Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 310: Thế thì lại càng già

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:57:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai vẫn còn đang chuyện thì từ cửa truyền đến tiếng dép lê lẹt xẹt. Khúc Tiểu Tây đầu thì thấy Tiểu Bắc đang dụi mắt ngó nghiêng . c* bĩu môi, chằm chằm Túc Bạch và Khúc Tiểu Tây, hỏi: "Chị, hai đều ngủ ?"

c* dùng sức dụi dụi mắt, mắt to vẫn còn đang trừng Túc Bạch, tư thế c.ắ.n nếu Túc Bạch ý đồ gây rối.

Khúc Tiểu Tây vẫy tay, Tiểu Bắc lập tức đến bên cạnh Khúc Tiểu Tây, trèo giữa hai , miễn miễn cưỡng cưỡng hạ m.ô.n.g xuống, c* nghiêng mặt chằm chằm Túc Bạch, hỏi: "Thầy Túc, vì ngủ ?"

c* bĩu môi, tiếp tục : "Buổi tối ngủ quan trọng, thế nhưng tìm chị em tới tám chuyện. Buổi tối ngủ, ban ngày sẽ mệt mỏi. Mỗi ngày chị em đều vất vả. Lại , chị em từng bảo, ngủ sớm giúp ."

Cậu tiếp tục nghiêm trang : "Buổi tối ngủ nhanh già. Anh vốn dĩ diện mạo khá già, nếu ngủ sớm thì chẳng bao lâu sẽ nếp nhăn, bọng mắt. Thế thì càng già ."

Túc Bạch: "……" Anh : "Trong tinh thần ?"

Tiểu Bắc lắc đầu: "Anh suy nghĩ nhiều, ."

Túc Bạch: "……"

Tiểu Bắc vỗ đầu gối Túc Bạch, : "Thầy cũng đừng lo lắng, tuy già nhưng lòng em, vẫn là thầy Túc trai bụng."

Túc Bạch thấy lời của Tiểu Bắc chỉ xát muối tim mà tác dụng an ủi nào cả.

Anh sâu kín Tiểu Bắc, Tiểu Bắc: "Em chê ."

Túc Bạch: "Sao cứ thấy em ghét bỏ mới như ."

Khúc Tiểu Tây nhịn bật , cô duỗi tay đè bả vai nhóc em nhà , : "Đi thôi, ngày mai trong nhà còn khách đến, em dậy sớm mua đồ ăn đấy! Đừng ở chỗ lề mề nữa. Đi, chúng đều trở về ngủ."

Khúc Tiểu Tây dẫn đầu dậy, : "Thật do chị mất ngủ ngoài tản bộ, liên quan đến thầy Túc."

Tiểu Bắc gật đầu: "À, em !"

Tuy ngoài miệng thế nhưng trong ánh mắt một chút cũng tin, tràn ngập sự nghi ngờ.

Anh : "Trở về ngủ thôi."

Khúc Tiểu Tây vẫy vẫy tay với Túc Bạch, : "Ngủ ngon nhaa."

Túc Bạch: "Ngủ ngon."

Khúc Tiểu Tây cùng nhóc em cùng về nhà, Tiểu Bắc như quản gia nhỏ lải nhải ngừng: "Buổi tối chị nên ngoài với lạ, cũng đó , nhị sư phụ , tri nhân tri diện bất tri tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-310-the-thi-lai-cang-gia.html.]

Nhị sư phụ c* chính là Cổ Nhị.

Mặc dù xe lăn nhưng cũng gì, thỉnh thoảng cũng sẽ dạy bọn nhỏ một chút.

Khúc Tiểu Tây: "Chị ngoài , chỉ trong sân một chút thôi mà. Chuyển sang nhà mới chị ngủ , Túc Bạch cũng ngủ, thành tụ với chuyện một lát." Cô dùng sức xoa xoa khuôn mặt nhóc em, ghẹo: "Người thì nhỏ, chuyện nhọc lòng thì nhiều nhỉ? Em cứ yên tâm , ai lừa thì chứ chị chắc chắn lừa. Con Túc Bạch khá , bọn chị chỉ chút chuyện nhà thôi."

Tiểu Bắc: "!!!" c* phồng má: "Hai còn bắt đầu đến chuyện nhà ?"

Khúc Tiểu Tây phụt một tiếng bật : "Không ? Em quản rộng nhể." Cô xoa nhẹ mặt nhỏ múp thịt của c* phát nữa, : "Bọn chị chút chuyện về Bạch gia. Nghe cô phu nhân Bạch gia định gả con gái cho Tiểu Bảo!"

Tiểu Bắc tụt hứng, ngơ ngác: "A!"

Nhóc vội vàng: "Em thư cho Tiểu Bảo, cho cách xa nhà , mấy nhà đó đều là !"

Khúc Tiểu Tây nghĩ đến nhóc bánh bao mắt còn là nam phụ. Cô nhịn nở nụ , : "Những chuyện đến lượt chúng lo, chú Thẩm tự quyết định của . Chẳng qua, vị của Bạch gia gì nhưng con gái cô chắc là kẻ . Một bé gái mà thôi, ? Không nên mù quáng đ.á.n.h giá như ."

Tiểu Bắc: "A! Thượng bất chính hạ tắc loạn."

Khúc Tiểu Tây bật , cảm khái: "Đứa bé như em mà giỏi quá nhỉ, cái gì cũng ."

Khúc Tiểu Tây ngáp một cái: "Mệt quá, chị về phòng ngủ. Em cũng ngủ sớm ."

Tiểu Bắc: "Vâng!"

Lúc Khúc Tiểu Tây nhà vẫn còn thấy khuôn mặt nhỏ đáng yêu của nhóc em đang nghiêm túc nghĩ ngợi.

Người thì nhỏ mà nghĩ thì nhiều.

Đừng chứ, buôn chuyện một lúc mà giờ Khúc Tiểu Tây mệt thật. Con cô chính là như , những lúc việc thì ngủ . Ngược nếu mệt mỏi thì ngủ nhanh.

Có lẽ hôm ngủ muộn nên hôm khi cô tỉnh mặt trời lên cao.

Khúc Tiểu Tây: "Xong đời !" Cô vội vội vàng vàng bò dậy: "Trời ơi, sắp 9 giờ , hai gọi em thế?"

Tiểu Đông tủm tỉm: "Em ngủ muộn, ngủ nhiều một chút."

Khúc Tiểu Tây phi vội phòng vệ sinh, : "Hai cầm ví , chúng ngoài mua đồ."

Tiểu Đông: "Được!"

 

 

Loading...