Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 462: Đầu óc hỏng rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:01:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cô bật : "Bằng đó vàng thì vẻ ít, đối với nhiều còn là khoản tiền cả đời thể . Tuy nhiên đối với nhà chắc chẳng đáng bao nhiêu. Em tin họ sẽ lừa . Hơn nữa, kể cả lừa thì ? Chỉ thể lên rằng em với tiền duyên phận."

Túc Bạch: "Mặc kệ nhiều ít cũng thể bỏ qua nguy cơ tiền tài động lòng . Bây giờ đúng lúc cần dùng tiền. Có điều họ sẽ xuống tay ."

Đánh giặc luôn cần tiền.

Chẳng qua nhà họ Túc sẽ gây phiền toái cho , đây là sự ăn ý mà đôi bên đều nhận thức .

Khúc Tiểu Tây thấu đời bèn : "Em tin vận mệnh, em tin vận mệnh trong tay em. Mà tiền đó cũng tạo thành ảnh hưởng lớn với em. Em đơn giản vàng cứ chôn mãi ở đây, vĩnh viễn thấy ánh mặt trời. Em cầm tiền còn thể tự giúp bản , còn thể giúp thêm nhiều khác. Dù cũng chờ chúng chở hết vàng mới . Ai bảo nơi địa bàn của chúng ."

Túc Bạch gật đầu: "Em đúng."

Tuy cuộc sống của bọn cô vất vả nhưng cũng sẽ quên đó vì tiền mà chịu khổ bao nhiêu.

Cô đem tài sản mang hết, những cái khác về mới tính tiếp.

Khúc Tiểu Tây: "Đi thôi, đều trở về tắm rửa một cái nghỉ ngơi một chút."

Không thể , quần áo bọn cô cũng thể tiếp tục mặc nữa, bẩn kinh khủng.

Khúc Tiểu Tây : "Túc Bạch, cũng về tắm rửa ngủ sớm một chút , ngày mai còn viếng mồ mả mà?"

Túc Bạch gật đầu, liếc mắt Khúc Tiểu Tây, chút chần chờ cái gì cũng , thôi .

Khúc Tiểu Tây bộ dáng khác thường, nghi ngờ hỏi: "Có chuyện gì ?"

Túc Bạch khó khi nào chần chờ như , mãi , mắt thấy xe chạy đến tầng tiệm cơm còn . Khúc Tiểu Tây nhướng mày : "Nếu thì thôi."

Túc Bạch đột nhiên giữ c.h.ặ.t t.a.y chuẩn mở cửa xe của cô : "Vậy… ngày mai viếng mồ mả cho chị ."

Khúc Tiểu Tây: "Em mà."

Không nhiều ?

Cô mở đôi mắt to ngập nước thẳng Túc Bạch, nghi ngờ: "Anh cần đặc biệt riêng cho em ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-462-dau-oc-hong-roi.html.]

Túc Bạch hít một thật sâu, hình như qua đó để tăng thêm sức lực cho bản , Khúc Tiểu Tây nghiêm túc : "Em đồng ý cùng ?"

Khúc Tiểu Tây bật , cô duỗi tay huých bả vai Túc Bạch một chút, : "Anh do dự như cả nửa ngày là cái ?"

Túc Bạch nàng đôi mắt, : "Em… đồng ý cùng gặp chị ?"

Khúc Tiểu Tây đúng lý hợp tình: "Em vốn dĩ chuẩn mà."

Cô bật , huých Túc Bạch một cái, Túc Bạch sửng sốt lập tức lộ gương mặt tươi , vô cùng hứng khởi.

Khúc Tiểu Tây: "Anh đó, đầu óc hỏng hả?"

Nói xong, nhảy xuống xe.

Tiểu Đông học động tác của Tiểu Tây cho một quyền qua: "Anh đầu óc hỏng ."

Tiểu Bắc hư hỏng hề hề, dùng hết sức cũng đ.ấ.m một quyền qua: "Anh đầu óc hỏng ."

Túc Bạch mắt thấy ba em cùng bước tiệm cơm chỉ thể xoa xoa bả vai , xuống xe. Khúc Tiểu Tây chỉ cho một quyền nhẹ hều bâng quơ như đ.á.n.h yêu. Ngược Tiểu Đông và Tiểu Bắc như . Nắm tay hai cứng bình thường .

Anh phía ba , thấy cả ba đều phòng, nghĩ nghĩ, đuổi theo mà sang phòng cách tách.

Có đôi lúc cũng nên cho ba chút gian riêng.

Anh theo đối với mấy Khúc Tiểu Tây mà quả thật là một chuyện . Khúc Tiểu Tây cửa vỗ vỗ ghế sofa : "Lại đây , chúng tán gẫu một chút."

Hai thiếu niên lớn bé đều qua bên cạnh Khúc Tiểu Tây.

Khúc Tiểu Tây: "Thật em vốn với hai về chuyện Túc Bạch nhưng ngày hôm qua tìm thời gian."

, đôi tay đặt đầu gối vô cùng nghiêm túc: "Buổi tối hôm , , là buổi sáng ngày hôm qua, em quyết định cùng Túc Bạch ở bên ."

biểu tình hai : "Chính là… yêu đương, quan hệ nam nữ, loại quan hệ mà tương lai khả năng sẽ kết hôn ."

Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc cho một cái liếc , đều gì.

Khúc Tiểu Tây: "Chuyện em thương lượng với hai , cũng trưng cầu ý kiến từ hai . Không em thích đến mức tự thoát lơ hai mà bởi đây là chuyện cảm tình cá nhân. Đã là chuyện tình cảm cá nhân thì em nghĩ cần trưng cầu ý kiến của khác. Kể cả đó là của em, Em cảm thấy nghĩa quá chủ kiến. Tình cảm thể ảnh hưởng bởi khác, em cùng yêu đương nghĩa sẽ rời khỏi hai . Mặc kệ thế nào chăng nữa thì chúng vẫn là một nhà."

 

 

Loading...