Cô cúi đầu tiếp tục bài, cửa phòng nữa gõ vang, cô nhíu mày mở cửa, cửa: "Ai thế?"
"Là chị." Đây là giọng của Lam tiểu thư.
Khúc Tiểu Tây mở cửa, quả nhiên thấy một Lam tiểu thư bên ngoài, cô hỏi: "Có việc gì ?"
Lam tiểu thư gật đầu, chị nhà, xuống mà mỉm hỏi : "Thấy chị vui ??"
Khúc Tiểu Tây bĩu môi dựa bàn, hừ một tiếng, : "Em thì gì mà vui?"
Cách chuyện rõ ràng thể hiện vui, Lam tiểu thư phụt một cái tiếng, trêu: "Nhóc con em thật đúng là tính trẻ con ha."
Chị duỗi tay vỗ vỗ bả vai Khúc Tiểu Tây, : "Ngày thường em là thông minh, chị còn tưởng rằng em thật sự bát diện linh lung. Không nghĩ tới hôm nay gặp chuyện vẫn tâm tính trẻ con."
Khúc Tiểu Tây xoay rót nước cho vị tiểu thư , giận lẫy: "Nhà em , uống nước ."
Lam tiểu thư tiếp tục khuyên: "Bọn chị đều , em cần quá tức giận gì."
Khúc Tiểu Tây nhỏ giọng oán giận: "Chuyện cùng em chẳng liên quan gì cả."
Lam tiểu thư lớn hơn, : "Em cứ giữ tính trẻ con ! Cần gì giận dỗi với . Em em đó, đều còn bày sắc mặt cho chỉ khiến thấy thoải mái. Nếu thì tới cùng. Ầm ĩ khiến vui, cần gì thế."
Lam tiểu thư mấy câu như , Khúc Tiểu Tây chị tới thuyết khách.
Nói chính xác hơn thì ngay từ lúc Lam tiểu thư cửa, Khúc Tiểu Tây đoán một hai. Có điều cô vẫn bày bộ dạng trẻ con, dỗi: "Em mới thèm bọn họ cảm ơn."
Lam tiểu thư duỗi tay ôm cô: "Chị em thèm nhưng nhiều bạn bè vẫn hơn nhiều kẻ thù đúng . Lại , chị thấy vị Tần cũng hẳn là ."
Khúc Tiểu Tây mếu máo.
Lam tiểu thư: "Mấy họ đều đang ở chỗ chị, qua một lát ?" Chị bật , : "Như chúng thể chơi mạt chược với , thắng thì kiếm tiền của , cho em vui chút?"
Khúc Tiểu Tây: "……" Cô nghiêm túc: "Em chơi mạt chược, trình độ của mấy chỉ phế vật."
Lam tiểu thư thế trừng mắt, chị vẻ tức giận: "Cô nhóc em cũng quá đáng quá ? Hôm nay chị nhất định kéo em chơi, gì chuyện bắt nạt như thế? Bọn chị kém ở chỗ nào mà để em ghét bỏ? Đi , em nhất định !"
Lam tiểu thư túm lấy Khúc Tiểu Tây kéo xuống lầu, Khúc Tiểu Tây tới cửa thấy mấy đứa bé, gọi: "Tiểu Đông, mang Tiểu Bảo với em trai về nhà chơi nhé!"
Tiểu Đông lập tức: "Được!"
Khúc Tiểu Tây Lam gia mới thấy ngoài Tần An còn Vu Mãnh. Bị trật chân mà còn ảnh hưởng đến chạy ngoài. Ngoài còn thêm bà Bàng và dì Lê với hai khác nữa.
Vu Mãnh thấy Khúc Tiểu Tây, nhấp môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-165-cuc-ky-am-hieu.html.]
Khúc Tiểu Tây ngay mặt hừ một tiếng.
Tần An bộ dạng trẻ con của cô, nâng khóe miệng.
Lam tiểu thư: " gọi Tiểu Cao tới chơi mạt chược, đến đây, đến đây."
Vu Mãnh thấy Khúc Tiểu Tây ngây ngẩn cả , khiếp sợ: "Cô còn chơi mạt chược?"
Khúc Tiểu Tây: "Sao chơi mạt chược?"
Vu Mãnh: "Chính là……" Hắn phản bác một câu nhưng nên phản bác như thế nào.
Tần An: "Được " Hắn kéo ống tay áo lên, lộ một đoạn tay trắng nõn "Mỗi năm tết nhất lễ lạt đều theo chân trưởng bối trong nhà chơi g.i.ế.c thời gian, trình độ thấp nhé!"
Vu Mãnh lập tức phá đám: "Anh họ mỗi năm đều thua, tay thối c.h.ế.t, thắng rõ ít."
Lam tiểu thư mỉm : "Bọn đây cùng bàn với Tần , thích nhất cùng những chuyên môn chơi thua như ngài đấy."
Tần An cũng giận, mỉm xin: "Vậy xin các vị hạ thủ lưu tình ."
Rất nhanh đều bàn, chuyện nữa. Nhà Lam tiểu thư khác lắm, ưu điểm thêm mạt chược. Mấy thế mà còn bày đến hai bàn. Bốn Khúc Tiểu Tây, Lam tiểu thư, Tần An cùng với Vu Mãnh cùng một bàn.
Vu Mãnh dào dạt đắc ý: "Cái trò mạt chược á, đây chơi từ nhỏ đến lớn, cực kỳ am hiểu, chắc chắn sẽ thua."
Khúc Tiểu Tây một cái, a một tiếng nhẹ.
Mọi xuống xào bài, Khúc Tiểu Tây như lơ đãng hỏi: "Bài phẩm của thế nào?"
Vu Mãnh đắc ý: " xào bài tương đối kỹ."
Khúc Tiểu Tây ngẩng đầu nghiêm túc một cái, cảm thấy thằng nhãi hư hỏng mà là ngu ngốc. Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng: " là…. bài phẩm."
Vu Mãnh: "À , bài phẩm , đương nhiên ."
Tần An mỉm về phía Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây cúi đầu, tóc mái rũ xuống bên vai, Lam tiểu thư lập tức: "Mẹ Hứa, dì lấy cho Tiểu Cao một cái kẹp tóc với."
Mẹ Hứa lập tức đáp: "Được."
Khúc Tiểu Tây lập tức tết mái tóc thành bánh quai chèo nhỏ, dùng kẹp tóc kẹp c.h.ặ.t , mỉm : "Bắt đầu ."
Vu Mãnh kế bên Khúc Tiểu Tây, tự nhiên đỏ mặt, đó chút hư trương thanh thế: "Đến ."
*Hư trương thanh thế: phô bày một cách rầm rộ nhưng thực chất chả gì nhằm đ.á.n.h lừa đối phương.
Mọi vội bắt đầu, Khúc Tiểu Tây và Lam tiểu thư đối diện, Tần An đối diện với Vu Mãnh.