Tần An : "Cao tiểu thư cần lo lắng , cứ yên tâm, em họ hoạt bát một chút nhưng vẫn là đứa bé ngoan. Nó sẽ quấy rầy cô khiến cô thoải mái ."
Khúc Tiểu Tây gật đầu: " mà, đơn thuần, ý nghĩ sâu xa gì. Mỗi tội cứ luôn chằm chằm khiến áp lực lớn. Dù cũng chỉ là một cô gái nhỏ. Cho nên như hơn ?"
Lời đúng là khiến trả lời .
Khúc Tiểu Tây: "Hợp đồng ký xong, thể ăn cùng bữa cơm chứ?" Cô tủm tỉm: " cảm giác thể ăn hết cả một con trâu."
Chỗ của tuổi nhỏ chính là ở đây, thể bộ tịch giả vờ ngây thơ mà khiến quá chú ý. Khúc Tiểu Tây giờ đang diễn vai , dù lời lắm nhưng cũng . Ai bảo cô còn là bé gái.
Ai thể so đo với một bé gái chứ?
Chỉ tiếc năm nay cô 15, lẽ giả vờ đáng yêu vô tội bao lâu nữa.
Tần An liếc Khúc Tiểu Tây một cái thật sâu, mỉm : "Được."
Một bữa cơm, cả khách và chủ đều tận hứng.
Khúc Tiểu Tây bên chuyện thỏa cũng uyển chuyển từ chối ý đưa cô về nhà của Tần An. Cô tự gọi xe kéo rời .
Tuy nhiên cô lập tức về nhà mà ga tàu hỏa lấy vé cho ngày mai. Lúc cô mới mua bánh ngọt ngược về nhà. Vừa hết năm cô thu hai khoản tiền. Một khoản là phí đăng bài còn khoản khác là tiền xuất bản sách trả .
"Chị, chị về ?"
Khúc Tiểu Tây: " đó." Cô : "Hôm nay ở nhà thế nào? Mọi giữa trưa ăn cái gì?"
Tiểu Bắc ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, kiêu ngạo khoe: "Chúng em ăn bánh bao, ba bọn em cùng tiệm cơm nhỏ phố mua bánh bao."
Khúc Tiểu Tây : "Vậy đều giỏi."
Tiểu Bắc ngượng ngùng: "Lúc em tính tiền thiếu chút nữa tính sai. May mắn Tiểu Bảo tính nên bọn em mới mất tiền đấy."
Khúc Tiểu Tây: "Phải ? Vậy cảm ơn em nha."
Tiểu Bảo lập tức đỏ mặt.
Khúc Tiểu Tây: "Vì khen thưởng hôm nay giỏi như nên em mua bánh ngọt về. Nào, đến nếm thử xem ."
"A, thích bánh ngọt nhà lắm." Tiểu Đông vui vẻ xoa tay.
Khúc Tiểu Tây mỉm : "Biết thích mới mua đó."
Ba đứa nhóc ăn bánh ngọt, Khúc Tiểu Tây mở miệng: "Tiểu Bảo, ngày mai chị công việc ngoài, chị đưa cả Tiểu Đông và Tiểu Bắc cùng. Ngày mai thể chơi với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-158-di-cong-tac.html.]
Mấy đứa bé đồng thời sang Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây: "Có thể bọn chị chạng vạng sẽ về nên hôm chơi tiếp ?"
Tiểu Bảo thật hiểu chuyện: "Được."
Tiểu Đông tò mò: "Em gái, chúng thế?"
Khúc Tiểu Tây: "Một nhà bọn ăn ngon."
"Hở?"
Khúc Tiểu Tây khúc khích : "Em công tác, giống như bình thường đó, nếm món ăn ngon bài. Tuy nhiên ngày mai khả năng sẽ về muộn, em sợ trời tối một an nên đưa hai cùng."
Tiểu Đông và Tiểu Bắc a một tiếng tỏ vẻ bản hiểu.
Tiểu Bắc còn lôi kéo Tiểu Bảo giải thích một , Tiểu Bảo cũng gật đầu, nhóc : "Hóa như cũng thể kiếm tiền."
Khúc Tiểu Tây: "Quan trọng là đồ ăn ngon mà thế nào mới thể miêu tả nó. Như mới kiếm tiền ."
Khúc Tiểu Tây suy nghĩ một chút hứa hẹn: "Ngày mai , bọn chị hẹn với . Để , sẽ mang em ?"
Đôi mắt Tiểu Bảo sáng lên, dùng sức gật đầu: "Được." Nhóc mím môi, nhịn cong môi lên, tủm tỉm: "Chị nhất."
Khúc Tiểu Tây: "Lời quả thật sai."
Khúc Tiểu Tây dối, sáng sớm ngày hôm mang hai em nhà cùng cửa. Mới đến lầu một Khúc Tiểu Tây gặp chào hỏi với Hứa, là buổi tối sẽ về muộn, mong bà giúp mở cửa.
Mẹ Hứa tò mò: "Mọi đây là?"
Khúc Tiểu Tây: "Hôm nay cháu một công việc bài cho nhà hàng, đường xa nên chắc chạng vạng mới trở về."
Mẹ Hứa hiểu những chuyện , đồng ý yêu cầu của Khúc Tiểu Tây: "Mọi cùng ngoài cũng yên tâm."
Khúc Tiểu Tây mỉm chào tạm biệt ba em cùng ga tàu hỏa. Tiểu Bắc nhỏ giọng hỏi: "Chị ơi, bọn nơi nào đấy?"
Khúc Tiểu Tây vẫn xa nhưng bảo rời khỏi Thượng Hải nên hai tên nhóc Tiểu Đông và Tiểu Bắc đều kinh ngạc.
Khúc Tiểu Tây gật đầu: " , bọn Tô Châu."
Chỗ là một nhà hàng do bạn của Tom mở ở Tô Châu, tìm đề cử một chút. Khúc Tiểu Tây qua sẽ ăn thử, chụp vài bức ảnh trở về khen ngợi một vòng.
Thật Tom tới tìm Khúc Tiểu Tây cũng chính vì chuyện . Dĩ nhiên chỉ vì giúp bạn bè mà còn bởi bản . Hắn mới nhậm chức lâu, cho chuyên mục đồ ăn ngon nên dĩ nhiên chuyên mục nhiều đến. Thậm chí còn hi vọng thể đưa chuyên mục trở thành chiêu bài của tờ báo. Nếu còn thêm tiền lương, tiền thưởng cho hạng mục đề cử, lẽ còn giúp cho báo ảnh bọn kiếm thêm nhiều tiền.
Vốn còn cho một phóng viên nhiếp ảnh theo Khúc Tiểu Tây. Thế nhưng Khúc Tiểu Tây cam đoan bản tự . Dù chút nghi ngờ nhưng thấy cô tự tin như nên Tom cũng nguyện ý tin tưởng.