Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 356: Đánh nhau đi!

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:58:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đừng chứ, rõ ràng đang giữa mùa hè mà Vu Mãnh cứ cảm giác âm khí dày đặc khắp phòng.

Hắn lôi lôi kéo kéo áo sơ mi của bao quanh cơ thể, lớn tiếng : "Không, cần!"

Khúc Tiểu Tây bừng tỉnh hiểu : "À ~"

Vu Mãnh: "Cô cô cô… cô đây là ý gì?"

Lại dám cùng Khúc Tiểu Tây quá mức kiêu ngạo, dọa sợ, chính là biểu hiện rối rắm như đó.

Khúc Tiểu Tây bật , giọng mềm như bông: " ý gì nha, chỉ kiến nghị cách chơi hơn thôi! Thật đó, cứ tin , đen thùi lùi như thế mới càng ý cảnh."

"Không cần ý cảnh!" Vu Mãnh kêu lên.

Buổi tối hôm nay hóa thành con gà thét ch.ói tai vài , giờ tiếp tục.

Khúc Tiểu Tây khanh khách rộ lên, ngay lúc đó Vu lão gia t.ử đột nhiên mở miệng, ông : "Năm đó ông tuổi còn nhỏ cũng ngoài rèn luyện, theo chạy thuyền. Mọi cứ đêm hôm khuya khoắt tối lửa tắt đèn boong tàu kể một ít câu chuyện ở các địa phương khác nhằm g.i.ế.c thời gian. Khi ông còn thấy sợ trời sợ đất ……"

Khúc Tiểu Tây nghiêng mắt về phía ông cụ, hỏi: "Hiện tại ngài sợ ?"

Vu lão gia t.ử liếc cô một cái thật sâu, đáp lời: " , hiện tại tuổi lớn, thật đúng là sợ!" Ông mỉm : "Cứ nghĩ rằng cả đời ông cũng nhiều chuyện, ngờ từng qua những chuyện cháu kể."

Khúc Tiểu Tây: "Hì hì!"

Cô thật kiêu ngạo: "Bởi vì cháu là tiểu tiên nữ!"

Vu lão gia t.ử ẩn ý bật : "Tiên nữ đều thế ?"

Khúc Tiểu Tây hỏi : "Vậy tiên nữ như thế nào? Mọi gặp qua tiên nữ chân chính ? Nếu từng gặp qua, cháu giống cháu đó? Mọi gì để phản bác?"

Lúc càng thêm xác định, nhóc say .

Cái đuôi kiêu ngạo cứ vểnh lên cách nào hạ xuống .

Thấy rõ ràng biểu hiện bình thường của cô bé. Bình thường thế nào thì thế, dù tự tin chút nhưng đa phần thời gian cô mặt , trong lòng đều là một thiếu nữ khiêm tốn đáng yêu chừng mực.

"Cháu là tiên nữ."

Vu lão gia t.ử bật , ngay đó : "Thời gian cũng còn sớm." Ông xoa xoa chân: " đây xương cốt kém cỏi , chịu nổi nữa. Bọn xin cáo lui nha?"

Tiểu Đông đúng lúc ngáp một cái.

Vu lão gia t.ử đ.á.n.h giá Khúc Tiểu Tây cùng Khúc Tiểu Đông, hỏi: "Hai đứa là song bào t.h.a.i nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-356-danh-nhau-di.html.]

Tiểu Tây gật đầu, thanh thúy đáp: " ạ." Khúc Tiểu Tây ồn ào ghê gớm, tiếp tục lải nhải: "Người nhà bọn cháu , đều thông minh tuyệt đỉnh, trai cháu vẽ tranh thiên phú lắm. Anh trai cháu tương lai sẽ thành một họa sĩ lớn, cái loại cực kỳ nổi tiếng, siêu siêu nổi tiếng đó. Chỉ cần nào nhắc tới tên cũng giơ ngón tay cái lên. Tranh vẽ ngàn vàng khó cầu…"

Vu Mãnh: "Cô đừng khoác lác."

Khúc Tiểu Tây trừng mắt, hung dữ: "Quản chuyện của , chỉ ghen ghét."

Cô phồng quai hàm lên, hài lòng lắm nha.

Túc Bạch: "Cậu ghen ghét sai, chúng sẽ về ?" Túc Bạch bình tĩnh phụ họa Khúc Tiểu Tây, ngay đó chuyển hướng: "Mọi đều cần thì đóng gói hết nha."

Nói thật, trừ Túc Bạch, những khác đều ăn nhiều như thế.

Thẩm Hoài quen, : "Tùy ."

Túc Bạch nhanh nhẹn gọi , ngay đó lướt qua mấy Đỗ Bách Tề, tầm mắt cường điệu hai kẻ Đỗ Bách Tề, Lôi đội trưởng, hỏi: "Hai bệnh truyền nhiễm gì đó chứ? Tỷ như hoa - liễu hoặc bệnh tương tự?"

Đỗ Bách Tề nhịn trợn trắng mắt: "Mi c.h.ế.t ?"

Túc Bạch: " chỉ hỏi thử thôi."

Đỗ Tiểu Ngũ bắt đầu xắn tay áo: "Đi ngoài tâm sự?"

Túc Bạch: "Anh đ.á.n.h ." Anh nghiêm túc sai phái giám đốc: "Đều gói kín hết cho ."

Đỗ Tiểu Ngũ thật đúng là thấy qua nào như Túc Bạch , lạnh một tiếng: "Cậu cảm thấy đ.á.n.h ?"

Từ khi 7-8 tuổi trở thành tiểu bá vương đường, công ty Phú lệ bọn đám con ông cháu cha mới , cũng giống với mấy Tần An, Vu Mãnh gia tộc che chở. Bọn dựa bản lĩnh của dám đ.á.n.h, dám tranh đấu để tìm con đường sống mới thể đến địa vị ngày hôm nay.

Nói thủ khác nào ' ', chuyện thể nhịn.

Hắn : "Không bằng, chúng ngoài so chiêu chút?"

Túc Bạch: "Mới ăn xong, dễ đau dày."

"Cậu đừng mấy cái vô dụng đó với , ăn xong một lát , chậm trễ công việc gì của cả!" Đỗ Tiểu Ngũ chằm chằm Túc Bạch, bộ dạng đ.á.n.h .

Túc Bạch nhún nhún vai: "Vậy tùy ! Do kiên trì tay đó, thua đừng ."

Đỗ Tiểu Ngũ: "A! A!"

Khúc Tiểu Tây phấn khích: "Đánh !" Cô hò hét: "Ai nha, sắp đ.á.n.h đến nơi , đ.á.n.h !"

Cô nhóc còn đổ thêm dầu lửa nữa kìa.

Vu lão gia t.ử bật : "Mgười trẻ tuổi khác, sức sống tràn đầy."

 

 

Loading...