Mãi cô mới : "Nếu… em thích ?"
Ánh mắt Túc Bạch ảm đạm vài phần nhanh đáp lời: "Vậy cũng , chỉ cần em thích khác thì vẫn thể sẽ thích ."
Khúc Tiểu Tây truy hỏi: "Nếu em vẫn mãi thích thì ?"
Túc Bạch thật dám tưởng tượng nếu cô vẫn mãi thích thì bây giờ. Chỉ cần tưởng tượng đến chuyện thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Nghĩ thế nhưng vẫn chân thành: "Nếu em vẫn mãi thích , chỉ đành ở bên cạnh em một bạn . Kể cả em thích khác thì chúng vẫn là bạn bè, ?"
Tươi mặt vài phần chua xót cố giữ sự kiên định: "Dù thể thấy em, cũng vui ."
Khúc Tiểu Tây chằm chằm Túc Bạch chớp mắt, trong ánh còn mang theo sự thẳng thắn khó tin.
Đôi mắt cô ngập nước khiến tim Túc Bạch đập nhanh hơn. Đột nhiên Khúc Tiểu Tây thả lỏng buông tay. Cô trong ánh mắt của Túc Bạch hiện lên chút mất mát bèn giơ tay ôm lấy : "May mà em còn chút thích ."
Túc Bạch sửng sốt, ngốc ngốc Khúc Tiểu Tây, mãi mới phản ứng rốt cuộc Khúc Tiểu Tây gì, chỉ trong nháy mắt cả tràn ngập sự kinh ngạc kèm theo cảm giác vui mừng. Anh kích động ôm lấy Khúc Tiểu Tây, xoay vòng vòng: "Thật quá, thật quá , ngay em cũng thích mà!"
Vừa lúc câu , Khúc Tiểu Tây thật cũng chút khẩn trương, bây giờ cảm giác còn chút nào nữa. Chỉ trong nháy mắt cô một cảm giác thông suốt, tóm vô cùng vui vẻ, vô cùng hưng phấn.
Khúc Tiểu Tây tùy ý để Túc Bạch ôm, ngừng.
Khúc Tiểu Tây: "Anh mau buông em xuống , em nặng."
Túc Bạch: "Mới , em cực kỳ nhẹ, thể ôm em xoay nhiều nhiều vòng."
Trai thẳng 100%, vĩnh viễn là trai thẳng 100%.
Anh vì chứng minh bản còn ôm Khúc Tiểu Tây xoay vài vòng. Khúc Tiểu Tây cảm thấy như bay lên trời, cô chỉ thể kêu ngao ngao, tiếng phát ngừng.
Túc Bạch: "Em xem, em nhẹ nhẹ mà."
Khúc Tiểu Tây: "Được , em nhẹ, thả em xuống ."
Trong giọng của cô còn mang theo ý . Túc Bạch buông cô gương mặt nhỏ đỏ bừng ngừng của cô, tóc cũng chút hỗn độn. Anh duỗi tay sửa sang mái tóc cho cô một chút : "Tóc giả của em sắp rơi xuống ."
Khúc Tiểu Tây: "Anh thấy em để tóc ngắn tóc dài ?"
Túc Bạch chút nghĩ ngợi: "Đều ." Anh nghiêm túc : "Người để kiểu tóc gì cũng ."
Khúc Tiểu Tây: "Hì hì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-449-yeu-duong.html.]
Có đôi khi những gã trai thẳng lời dễ , khi còn khiến cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Bởi vì vẻ thật lòng.
Khúc Tiểu Tây vui vẻ: "Anh thật chuyện."
Túc Bạch cực kinh ngạc, cong khóe miệng : "Mọi đều chuyện, em như thế tình nhân trong mắt hóa Tây Thi ?"
Khúc Tiểu Tây bộ suy nghĩ một chút: "Hình như !"
Cô tươi sáng lạn, sự vui vẻ còn bộc lộ ngoài.
Túc Bạch đ.á.n.h giá gương mặt tươi của cô, cả đều thấy vô cùng ấm áp, hớn hở: "Nếu em thích , sẽ thật nhiều thật nhiều cho em ."
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: "Nếu cố tình thể khiến cho vui ?"
Túc Bạch thật mê mang, tùy tự nhận bản chỉ thông minh cao nhưng thật gì mới đúng, thế nào mà gọi là cố tình, còn thế nào mới là cố tình? Khen mà còn chia chia nọ ? Túc Bạch chân thành : "Anh sẽ tiếp tục học hỏi thêm."
Khúc Tiểu Tây bật , ừ một tiếng.
"Thịch thịch thịch!" Ba tiếng vang lên, Khúc Tiểu Tây xoay đầu phía cửa. Lúc cô mới phát hiện đây tiếng đập cửa mà là âm thanh từ bên trong phòng. Kim đồng hồ dừng chuẩn xác ở vị trí 3 giờ mà phát tiếng.
Khúc Tiểu Tây: "3 giờ."
Túc Bạch lập tức: "Ngày mai còn tời cửa hàng hương khói, em ngủ sớm một chút ."
Khúc Tiểu Tây về phía Túc Bạch, Túc Bạch: "Anh qua phòng cách vách ngủ."
Khúc Tiểu Tây nhướng mày: "Anh ngủ sô pha ?"
Túc Bạch cũng khẩn trương một chút, ngay đó nghiêm túc : "Anh thấy phòng bên cạnh thì hơn."
Khi mối quan hệ của bọn còn rõ ràng cảm thấy ngủ ở đây chẳng . Dù bọn cũng quang minh lạc nên cần để ý đến cái của khác.
Thế nhưng bây giờ xác định quan hệ , Túc Bạch nghĩ như nữa.
Bọn xác định quan hệ yêu đương mà còn ở đây thì sẽ khiến thanh danh của Tiểu Tây . Hơn nữa, chính là sẽ chột , bởi vì… thích cô.
Rõ ràng so với khác biệt quá lớn nhưng Túc Bạch vẫn cứ cảm thấy giống nữa.