Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 206: Tự mình đa tình

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:55:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Em hiếu kỳ vì chị chờ em ?"

Khúc Tiểu Tây: "Tò mò, điều đằng nào chị cũng mà." Cô : "Chị mời bọn em ăn cơm ?"

Đào Mạn Xuân: "…… ."

Khúc Tiểu Tây: "Như chúng ăn lẩu ! Bận bận rộn rộn cả buổi , chỉ lẩu mới thể an ủi tâm linh con ."

Đào Mạn Xuân: "……" Chị thế nào vui nổi: "Thứ đồ mùi nặng lắm."

Khúc Tiểu Tây: "Dù ăn xong về nhà liền ngủ, ."

Khúc Tiểu Tây thật sự mệt chuyện chút nào, mỗi tội vì ăn, tránh cũng tránh nên cô mới cố gắng vui vẻ thuyết phục Đào Mạn Xuân một chút.

"Hiện tại thời tiết còn chút lạnh, ăn lẩu vẫn . Nếu chờ thêm mấy ngày, thời tiết ấm áp thì còn cơ hội ăn lẩu nữa."

Tiểu Bắc lập tức: "Chị, chúng ăn lẩu ?"

Đào Mạn Xuân: "Được ! Nghe mấy đứa, thật là thể mà."

Khúc Tiểu Tây bật , rút ghế, bộ dạng mơ mơ màng màng ngủ.

Xe nhanh dừng .

Đào Mạn Xuân: "Tới ."

Khúc Tiểu Tây bật : "Nhà đồ ăn ngon nha."

Đào Mạn Xuân: "Đương nhiên ăn ngon, Đào Mạn Xuân chị sẽ chỗ ?"

Mọi cùng bước phòng, phục vụ nhanh nhẹn bước lên đón tiếp, thái độ vô cùng khách khí.

Khúc Tiểu Tây: "Óc heo, óc heo! óc heo!"

Đào Mạn Xuân nhăn mày như kẹp c.h.ế.t ruồi.

Khúc Tiểu Tây: "Còn chân vịt……"

Đào Mạn Xuân rốt cuộc thể nhịn nữa: "Con gái như em thể chọn mấy món kỳ quái ?"

Khúc Tiểu Tây mở to hai mắt, hỏi : "Chân vịt chỗ nào kỳ quái? Chị thể khinh thường chân vịt như ? Chị từng nghĩ đến cảm thụ của chân vịt ?"

Sau đó cô híp mắt, nhiệt liệt đề cử: "Chị từng ăn óc heo và chân vịt ? Vậy chị nhất định thử một cho . Thật sự… vô cùng ngon đấy. Chị sẽ thất vọng !"

Đào Mạn Xuân: "Không cần!"

Chị thực đơn, gọi: "Cho một đĩa cải thìa, một đĩa cải cúc, còn rau chân vịt cũng lấy một đĩa."

Cơm của nữ minh tinh luôn lấy thanh đạm chủ.

Khúc Tiểu Tây cảm thấy hợp khẩu vị của lập tức thêm chút: "…… Thịt bò thịt dê đều , còn thêm trứng tôm, còn ……"

gọi thêm vài món nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-206-tu-minh-da-tinh.html.]

Đào Mạn Xuân: "Em như sẽ béo c.h.ế.t."

Khúc Tiểu Tây đúng lý hợp tình: "Em mập thì ? Em minh tinh? Lại ông cha vẫn bảo thể ăn là phúc. Bao nhiêu ăn còn ăn kìa."

Đào Mạn Xuân cảm thấy cùng Cao tiểu thư thể nào chuyện, chính là… khác .

Lẩu là món ăn mà cả ba em đều thích. Lẩu dọn lên ba thể chờ nổi, vội động đũa. Cả ba đều còn đang trong thời kỳ phát triển, ăn gì cũng chú ý nhiều.

Kể cả rau xanh, Đào Mạn Xuân ăn cũng khá ít.

Chị ba em ăn thật hăng hái, nhắc: "Ăn nhiều như , buổi tối dễ tiêu hóa ."

Khúc Tiểu Tây: "Sao thể! Đang lúc cơ thể phát triển, ăn chứ!"

Khóe miệng Đào Mạn Xuân run rẩy, chị cúi đầu uống một ngụm lạnh, như lơ đãng hỏi: "Về em tính đầu quân cho nghề của bọn chị ??"

Khúc Tiểu Tây: "Không hứng thú."

Đào Mạn Xuân sửng sốt, chị nghiêm túc về phía Khúc Tiểu Tây như đ.á.n.h giá lời của cô thật giả. Khúc Tiểu Tây cúi đầu tiếp tục ăn thịt, : "Không thú vị còn mệt c.h.ế.t. Em động động b.út thể kiếm tiền, c* li?"

Đào Mạn Xuân bí lời.

Chị trầm mặc một lát mới : "Sẽ nhiều sùng bái em."

Khúc Tiểu Tây phụt một cái thành tiếng, tự đắc: "Em văn cũng nhiều sùng bái."

tiếp tục gắp một miếng thịt, hỏi thẳng: "Đào tiểu thư, cuối cùng chị đến tìm em việc gì? Chắc chỉ để hỏi em việc nhỉ? Em tin chị rảnh rỗi như ha?"

Đào Mạn Xuân nhướng mày, như như : "Chị chút tò mò về em."

Khúc Tiểu Tây gật đầu: "À."

"Em hỏi vì ?"

Đào Mạn Xuân thấy đôi bên chuyện phiếm cứ chút khó chịu.

Cứ như Khúc Tiểu Tây theo tiết tấu của chị . Lại giống như chị đang Khúc Tiểu Tây dắt mũi mới đúng.

Khúc Tiểu Tây: "Cái đó hở?"

buông đũa, chỉ ngẩng đầu : "Có lẽ em lời dễ nhưng là lời thật."

Đào Mạn Xuân: "?"

Khúc Tiểu Tây: "Người tò mò vì em nhiều, thêm chị cũng chẳng nhiều hơn bao nhiêu, chị cũng chẳng ít hơn chút nào, liên quan gì đến em ?"

Nói xong câu , cúi đầu tiếp tục ăn.

Đào Mạn Xuân nhạo một tiếng, : "Hóa chị tự đa tình."

Khúc Tiểu Tây: "Xét từ khía cạnh lý luận mà thì đúng là thế. Có điều cũng chẳng gì lạ, em vốn đáng yêu tài hoa, thích em, tò mò về em nhiều như cá trong biển, thể đếm xuể. Có gì lạ ?"

Đào Mạn Xuân khóe miệng run rẩy, trợn trắng mắt, than: "Chị luôn nghĩ tự luyến nhất, ngờ em còn hơn một bậc."

Khúc Tiểu Tây: "Em chỉ lời thật."

 

 

Loading...