Khúc Tiểu Tây trong ngõ nhỏ, dòm hướng phía ngoài xem, mãi cũng thấy một chút gió thổi cỏ lay nào.
Cô xoay , mấy bước, lập tức cảm giác xông về phía , Khúc Tiểu Tây thuận thế lách sang bên . Người nọ lập tức vồ hụt.
Khúc Tiểu Tây vội vàng trốn sang một bên, túi xách trong tay nâng lên cao, cô dùng sức đ.á.n.h mạnh mặt kẻ , dừng , cô thuận tay nhặt lên một cục đá lớn lập tức ném kẻ nọ. Kẻ nọ phát một tiếng ô đau đớn, kèm theo đó là một câu c.h.ử.i th* t*c.
Giọng chút quen quen.
Kẻ mặt như quỷ chắc chắn , Khúc Tiểu Tây thèm quan tâm, đạp gã một đạp. Ngay đó cô nhanh chân chạy mất.
Người nọ che mặt xổm xuống, mắng: "Ả đàn bà thối!"
Gã giãy giụa đuổi theo.
Khúc Tiểu Tây đuổi theo , cũng cao giọng hô lên: "Cướp! Cướp!"
Bây giờ cô mới thấy thói quen chạy bộ như thế nào, may mắn mấy ngày nay cô đều tập luyện, bằng linh hoạt như . Cô sắp chạy đến đường lớn, kẻ hình như cũng càng ngày càng đến gần, đột nhiên cô thấy phía truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết như tiếng g.i.ế.c heo.
Cô đầu thấy kẻ Túc Bạch một chân gạt ngã!
Gã Túc Bạch khóa tay, giữ c.h.ặ.t ấn mặt đất, mặt cọ xát trực tiếp nền đất như một con gà thét ch.ói tai.
(*) Gà thét ch.ói tai: Con gà đồ chơi màu vàng, há mỏ hét khá nổi tiếng đó. Mọi thể tra hình ảnh mạng ha.
Khúc Tiểu Tây cũng dừng , cô thở hổn hển đỡ vách tường, : "Cảm ơn ."
Túc Bạch lắc đầu, thẳng kẻ đang đè c.h.ặ.t, hỏi: "Mày là ai?"
Khúc Tiểu Tây cúi đầu , cô thấy rõ mặt, chỉ giọng chút quen tai.
"Em cứ thấy giọng gã chút quen tai."
Cô cúi đầu về phía mặt , mặt cũng quen quen ấn tượng gì quá sâu sắc. Khúc Tiểu Tây một câu cũng , biểu tình bừng tỉnh đại ngộ.
Người nọ kêu: "Thằng nhãi thối tha , mày buông ông ngay. Tao cho bọn mày , tao nhận mày. Nếu mày hiểu chuyện thì cũng đừng trách bọn tao khách khí. Mày nghĩ mày chạy khỏi Bạch gia thì bọn tao cách nào đối phó với mày ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-249-gap-lai-nguoi-quen.html.]
Người kêu gào chính là một miệng thối!
Khúc Tiểu Tây nháy mắt nghĩ gã là ai!
Con trai bà Liễu!
Hóa là gã .
Cô lạnh một tiếng, : "Mày còn dám tới mặt tao kêu gào?"
Cô chút khách khí động thủ, liên tiếp đ.á.n.h đầu gã .
"Thật là thiên đường lối mày , còn dám chạy đến mặt tao kêu gào? Bạch gia? Bạch gia ở trong mắt tao như cái rắm! Lại , Bạch gia sớm xong đời !?" Khúc Tiểu Tây: "Không nghĩ tới Bạch gia xong đời, đám vô tâm cả gan tiếp tay cho giặc, đám đầu trâu mặt ngựa bọn mày chạy !"
Tay cô dùng đ.á.n.h, từng cái mạnh mẽ đập thẳng gã đàn ông mặt .
Có quan hệ với Bạch gia đều chửng thứ gì .
"Hiện tại còn dám xuống tay với tao? Mày cho rằng mày là cái thứ gì?" Khúc Tiểu Tây cả giận : "Còn dám lấy Bạch gia dọa tao? Mày tưởng tao sợ đám hả? Bọn mày nhiều chuyện như , thấy tao đường vòng mà còn dám xông lên? Thế nào? Cho rằng tao dễ bắt nạt hả? Nói! Sao mày tìm tao! Mẹ mày ở ?"
Khúc Tiểu Tây cũng chịu im chờ c.h.ế.t, cô trực tiếp về phía Túc Bạch, hỏi: "Anh d.a.o ?"
Túc Bạch nhướng mày, thật sự từ trong giày rút một cây d.a.o, đưa cho Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây cầm d.a.o trực tiếp để cổ , ấn vết m.á.u, "Nói!"
"Mày mày mày!"
Khúc Tiểu Tây: "Nếu mày thì cứ chờ một lát nữa phòng tuần bộ sẽ phái đến, nơi đây chỉ một t.h.i t.h.ể cho bọn mang thôi. Còn mày á? Chỉ cần tao ở đây, bà chắc chắn sẽ tới, lúc tao sớm tìm bọn mày tính sổ, tới sớm bằng tới đúng lúc, tao còn cảm ơn mày tự dâng đến nữa."
"Đừng g.i.ế.c tao!!!" Tiếng kêu g.i.ế.c heo vang lên.
Túc Bạch về phía Khúc Tiểu Tây, : "Nếu một biến mất, cần đường cái."
Người nọ đang thư thả một thấy bình tĩnh : "Anh ở bệnh viện cách, em cứ đưa trực tiếp đến nhà xác."
Má nó!