Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 397: Đều có thể nhận ra

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:59:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khúc Tiểu Tây đến bờ sông, lúc nước sông thấu xương. Khúc Tiểu Tây co rúm vẫn tiếp tục vốc nước lên, rửa sạch mặt. Cô nhanh ch.óng biến từ một phụ nữ trung niên hành thiếu nữ đang tuổi thanh xuân.

Khúc Tiểu Tây lên xe, Túc Bạch vẫn nhúc nhích, dựa cây, về phía xa xa, cũng nghĩ cái gì.

Khúc Tiểu Tây mở túi xem, chẳng Túc Bạch mua những gì mà một túi siêu to khổng lồ thế . Cũng thật mất công cho , còn cố tình đặt xà phòng thơm phía cùng, bằng cũng chẳng dễ lấy. Cô cứ thế lật tới lật lui cái túi.

Vừa lật, Khúc Tiểu Tây bật , con Túc Bạch đúng là tri kỷ. Trong trong ngoài ngoài, đều tính toán chuẩn đầy đủ cả, một chút cũng thiếu.

Này thì một chiếc áo khoác vải nỉ màu vàng bò Tây tạng, thì một chiếc áo từ lông tơ cừu màu trắng gạo nếp phối với một chiếc váy dài vải nỉ. Cô tiếp tục lật xuống, còn thấy thêm một đôi giày cổ thấp bằng lông cùng màu với bộ quần áo. Cô chút do dự, lập tức đổi đồ, mặc xong quần áo. Khúc Tiểu Tây tiếp tục giày.

Trong nháy mắt cô hóa thành girl tinh xảo.

Khúc Tiểu Tây đang định cho hết quần áo gấp túi thì thấy một lọ kem dưỡng da cùng. Khúc lọ kem dưỡng da mà bật .

Cô lấy hộp kem , ngẩng đầu về phương hướng Túc Bạch đang , hình thẳng như một cây tùng bách, cơ thể nhúc nhích.

Khúc Tiểu Tây vặn nắp hộp, thoa một lớp mỏng lên mặt và tay. Không mà cô còn nghĩ đến cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương từ nước sông nữa. Cô chỉ còn nhớ rõ mùi hương nồng nàn từ kem dưỡng da mà Túc Bạch mua.

Túc Bạch bên cạnh cách xe xa, cũng Khúc Tiểu Tây xong đồ , cô to gan lớn mật thế nào giờ chiêm ngưỡng qua. Có điều cô như cũng chẳng ngoài ý . Hình như cô gì cũng khiến thấy lạ.

Nghĩ đến bộ dạng chật vật chạy trốn , Túc Bạch nhếch khóe miệng, gương mặt mang theo chút ý . Anh nên nhưng vẫn khống chế bản .

Bên cạnh bỗng truyền đến tiếng bước chân rón rón rén nhẹ, Túc Bạch cô đang đến gần, dù cô cố gắng thả nhẹ động tác tối đa nhưng vẫn thể . Túc Bạch cố tình giả bộ như thấy, yên chờ cô đến gần.

Khúc Tiểu Tây đột nhiên vỗ lên vai : "Hù!"

Túc Bạch chậm rãi đầu, Khúc Tiểu Tây tủm tỉm: "Sợ hông?"

Khúc Tiểu Tây đắc ý ha ha.

Túc Bạch gương mặt tươi của cô, gật đầu: "Ừ, sợ c.h.ế.t."

Khúc Tiểu Tây: "……"

Cô sâu kín: "Anh chẳng bộ dạng hoảng sợ gì cả."

Túc Bạch vẫn giữ bình tĩnh: "Con nay luôn thể hiện cảm xúc mặt, quả thực dọa."

Khúc Tiểu Tây lập tức tủm tỉm, vui vẻ : "Không cùng cái nữa. Anh , em ?" Cô kéo kéo làn váy, ở mặt Túc Bạch xoay một vòng: "Em mặc bộ nhỉ? Ha? Đẹp ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-397-deu-co-the-nhan-ra.html.]

Cô cực kỳ nhận lời tán dương ngay lúc .

Túc Bạch ánh mắt chờ mong của cô, mỉm : "Ừ, ."

Khúc Tiểu Tây lập tức kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c: "Đó là đương nhiên, em là tiểu tiên nữ nhất chốn ."

Túc Bạch: "…… Tiên nữ thích khoác lác nhỉ?"

Khúc Tiểu Tây hừ một tiếng: "Mới , em khoác lác khi nào? Em ? Anh công nhận em đấy thôi?"

Túc Bạch bật , nhịn duỗi tay xoa nhẹ đầu Khúc Tiểu Tây: "Đi, chúng trở về ."

Khúc Tiểu Tây theo bóng dáng , nhướng mày, lập tức đuổi kịp: "Giữa trưa em mời ăn cơm nhé? Hôm nay em mới lấy tiền nhuận b.út."

Túc Bạch ừ một tiếng nhỏ gần như , đó : "Được."

Khúc Tiểu Tây cong khóe miệng, cô đem tất cả đồ của nhét túi ném về phía ghế còn bản thì trèo lên ghế phụ yên ở đó. Cô : "Lúc khác thấy em cũng nhận ."

Nói đến cái , Khúc Tiểu Tây tò mò nghiêng mắt : "Vì thể nhận em?"

Túc Bạch nghi ngờ cô: "Chúng thường xuyên gặp mặt, nhận em ?"

Lời thật khiến Khúc Tiểu Tây trả lời như thế nào. Cô do dự một chút mới đáp: "Em cho rằng ngụy trang đỉnh lắm."

Túc Bạch lên xe mà dựa cạnh xe, cực kỳ nghiêm túc : "Mặc kệ em bộ dáng gì, đều thể nhận ."

Khúc Tiểu Tây Túc Bạch nhúc nhích, một chiếc lá cây khô vàng rơi bả vai Túc Bạch, Khúc Tiểu Tây nghiêng về phía duỗi tay phủi chiếc lá xuống.

Khóe miệng Túc Bạch cong lên, thuận thế lên xe, : "Đừng lo lắng, em ngụy trang giỏi. Anh nghĩ nếu là khác chắc hẳn sẽ nhận ."

Khúc Tiểu Tây: "Cho nên bình thường?"

Túc Bạch gật đầu, : " , bình thường." Anh liếc mắt về phía giấy chứng nhận nhăn bèo nhèo : "Cái trả em."

Khúc Tiểu Tây cầm , mở ngẩng đầu hỏi: "Anh diêm ?"

Túc Bạch hút t.h.u.ố.c lá, chẳng qua lúc xuống xe t.ử lấy từ trong rương một hộp diêm, Khúc Tiểu Tây xe đôi tờ giấy, bật lửa đốt: "Về sẽ tiền nữa ."

Túc Bạch nhịn duỗi tay xoa nhẹ đầu cô một cái, nghiêm túc : "Sau em đừng chuyện ham tiền tài như nữa."

Khúc Tiểu Tây: "Biết ." Cô cảm khái: "Em thật quá khó khăn."

 

 

Loading...