Túc Bạch: "Anh thấy cô nhờ em cả."
Khúc Tiểu Tây bật , : "Thẳng nam khen thật một kích trí mạng a." Nghiêm trang như thế thật khiến tin tưởng.
Túc Bạch: "Anh là lời thật."
Khúc Tiểu Tây hì hì: "Vậy… xem lời khen của , em thể mời riêng một bữa cơm."
Túc Bạch: "Lời thì đừng đổi ý."
Khúc Tiểu Tây: "???" Sao cô thấy hình như trúng kế thế nhỉ?
Cô chớp mắt Túc Bạch, nghiêm túc hỏi: "Không vì cọ cơm mới khen em chứ?"
Túc Bạch: "Sao thể, thật lòng thật ."
Khúc Tiểu Tây: "Xuy."
Túc Bạch nâng mắt , ngay đó : "Nếu thật vì cọ cơm, sẽ khen Lê quản lý."
Khúc Tiểu Tây híp mắt đầy nguy hiểm, chậm rãi : "Ý của là kỹ năng nấu nướng của em bằng chú ?"
Túc Bạch: "Ừ."
Khúc Tiểu Tây: "Tức thành cá nóc!"
Á ! Thẳng nam khen khác, thật khiến hạnh phúc.
lúc ngớ ngẩn cũng t.h.u.ố.c nào cứu .
Cũng may, lên rằng lúc đầu đều là sự thật.
Cô là nhất, hì hì!
Khúc Tiểu Tây tự an ủi thành công, cô chằm chằm Túc Bạch, tận đến khi …… thấy Túc Bạch buông đũa, : "Em cái gì, thẳng là , cứ như khiến khẩn trương."
Khúc Tiểu Tây: "Không việc gì á, em chỉ xem thể ăn bao nhiêu thôi."
Túc Bạch cầm lấy bát cơm, : "Không , vẫn thể ăn tiếp."
Khúc Tiểu Tây thấy, vài ăn vì đói, còn Túc Bạch hình như thế.
Túc Bạch: "Anh thuộc về loại dùng đầu óc tiêu hao nhiều thể lực."
Anh giải thích một chút tiếp tục ăn. Thức ăn của giai lớn, mấy đứa nhỏ ăn một lúc dừng . Đến cuối cùng đều một đơn độc phát huy.
Khúc Tiểu Tây: "Anh đừng ăn no quá, đúng là em chi tiền nhưng ăn nhiều tốn quá ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-296-thay-doi-tich-cuc.html.]
Túc Bạch mỉm : "Da mặt dày."
Khúc Tiểu Tây: "…… Vậy em còn lời gì để ." Cô buồn bã vẫy vẫy tay, : "Thêm 4 đĩa bánh rán hành, mỗi bàn hai đĩa."
Cổ Tiêu: "Không cần, bọn ……" Cơm và màn thầu trắng vẫn còn dư kha khá nè.
Khúc Tiểu Tây: "Mọi cứ nếm thử ."
Túc Bạch ăn thong thả ung dung, thất thất bát bát ăn chút bánh, cuối cùng mới dừng đũa.
Bọn cô ăn nhiều như mà bàn vẫn còn thừa ít. Khúc Tiểu Tây gọi phục vụ tới đóng gói. Có lẽ bộ quá trình Túc Bạch đều lời phiếu đòn nên đám trẻ ở Võ quán cứ mơ mơ hồ hồ, lúc về tay còn cầm cả một đống đồ ăn mà vẫn nhận .
Khúc Tiểu Tây cùng chào tạm biệt, ai về nhà nấy.
Khúc Tiểu Tây đá hòn đá nhỏ, : "Cảm ơn phối hợp."
Túc Bạch: "Kể cả phối hợp, với tài ăn như của em cũng thể thuyết phục bọn họ."
Khúc Tiểu Tây lắc đầu: "Hai việc khác mà." Cô , : "Như càng bớt việc một chút, cần lãng phí miệng lưỡi nha."
Túc Bạch: "Tâm địa em thật ."
Khúc Tiểu Tây: "Em thì tính là gì, một chút việc nhỏ thôi, thầy Cổ mới thực sự là , dạy bọn nhỏ nghiêm chỉnh. Nếu em trực tiếp cho bọn họ mang đồ ăn về, chắc chắn bọn họ sẽ đồng ý, như tự nhiên hơn nhiều."
Tiểu Đông bên cạnh hỏi: "Vì tự nhiên?"
Khúc Tiểu Tây bật , : "Anh thử xem? Tự động não nào."
Tiểu Đông tự nghĩ nghĩ, giống như suy nghĩ cẩn thận mới rụt rè : "À."
Khúc Tiểu Tây trêu chọc: "Anh suy nghĩ cẩn thận hở?"
Tiểu Đông gật đầu, giọng thanh thúy chân thành: " , suy nghĩ cẩn thận."
Cậu nâng khuôn mặt mang theo vẻ thanh nhuận của thiếu niên mới lớn, nghiêm túc: "Nếu mất tự nhiên, bọn họ sẽ ngại. Thầy thường thể chiếm lợi từ khác, bọn họ sẽ cảm thấy đây là chiếm lợi của , chắc chắn sẽ lấy."
Khúc Tiểu Tây ánh mắt trắng đen rõ ràng của Tiểu Đông, tủm tỉm gật gật đầu.
Sự đổi nhỏ gần như thể tra nhưng là song bào t.h.a.i với , Khúc Tiểu Tây vẫn thể cảm nhận đôi chút. Cô nghĩ Tiểu Đông hình như hơn so với một ít, cảm giác thể bằng lời vô cùng chân thật.
Năm nay Tiểu Đông 16 tuổi mà chỉ thông minh vẫn dừng ở năm 7 tuổi. Người vẫn trẻ con 7 tuổi phá như quỷ. Tiểu Đông như , như một bạn nhỏ ngoan ngoãn, ngoan thật.
Dù ngoan thật đấy nhưng Tiểu Đông vẫn chỉ cảm giác như một đứa trẻ, chuyện gì mà dạy cho , cho thế nào thì chỉ thế . Thời gian gần đây khác, Khúc Tiểu Tây thể cảm nhận hình như chỉ nữa mà bắt đầu tự hỏi, tự suy nghĩ.
Hình như những dấu hiệu bắt đầu từ năm . Khúc Tiểu Tây mơ hồ nhận đó là lúc bắt đầu học vẽ tranh và võ. Tóm , từ khi tiếp xúc với nhiều hơn, bắt đầu sở thích của riêng thì dần dần đổi theo hướng .
Khúc Tiểu Tây vui khi thấy sự đổi như , cực kỳ vui sướng mới đúng.