Mấy trai gật đầu: "Được."

Khúc Tiểu Tây: "Vậy , chúng bắt đầu……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-470-co-hoi-tro-ve-se-cang-it.html.]

Sự thật giống như những gì Khúc Tiểu Tây sở liệu, câu chuyện kể thật lâu, thật lâu vẫn hết. Đến Thượng Hải mà đoạn kết vẫn còn xong. Chẳng qua xe lửa thuận lợi tới Thượng Hải cũng đủ để thở dài nhẹ nhõm một .

Trên sắc mặt Khúc Tiểu Tây thể hiện gì nhưng mấy thiếu niên biểu hiện khá rõ ràng.

Mọi xe kéo về nhà. Lúc bọn cô ở Phụng Thiên, đường đều là tuần tra, những kẻ đó mới là ngoại lai nhưng phảng phất cứ như chủ nhân thực sự.

Về đến Thượng Hải khác, bây giờ vẫn là ' nhà', kể cả cho nhiều thể diện nhưng vẫn thể khiến cảm giác khác biệt.

Xe kéo tiến thẳng Tô giới, chẳng bao lâu đến cửa nhà, Khúc Tiểu Tây: "Ổ vàng ổ bạc bằng ổ ch.ó nhà . Chỗ của luôn nhất."

Túc Bạch: "Tiểu Bảo cùng về , mấy đứa Tiểu Tây bọn em tắm rửa một cái nghỉ ngơi cho khỏe , mấy ngày nay đều thời gian nghỉ cho hẳn hoi ."

Khúc Tiểu Tây: "Vâng ạ."

Lời tuy như thế nhưng Tiểu Bắc Tiểu Bảo : "Em về nhà tắm rửa một cái sẽ qua chỗ Tiểu Bảo."

Anh em lúc ở bên , thể nghĩa khí .

Túc Bạch: "Ừ."

Khúc Tiểu Tây lâu về, trong nhà yên tĩnh đến kỳ lạ. Bọn cô nhiều ngày về nên cũng cho Vương mấy ngày nghỉ. Khúc Tiểu Tây rót nước uống mới phát hiện trong nhà chẳng gì cả. Cô chỉ dành đun nước mới : "Hai tắm . Em nấu chút nước pha nâng cao tinh thần ."

Hai trai đều .

Một đường tàu xe xóc nảy, đến bây giờ Khúc Tiểu Tây mới thể hết lo lắng. Hành trình trở về Phụng Thiên của bọn cô mỗi ngày đều vô cùng bận rộn, ngay cả khi rời cũng hấp tấp. Bây giờ thoải mái hơn, Khúc Tiểu Tây mới thời gian tinh tế nghĩ mỗi một chuyện xảy đường. Cẩn thận nghĩ mới thấy chắc sơ hở gì lớn.

Ngay cả chuyến cuối cùng đến nhà họ Bạch cũng thế.

quản khác nhưng đảm bảo bên chuyện bất ngờ gì, vì thế cô cũng thấy yên lòng.

Chỉ mấy ngày ở nhà nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn thừa dịp đun nước kiểm tra bộ trong nhà một chút, quả nhiên so với lúc cô rời khỏi gì khác.

Cô mở mấy cửa sổ thông gió mới sang tìm , bắt đầu pha .

"Cốc cốc cốc."

Tiếng đập cửa vang lên.

Khúc Tiểu Tây qua mở cửa thấy Túc Bạch bên ngoài. Tóc vẫn còn ướt sũng, áo sơ mi còn mang theo vệt nước, nghĩ thôi tắm xong. Khúc Tiểu Tây kinh ngạc: "Sao qua đây?"

Túc Bạch mỉm : "Anh nghĩ nên đến với bọn em một tiếng, Thẩm Hoài việc gì . Chắc chạng vạng ngày mai sẽ đến đây, cảm xúc của Tiểu Bảo cũng hơn nhiều, mấy đứa cần lo."

Nghe tin tức , Khúc Tiểu Tây: "Vậy là , bằng em cũng yên tâm."

 

 

Loading...