Trong lúc đám tranh cãi , Khúc Tiểu Tây sang đ.á.n.h giá bộ gian chụp. Cô còn xem xong thấy trở . Không Lê quản lý gì mà một đám đều .
Nụ thật tình với kiểu ứng phó như cách xa ngàn dặm đấy.
Khúc Tiểu Tây: "Ổn chứ?"
Lê quản lý: "Dĩ nhiên."
Gã gọi một trong đó: "Tiểu Ngô, xem chút xem ai đến thì gọi đó qua chụp . Mặt khác nhắc chị Phương lấy quần áo, đồ trang điểm gì đó dọn hết qua đây một lượt , tiện cho việc."
Tiểu Ngô: "Vâng."
Người trẻ tuổi vội vàng chạy .
Lúc vẫn còn lưu hành mấy loại máy ảnh kỹ thuật thời hiện đại. Người thể sử dụng máy ảnh cơ , kể cả dám dùng coi như nhiều lắm, như Khúc Tiểu Tây cũng xếp hàng cao thủ.
Khúc Tiểu Tây khắp nơi, : "Nếu tìm chụp, thể nêu ý kiến ?"
Lê quản lý lập tức: "Cháu cứ ."
Khúc Tiểu Tây: " cảm thấy như đủ."
Cô chỉ chỉ bóng đèn, : "Còn thêm đèn nữa, ánh sáng trong chụp ảnh quan trọng."
Minh tinh ở nước H vì vẻ chẳng bằng ai mà vẫn đ.á.n.h giá cao? Đó là do nước cực kỳ giỏi về cách sử dụng ánh sáng, điều chỉnh ánh sáng sẽ giúp những bức ảnh thêm vài bậc.
Lê quản lý lập tức: "Cái để chú sắp xếp."
Mọi ở hiện trường lập tức bận rộn. Tiểu Đông và Tiểu Bắc quấy rối mà một góc tò mò việc.
Chẳng bao lâu thấy tiếng từ mấy phụ nữ, đủ mới thấy một vóc dáng cực kỳ nóng bỏng bước . Liếc qua cũng thấy quá trẻ tuổi. Cô thấy Khúc Tiểu Tây, ui một tiếng, liếc mắt bắt bẻ quét khắp một lượt Khúc Tiểu Tây, : "Đây là mới Xưởng điện ảnh chúng ?"
Lê quản lý lập tức tiến lên, mặt mày ý : "Chị Mộng Kỳ, để giới thiệu, vị chính là nhiếp ảnh gia bọn mời tới hỗ trợ - cô Cao."
Mộng Kỳ cũng lắp bắp kinh hãi.
Khúc Tiểu Tây về phía cô , đầu hỏi Lê quản lý: "Đây là cần chụp?"
Lê quản lý: ", đây là Mộng Kỳ."
Khúc Tiểu Tây móc sổ nhỏ , trong ghi những việc hôm qua cô và Lê quản lý thảo luận. Đối với những chụp ảnh cũng ghi chút hiểu đại khái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-204-xep-vao-hang-cao-thu.html.]
Cô xem sổ, ngẩng đầu về phía Mộng Kỳ, nhíu mày.
Mộng Kỳ: "???"
Mặc kệ ai, khi chằm chằm, đó nhíu mày, cũng thể thoải mái nổi.
" đây……"
Lời kịp Khúc Tiểu Tây mở miệng đ.á.n.h gãy: " cảm thấy dáng vẻ cô lắm, già!"
Cô về phía bàn trang điểm dọn xong ở một bên, Khúc Tiểu Tây: "Cô đây, sẽ sửa lớp trang điểm cho cô một chút."
Mộng Kỳ: "?????"
Khúc Tiểu Tây giữ cô , ấn ghế, nhanh cầm phấn nền sửa lớp trang điểm: "Mặt cô hình trứng ngỗng . Kiểu mặt phù hợp với cách trang điểm nhẹ nhàng hơn. Hơn nữa thấy tính cách của chị cũng loại sắc bén gì nên cần cố ý trang điểm mang tính công kích như . Hôm nay chụp ảnh quyết định mỗi theo một chủ đề. hi vọng cách trang điểm của thể gần với chủ đề định đó nhất chứ tự gì thì ."
Động tác tay Khúc Tiểu Tây cực nhanh.
Thế mới nghèo đói là suối nguồn của kỹ năng.
Nếu do nghèo thì cô nhiều công việc như thế? Nếu nhiều công việc cô học nhiều kiến thức thế?
Phải ngay từ lúc học đại học cô học qua vô lễ nghi.
Khúc Tiểu Tây nhanh sửa xong lớp makeup cho Mộng Kỳ : "Màu đỏ cũng hợp với cô, chị Phương, chị lấy bộ sườn xám màu hồng phấn lấy đây."
Cách chuyện của Khúc Tiểu Tây mang theo cảm giác chân thật đáng tin: "Cô đổi đồ ."
Có đôi khi con chính là , nếu cô mềm mại dễ chuyện, còn cho rằng cô nhất định bản lĩnh gì, còn coi khinh cô.
Ngược nếu cô quyết đoán hơn thì thể khác kinh sợ, sẽ thấy hình như đơn giản. Khúc Tiểu Tây như thế trong mỗi sự kiện, từng câu từng câu đều quyết đoán.
Bởi tại hiện trường việc triển khai vô cùng thuận lợi, kẻ nào đưa ý kiến bất đồng.
Thậm chí một còn cảm giác như vốn thế.
Khúc Tiểu Tây về phía cô gái mặc sườn xám màu lam chờ một bên, : "Vẻ ngoài của cô thật , bộ hợp với cô."
Cô gái mặc sườn xám màu lam thụ sủng nhược kinh.
*Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà lo sợ.