Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 442: Ban đêm ghé thăm

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:00:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Túc Bạch bật : "Mấy đứa ở thì thì định ngủ ở ? Trẻ con cần suy nghĩ nhiều như gì, sẽ bậy. Hơn nữa, bọn ngủ còn khó mà . Bọn chờ chút nữa thể sẽ ngoài."

Anh về phía Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Hai về ."

Khúc Tiểu Tây chuyện, dù chẳng đạo lý lớn nào lớn lao, hai nhóc cũng sẽ phản đối chút nào. Hai yên lặng liếc mắt Túc Bạch một cái: "Được ."

Tuy phản bác nhưng ngữ khí thể hiện rõ tâm tình của hai nhóc.

Khúc Tiểu Tây cũng nở nụ , xoa xoa đầu Tiểu Bắc: "Nhóc con , em lo lắng cái gì thế? Thật sự ."

Tiểu Bắc đô đô miệng, thở dài một tiếng, khác gì ông cụ non: "Thật khiến nhọc lòng mà."

Khúc Tiểu Tây: "Em đừng ở đây linh tinh, về ăn cơm ."

Tiểu Bắc: "Vậy ."

Tiểu Đông Tiểu Bắc rời khỏi, trong phòng chỉ còn hai , Khúc Tiểu Tây lung tung xoa xoa đầu tóc : "Chờ một chút hãy ngoài."

Túc Bạch gật đầu: "Ừ."

Khúc Tiểu Tây cảm khái: "Lại tiếp, gần đây thấy rể nhỉ?"

Bọn cô cứ túm tụm với , còn một Thẩm Hoài quả thực thấy .

À , một .

Còn vị bí thư của cũng thấy ở đây.

Túc Bạch: "Sinh hoạt ban đêm của mới bắt đầu thôi."

Khúc Tiểu Tây phụt một cái bật : "Chúng cũng mới bắt đầu ."

Túc Bạch liếc mắt một cái Khúc Tiểu Tây thật sâu.

Khúc Tiểu Tây: "Em……"

Túc Bạch đột nhiên liền dậy, đ.á.n.h gãy lời của Khúc Tiểu Tây.

Khúc Tiểu Tây: "Làm ?"

Túc Bạch: "Rót nước." Anh hỏi: "Em uống ?"

Khúc Tiểu Tây: "À ."

Khúc Tiểu Tây xác thật chút miệng khô lưỡi khô, cô cúi đầu uống nước, ngay đó : "Nhiều ngày qua thật sự phiền . Em chính ……"

Túc Bạch bật , thế mà thèm quan tâm duỗi tay b.ắ.n một cái trán cô: "Nghĩ nhiều thế gì? Em coi là bạn bè thì mới những chuyện cơ mật như với . Anh cũng coi em như bạn bè nên mới nguyện ý giúp đỡ. Nếu là bạn bè thì cần so đo thiệt hơn."

Khúc Tiểu Tây , nghiêm túc: "Túc Bạch, đúng là một ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-442-ban-dem-ghe-tham.html.]

Đinh! Thẻ !

Lúc cũng sẽ ai bởi vì thu thẻ mà mất mát. Túc Bạch ngược vui vẻ, giơ tay đồng hồ một chút, hỏi: "Đi?"

Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Vâng ạ."

Hai cũng ở trong phòng lâu lắm, nhanh lặng yên một tiếng động ngoài, Khúc Tiểu Tây: "Chúng từ thang bộ xuống ."

Túc Bạch: "Được."

Lần thang bộ bên , bọn cô nhất vẫn nên chú ý một chút.

Túc Bạch hình như sớm đoán ý định của Khúc Tiểu Tây, xe cũng đỗ ở cửa , bọn cô cùng lên xe, Khúc Tiểu Tây như : "Anh em đêm nay sẽ ngoài?"

Túc Bạch: "Phòng ngừa chút thôi, tóm em kiểu gì cũng sẽ Bạch gia."

Khúc Tiểu Tây gật đầu, .

Hai lái xe mà . Đêm ở Phụng Thiên giống với bến Thượng Hải - nơi phồn hoa. Trái nơi đây bây giờ chút yên tĩnh, còn dáng vẻ náo nhiệt lúc ban ngày.

Túc Bạch lái xe vòng qua đại lộ chính, nhanh q*** t** lái hướng về một con đường nhỏ, : "Từ đây đến Bạch gia còn cách một nữa nếu em mệt thì ngủ một lát ."

Khúc Tiểu Tây lắc đầu: "Em một chút cũng mệt, ngược còn tinh thần đây ." Cô thấp giọng : "Anh tin ? Là cái cảm giác hưng phấn khi thấy kẻ thù đó."

Túc Bạch: "Tin, em cái gì cũng tin."

Túc Bạch Khúc Tiểu Tây tới hai mắt cong cong, cô : "Nói câu tin chứ thực em bao giờ nghĩ một ngày sẽ đến Phụng Thiên. Em càng nghĩ đến sẽ về tìm Khúc thị."

Túc Bạch: "Trên đời nhiều chuyện nghĩ tới lắm, ai mà một bước một bước, nếu tới nơi thì nên lùi bước."

Khúc Tiểu Tây mỉm : "Em định lùi bước, đây phong cách của em." Cô về phía ngoài cửa sổ: "Nếu tới, em sẽ lui!"

Khúc Tiểu Tây vô cùng kiên định, hai trong xe cứ chuyện qua mà chậm rãi con đường ngày càng gần Bạch gia, khu phần lớn đều là một vài gia đình 'nhà giàu mới nổi', Túc Bạch lái xe đến một ngõ nhỏ thì ngừng .

Khúc Tiểu Tây: "Thoạt so với em còn quen thuộc hơn."

Túc Bạch: "Lúc nãy ở trong phòng xem đường ."

Ngõ nhỏ cách Bạch gia vô cùng gần, chỉ cần trèo qua bức tường, nhảy xuống chính là cửa của Bạch gia. Chẳng qua bức tường cao đến hai mét.

Túc Bạch: "Cách cũ." Anh xổm xuống: "Em dẫm bả vai , đẩy em lên."

Khúc Tiểu Tây: "Được ạ!"

Khúc Tiểu Tây trải qua thời gian rèn luyện lâu như dĩ nhiên thể chất còn như ngày xưa. Bây giờ cô hoảng loạn, tâm thái bình mà nhanh nhẹn dẫm lên bả vai Túc Bạch, Túc Bạch chậm rãi lên, dùng sức nâng cô lên cao. Khúc Tiểu Tây thuận thế bò lên đầu tường.

Từ cao xuống mới thấy hai mét cũng thấp, điều Khúc Tiểu Tây cũng sợ, cô hít một , cũng chờ Túc Bạch mà tự lập tức nhảy xuống. Túc Bạch chạy lấy đà một cái trèo lên tường, cũng nhanh ch.óng nhảy xuống.

Hai yên lặng về phía cửa .

 

 

Loading...