Đội trưởng tới bên cạnh Khúc Tiểu Tây, từ cao xuống cô, hỏi: "Muốn bệnh viện ?"
Khúc Tiểu Tây ngẩng đầu, quyết đoán lắc lắc đầu, cô : " nghỉ một chút là ."
Tuy Khúc Tiểu Tây đang mắng c.h.ử.i đám tuần bộ ăn chậm chạp nhưng cô cuối cùng vẫn thẳng , dù chuyện cũng xong, oán giận còn ý nghĩa gì nữa . Hơn nữa cũng vì lúc cô phản ứng quá nhanh khiến bọn họ phản ứng chậm nửa nhịp cũng gì kỳ quá.
Nghe thì vẻ lâu nhưng thực tế bộ quá trình chắc chỉ mất mười mấy hai mươi giây.
Khúc Tiểu Tây xoa bụng, đột nhiên nghĩ cứu , bổ sung một câu: "Cảm ơn ."
"Không cần cảm ơn."
Khúc Tiểu Tây cảm giác bản hơn một chút mới nhớ túi còn đang vứt mặt đất. Cô vội vàng bước nhanh qua, giỏ tre lăn lóc đất, ví hoa nhỏ đặt bên trong cũng rơi ngoài.
Trong ví của Khúc Tiểu Tây thực cũng đồ gì, đòi tiền thì chỉ giấy chứng nhận và một phong thư, thêm một chiếc khăn quàng cổ mỏng.
Đây là bản thảo cô đang định gửi hôm nay.
Khúc Tiểu Tây vội vàng nhặt hết đồ lên, qua mà tìm thấy giấy chứng nhận , cô vòng phía mới thấy vị đội trưởng đang cầm giấy chứng nhận của . Khúc Tiểu Tây hoảng hốt, ánh mắt lóe lên.
Rất nhanh, cô lấy bình tĩnh, duỗi tay: "Đây là của ."
Ngay lúc đội trưởng sắp mở giấy chứng nhận của cô thì Khúc Tiểu Tây lễ phép mà giật lấy, nắm c.h.ặ.t trong tay.
Vị đội trưởng nhướng mày, Khúc Tiểu Tây. Khúc Tiểu Tây quan tâm mà nhét giấy chứng nhận trong ví, xoay .
"Chờ một chút."
Khúc Tiểu Tây đầu : "Ngài còn việc ?"
Bộ dạng xa cách ngàn dặm.
Đội trưởng lướt qua một lượt Khúc Tiểu Tây, : "Cô tên là gì?"
Khúc Tiểu Tây hếch cằm, vênh váo : "Liên quan gì đến ?"
Cô hung dữ trừng mắt một cái mới xoay lên xe kéo bên cạnh. Trong lòng cô đang sợ c.h.ế.t, chỉ lo thoát , xung quanh tuần bộ, chạy cũng chạy nổi. Nói chừng còn xem như đồng phạm mà bắt .
Xa phu đó chở cô vẫn đang chờ một bên cầu xin .
Khúc Tiểu Tây lên xe kéo, : "Chúng thôi."
Nghe cô thế nhưng kéo xe vẫn dám động, chằm chằm đám tuần bộ, đặc biệt là kẻ đầu mà hai chân run run rẩy rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-323-qua-doc-ac.html.]
Khúc Tiểu Tây: "Làm ? Đi thôi."
Xe kéo phu thấy nọ còn đang , nuốt nước miếng một chút, : "Tiểu… tiểu thư, sợ quá, cuốc xe sợ . Ngài… ngài tìm khác ."
Khúc Tiểu Tây nhíu mày, mấy hành nghề như bọn họ giống loại hiểu việc đời. Hắn từ chối đơn giản là do đội trưởng chằm chằm.
Khúc Tiểu Tây cũng khó khác, cô xuống xe.
Cô thẳng hướng ngoài ngõ, Lúc ngang qua tin tội phạm cướp bóc mới thấy gã đ.á.n.h đến mặt mũi rõ, chỗ nào cũng bầm dập m.á.u. Bị như thế mà gã vẫn trừng mắt Khúc Tiểu Tây. Khúc Tiểu Tây dừng chân.
Kẻ còn mặt mũi mà trừng cô cơ đấy?
Đang yên đang lành, cô mới là tai bay vạ gió đây .
Còn ăn một quyền đ.á.n.h thẳng bụng, đến giờ vẫn còn khó chịu.
Lại ảnh hưởng đến việc của cô, cô t.h.ả.m đến thế mà gã còn mặt mũi để trừng?
Đồ đáng ghét.
Một gã đàn ông cao to như , dù kéo xe chăng nữa cũng thể kiếm chút tiền. Gã chọn nghề cướp bóc, còn dám bắt cóc con tin? Khúc Tiểu Tây thật là càng nghĩ càng giận, cô dừng bước, lạnh băng : "Mày cái gì mà , nữa tao m.ó.c m.ắ.t !"
Tội phạm cướp bóc mặt mũi bầm dập: "!!!"
Gã tức giận trừng to mắt: "Con nhóc thúi…… A!!!"
Khúc Tiểu Tây đ.á.n.h một quyền , tay cô đáp thẳng lên mặt gã , cô dùng lực nên gã phụt một tiếng, một cái răng bay ngoài. Ngay đó, ầm một tiếng, gã xỉu, ngã rầm xuống đất.
Đám xung quanh đang vây xem yên lặng lùi về phía một bước.
Khúc Tiểu Tây cũng sửng sốt.
Có điều nhanh cô hiểu , đây do lực đạo của cô lớn đến mức đ.á.n.h ngất mà do kẻ vốn đám tuần bộ đ.á.n.h nhiều quá . Cô thêm một quyền cứ như cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t lạc đà thôi. Cô hừ một tiếng: "Phi!"
Cô hùng hổ, xoay thẳng!
Khúc Tiểu Tây giao lộ, một nữa ngăn xe kéo.
Lúc đều ngốc, mãi mới hỏi: "Đội trưởng, ……"
Đội trưởng lướt qua, : "Kéo ." Hắn liếc mắt về phía quyển đăng ký , hỏi: "Cô là đăng ký cuối cùng?"
Một trong đó lập tức nhanh tay lẹ mắt: "Tổng cảnh trưởng, chính là cái , Cao Nhược Huyên."
Thật đáng tiếc cho gương mặt xinh mềm mại . Đánh một chút cũng lưu tình, quá độc ác! Con gái nhà ai chuyên môn đá chỗ đó của đàn ông cơ chứ? Bọn họ rơi trong nỗi hoài nghi thật sâu, chỉ sợ gã cướp xui xẻo về sẽ lên mất.
Bảo tức thành như .