Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 168: Diệp Công thích rồng

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:53:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tiểu Bảo một bên chị , ánh mắt hâm mộ. Nhóc than: "Em một chút cũng học."

Khúc Tiểu Tây: "Hả?" Không nam chủ từ nhỏ liền gặp qua là quên , cực kỳ nhanh nhạy trong học tập ?

Tiểu Bảo tiếp tục: "Học tập phiền nhất, em thích luyện võ."

Khúc Tiểu Tây: "???"

Cô kinh ngạc đến ngây Tiểu Bảo, : "Em luyện võ? Luyện võ gì?"

Tiểu Bảo nghiêm túc múa may nắm tay, : "Loại thể đ.á.n.h đó!"

Khúc Tiểu Tây: "……" Cô bật , : "Nếu em thích thì em học . Mặc kệ là cái gì cũng đều giống , thử bản thích gì, chẳng lẽ giống Diệp Công thích rồng?"

*Diệp Công thích rồng trích từ điển cố kể về Diệp Công từ nhỏ luôn bản thích rồng, gọi đồ đạc đều khắc theo hình rồng. Rồng ở trời cảm động bèn giáng xuống nhà Diệp Công. Diệp Công thấy rồng thật sợ quá bỏ chạy. Ngụ ý của câu là châm biếm những kẻ bề ngoài cố tình tỏ say mê một thứ gì đó hoặc khoác lác về điều gì nhưng thật lòng, hiểu rõ.

Tiểu Bảo nhẹ giọng: "Cha em……" Nói tới đây, dùng sức lắc lắc đầu, : "Không cái !"

Khúc Tiểu Tây liếc nhóc một cái thật sâu, : "Được ."

Ba bé trai vẫn vẽ tranh. Khúc Tiểu Tây bật đèn lên, nấu cơm chiều. Tiểu Bảo hôm nay buổi tối cũng ăn cơm ở nhà . Túc Bạch hình như chuyện nên sáng nay với cô nhờ cô cơm chiều luôn cho nó.

Đối với chuyện , Khúc Tiểu Tây quá để ý.

kiêm chức hỗ trợ "trông trẻ" thuận tiện quản một bữa trưa, Túc Bạch thu phí dạy học của hai đứa nhỏ nhà cô. Không chỉ thế nhiều khi buổi chiều còn chủ động mang đồ ăn cho sữa chiều sang nhà bọn cô.

Qua như , giữa bọn cô coi như huề .

Hơn nữa Khúc Tiểu Tây giơ hai tay nguyện ý tiếp xúc với kiểu như Túc Bạch. Người đến một phân tiền cũng đều rõ rành mạch. Tuy vẻ lạnh nhạt nhưng thật khiến cảm thấy gánh nặng nợ nần.

Đôi khi nợ tình cảm mới khó nhất.

Khúc Tiểu Tây coi như xã hội rèn luyện một phen nên rõ ràng mấy chuyện nhất.

Đây cũng là nguyên nhân cô với đám hàng xóm ở đây ở chung tệ.

"Mọi ăn cái gì?" Khúc Tiểu Tây từ phòng bếp ngó hỏi.

Thấy mấy đứa nhóc phân tâm, Khúc Tiểu Tây lập tức: "Thôi thôi, tiếp tục, em tự cân nhắc."

Cô đóng cửa phòng bếp , thấy vẫn còn một ít khoai sọ nên định cơm khoai.

Cô gọt vỏ khoai sọ, cắt thành khối nhỏ tiếp tục cắt thịt khô trong nhà.. Lúc Tiểu Đông đẩy cửa tiến : "Em gái, giúp em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-168-diep-cong-thich-rong.html.]

Phía còn hai cái đầu nhỏ nhòm .

Khúc Tiểu Tây: "Được."

Tiểu Bảo giúp nhóm lửa, đây là việc mà giờ nhóc vẫn qua, chỉ một lát nhóc phát hiện việc khó lắm.

Tiểu Bảo ngẩng đầu về phía Khúc Tiểu Tây, lơ đãng liếc qua cổ tay cô, tò mò hỏi: "Chị, vì chị mua một cái đồng hồ?"

Khúc Tiểu Tây như liếc , giải thích: "Em một chiếc đồng hồ đắt bao nhiêu ? Lại , ngày thường chị đều ở nhà, cũng dùng mà."

Trước thời gian cứ cảm thấy quen, luôn thời thời khắc khắc đều nắm chắc đúng thời gian. Sau xuyên qua một thời gian dài cần đến cũng dần quen. Quả nhiên con là loại "động vật" thể thích ứng.

"Dùng tiền để mua một cái đồng hồ bằng trải qua một ngày ăn ăn uống uống thoải mái. Như còn thể bổ thể."

Tiểu Bảo: "A."

Khúc Tiểu Tây mỉm : "Trong nhà cà rốt, em nhà đối diện hỏi giúp chị một chút xem bà Bàng , nếu thì mượn một củ."

Tiểu Bắc lập tức: "Vâng ạ."

Loại chuyện chỉ thằng bé là hợp nhất.

Khúc Tiểu Tây bắt đầu cắt hành tây, chỉ một xíu đôi mắt cay đến rơi lệ đầy mặt.

"Cốc cốc cốc!" Tiếng đập cửa vang lên.

Khúc Tiểu Tây: "Tiểu Bắc đóng cửa thế, mở ." Cô tiếp tục lau nước mắt.

Rất nhanh Tiểu Đông : "Em gái, khách."

Khúc Tiểu Tây đỉnh hồng hồng con thỏ mắt tới, còn liên tục rớt nước mắt: "Ai…… Vu ? Cậu việc ?"

Người tới nữa?

Lại , què quặp mà còn bò lên ?

Vu Mãnh nghĩ tới thế mà thấy cô ở nhà vụng trộm . Hắn lập tức co quắp , : "Cô cô cô… ? Ai bắt nạt cô?" Tầm mắt lập tức về phía mấy khác

Mấy đứa nhóc: "?"

Tiểu Bắc nắm c.h.ặ.t cà rốt cũng cửa, ba đứa nhóc, động tác nhất trí chằm chằm Vu Mãnh. Vu Mãnh Khúc Tiểu Tây, liên tục ngây ngốc: "Cô cô cô… cô đừng chứ!"

Khúc Tiểu Tây: " , chỉ là cẩn thận cay mắt thôi."

Hiển nhiên Vu Mãnh tin, lắp ứng phó: "Được .. là cay mắt, nhưng cô đừng nữa!"

Khúc Tiểu Tây: "Cậu thấy cay mắt ? Người cay mắt ai rơi nước mắt ?" Cô liên tục lau nước mắt, lau đủ mới hỏi: "Cậu rốt cuộc chuyện gì?"

Vu Mãnh: " .. tới xin cô!"

Loading...