Khúc Tiểu Tây thuận miệng đáp: "Người trưởng thành cả , còn cái gì mà bạn bè với bạn bè , cho rằng bản vẫn là trẻ tuổi nhiệt huyết ? Có bạn bè thì liên quan gì ? Quan trọng xem lợi ích gì ."
Lôi Tử: "……"
Hắn lẳng lặng Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây: "Làm ?"
Lôi T.ử vuốt cằm, nghiêm túc : "Giờ bắt đầu suy đoán xem liệu cô con riêng của Thẩm Hoài ."
Khúc Tiểu Tây: "???"
Lôi Tử: "Thẩm Hoài cũng qua lời như ."
Khúc Tiểu Tây bĩu môi: "Chú gì phúc khí để sinh một đứa con gái đáng yêu thông minh như ? Lại , tuổi nhỏ nhưng cũng thiên phú để sinh sớm như thế. Hơn nữa mà một cha như chắc sẽ đau đầu lắm."
Lôi Tử: "Vậy cũng . Người thật đáng tin cậy."
Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Còn ? Có điều, dù chú đáng tin cậy nhưng những phương diện khác đều kém. Chúng đều hiểu rõ mà."
Cô bật : "Có đôi khi suy nghĩ kỹ mới thấy giữa gì thâm cừu đại hận gì. Sao cứ để ý mặt mũi mà đối chọi gay gắt với ? Không bằng vì tiền mà biến chiến tranh thành tơ lụa chẳng lợi hơn ?"
Lôi T.ử cũng : " sẽ suy xét, cảm ơn cô."
Khúc Tiểu Tây: "Vậy thì cần, cứ thiếu một chút thì càng yên tâm."
Lôi T.ử , gằn từng câu từng chữ: " – – cần!"
Khúc Tiểu Tây khóe miệng run rẩy một chút, : "Ấu trĩ!"
Cô dậy cửa, : " tiễn ."
Đây rõ ràng là đuổi . Lôi T.ử gì thêm mà cùng cô ngoài. Quả nhiên mở cửa thấy một bóng đen chạy vội lên cầu thang.
Bên ngoài Trương Ngọc Uyển, mà là Trương Ngọc Thục.
Khúc Tiểu Tây trợn trắng mắt: "Đi thôi, tiễn ."
Lôi T.ử về phía đối diện đóng cửa: "Túc Bạch còn về?"
Khúc Tiểu Tây: "Người cuồng công việc, thể ở nhà lúc ."
Túc Bạch yên lặng kéo cửa phòng , ở cửa.
Khúc Tiểu Tây: "……"
Cô kinh ngạc: "Anh ở nhà ? Vừa lúc, buổi tối hôm nay tới nhà em ăn cơm ."
Túc Bạch mỉm : "Được."
Lôi Tử: "……"
Thoạt quan hệ vẻ hề đơn giản nha!
Khúc Tiểu Tây và Túc Bạch cùng tiễn Lôi T.ử ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-370-co-y.html.]
Tầm mắt Lôi T.ử liên tục d.a.o động bọn cô, còn lộ nụ mập mờ mới lên xe.
Đàn em: "Đại ca, em thấy hai họ vẻ quan hệ đấy. Chúng cần dùng chút biện pháp gì đó, tác động một chút để chia rẽ họ ? Anh cứ yên tâm, loại chuyện em ngựa quen đường cũ ."
Gã bày bộ dạng của kẻ tiểu nhân âm hiểm.
Lôi Tử: "……"
Hắn nghiêm túc tên đàn em của , chậm rãi hỏi: "Ai với rằng hứng thú với cô ?"
Đại ca nhà như , gã vẫn chỗ hiểu: "Đại ca, nếu hứng thú với cô thì vì cái gì điều tra? Hơn nữa điều tra nhiều ."
Này rõ ràng, chính là chân ái.
Gã : "Anh chuyên môn tìm mỹ nhân tiểu thuyết của cô , còn ngủ với mấy cô ả . Không nhớ cô ?" Gã tiếp tục : "Anh hôm nay còn đồng ý cô suy xét quan hệ với Đỗ Bách Tề."
Ai thấy những việc đều hiểu rõ mà, một chuyện thể rõ ràng chứ đại ca nhà nhiều việc như thế mà ý gì với Cao tiểu thư á?
Gã dám cược luôn, nếu , gã lấy đầu ghế cho .
Gã kiên định: "Em , ý với cô !"
Lôi T.ử nhịn , duỗi tay đập một phát lên đầu gã: " cho ý ! Này thì ý ! Cậu nó ngu ? Còn thể ý với cô cơ đấy? Ánh mắt mà kém thế ? điên ? Lại còn tìm một kẻ hát cảnh sát trưởng Mèo Đen?"
Chuyện thành bóng ma trong lòng .
Thật sự… từng qua bài hát khó kỳ dị như .
Đàn em đ.á.n.h chỉ thể né tránh: "Cô rõ ràng… rõ ràng !"
Hơn nữa còn giống với những cô gái khác, gương mặt luôn mang theo ý .
Nếu , đàn em nghĩ chắc đại ca nhà mù . Dĩ nhiên lời thể miệng.
Gã ôm đầu né tránh chịu thua: "Em em em… em sai !"
Lôi T.ử thở một : "Mấy trẻ tuổi các chính là cách ."
Hắn cứ như lớn tuổi lắm .
Hắn chỉnh quần áo một chút, ngăn ngắn mới : "Nhìn phụ nữ á, thể chỉ xem mặt."
Lúc đàn em cuối cùng mới hiểu, đại ca nhà đây là ghét bỏ tính cách Cao tiểu thư ? Cao tiểu thư rõ ràng tính tình sảng khoái mà? chẳng qua nếu lão đại nghĩ như thì đàn em như gã cũng dám nhiều lời.
Lôi Tử: "Tìm hai tên đáng tin cậy chằm chằm Cao Nhược Huyên cho , đừng tiếp cận quá gần, cũng thể quá lơi lỏng ."
Đàn em: "……"
Đây là cách thế nào ?
Có điều gã vẫn nghiêm túc: "Vâng."
"Cách xa xa một chút, chỉ cần ngày thường cô gì là , đừng tiếp cận quá mức, cẩn thận manh mối."
"Vâng."