Đào Mạn Xuân vội tự thuyết phục tự vui: "Đến, ăn nhiều một chút."
Khúc Tiểu Tây: "???"
Đào Mạn Xuân: "Có đủ ? Không đủ chị gọi thêm cho em một chút."
Khúc Tiểu Tây: "????"
Người phụ nữ , chị đổi quá nhanh đó.
Cô : "Em thể mang mấy thứ đồ ăn khuya ?" Cô vui đùa một câu.
Đào Mạn Xuân lập tức kêu: "Giám đốc, lấy mỗi món ba phần, thêm vài món bánh ngọt, chờ chút nữa đóng gói để chúng mang ."
Khúc Tiểu Tây: "!!!"
Đào Mạn Xuân Khúc Tiểu Tây, sự dịu dàng ch** n**c đủ để nổi da gà: "Bảo bối , em ăn , ăn nhiều chút cũng !"
Sau đó : "À đúng!"
Chị đầu về phía giám đốc, : "Thịt dê nhà mấy để cho 5 phần" Quay sang mỉm : "Em mang về, xào thịt ăn cũng ngon lắm đó."
Khúc Tiểu Tây hiểu Đào Mạn Xuân đột nhiên chẳng gì đổi.
Bất ngờ quá!!!
Mị thật ngỡ ngàng, thật mê mang.
Đào Mạn Xuân: " , đưa chị ít đồ bổ, chị dùng nhiều lắm. Chờ chị về sẽ lấy cho em một ít."
Khúc Tiểu Tây: "……"
Cô thấy thể hiểu thiếu niên 17 18 tuổi như Vu Mãnh, giờ đến Đào Mạn Xuân, phụ nữ hai mươi mấy tuổi, cô cũng hiểu.
Cô quá khó khăn .
Chắc cảnh lớn lên khác nên mạch não tương đồng?
Khúc Tiểu Tây mỉm : "Cảm ơn chị."
Đào Mạn Xuân: "Vậy thì cần, em thích là ."
Khúc Tiểu Tây: "A."
Có lẽ đôi mắt to của cô thể hiện sự mê mang quá mức rõ ràng, Đào Mạn Xuân mỉm : "Chị còn thích tiểu thuyết của em."
Khúc Tiểu Tây sẽ tin tưởng lời giải thích ?
Không tin lắm.
Có điều cô vẫn ngọt ngào : "Cảm ơn chị thích."
Tóm , hai "trò chuyện với thật vui".
Chị ý nuôi Cao Nhược Huyên thành một cô béo, đồng thời còn tính toán cùng cô quan hệ . Dẫu cô thật sự tài hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-208-hamster-nho.html.]
Đào Mạn Xuân một kiến thức, chị thừa vài cần giữ quan hệ mới đem đến nhiều lợi ích. Bề ngoài chị vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng với những ai thể đắc tội thì chị chắc chắn sẽ động .
Như thiếu nữ mắt, chị nếu thể đắc tội mới nhất.
Chị mỉm hỏi: "Cũng hôm nay ảnh chụp như thế nào?"
Khúc Tiểu Tây: "Hôm nay buổi tối Lê quản lý liền sẽ chằm chằm súc rửa ? Hẳn là mai là thể xong? Em rõ lắm. Nếu chị sốt ruột thể hỏi thử chú ."
Đào Mạn Xuân : "Chị sốt ruột xem lắm ."
Hai trò chuyện vài câu, giám đốc , nhỏ giọng : "Đào tiểu thư, hôm nay bọn còn 10 phần tôm biển. Ngài xem……"
Đào Mạn Xuân: "Đóng gói hết cho con bé!"
Khúc Tiểu Tây: "……"
Khúc Tiểu Tây thấy như hamster nhỏ nữ lão đại nuôi mập.
Mãi cho đến khi về nhà, cô vẫn còn mờ mịt hiểu lắm.
Khúc Tiểu Tây cầm bao lớn bao nhỏ, nghiêm túc hỏi Tiểu Đông Tiểu Bắc: "Hai cảm thấy chị quái quái ?"
Tiểu Đông dùng sức gật đầu: "Có chút đấy!"
Đương nhiên kỳ quái , nếu kỳ quái mới là kỳ quái ý.
Nếu ngay từ đầu Đào Mạn Xuân thể hiện là thì là một chuyện, đằng nửa đường mới đổi, thật khiến cho khó hiểu.
Chuyện quan trọng nhất, cô tự nhiên lấy đồ của , dù cũng chút ngại. Trong tình hình đó mà lấy cũng . Lấy , Khúc Tiểu Tây phiền muộn vì chút ân tình trả như thế nào.
Như khi cô nhận đồ của Lê quản lý, nay đều yên tâm thoải mái.
Bọn cô đều hiểu rõ ràng với , Lê quản lý mua đồ ăn, nấu cơm, nịnh nọt bởi Khúc Tiểu Tây thể giúp đỡ chú .
trường hợp mắt chẳng hiểu chuyện .
Khúc Tiểu Tây sâu kín thở dài một tiếng, cảm khái thật là gian nan a.
"Chị, chị ?"
Khúc Tiểu Tây suy nghĩ một chút, lắc đầu : "Không ."
Cô mang hết đồ để trong bếp. Bây giờ vẫn nước ấm, cô bận rộn cả một ngày mà tắm nước nóng sẽ chịu . Cô lười biếng giường cử động, : "Tiểu Đông Tiểu Bắc, hai đun nước nhé."
Hai đồng ý, cả hai cùng việc, nhanh một nồi nước sôi.
Khúc Tiểu Tây chủ động tắm .
Kế tiếp cô chuyển chỗ ở, tìm một nơi thể cung cấp nước ấm 24h mỗi ngày, chỗ như khá khó tìm. Cũng may lúc nào cô mệt mỏi em trai đáng tin giúp đỡ.
Tiểu Đông và Tiểu Bắc dù đàn ông trưởng thành nhưng những việc trong khả năng, họ đều .
Khúc Tiểu Tây cũng tìm một giúp đỡ, kiểu như Hứa , mỗi tội cô gốc gác . Khúc Tiểu Tây dám dùng những bên ngoài như thế. Ai đáng tin .
Ba em cô tuổi còn nhỏ, gánh vác những việc đó.